
Quá muộn rồi, ông tỷ phú mù lòa
Chương 2
Giang Ánh Linh POV:
"Cút đi!"
Giọng nói lạnh lùng của Phạm Hoàng Ngôn vang lên sau lưng tôi, như một nhát dao cuối cùng đâm vào trái tim đã tan nát.
Tôi không quay đầu lại, chỉ lặng lẽ bước vào thang máy. Cánh cửa kim loại lạnh lẽo từ từ khép lại, che khuất ánh mắt căm ghét của anh ta và nụ cười đắc thắng của Giang Mộng Hà.
Khi chỉ còn lại một mình trong không gian chật hẹp, tôi mới cho phép mình gục ngã. Tôi dựa lưng vào thành thang máy, nước mắt không thể kìm nén mà tuôn rơi.
Năm năm. Tôi đã dùng năm năm để xây dựng lại cuộc đời mình, để cố gắng quên đi anh. Nhưng chỉ cần một lần gặp lại, mọi nỗ lực của tôi đều sụp đổ.
Tôi vừa bước ra khỏi sảnh tòa nhà, chưa kịp định thần thì hai người đàn ông mặc vest đen đã chặn đường tôi.
"Giang tiểu thư, ông chủ muốn gặp cô."
Tôi nhíu mày. "Ông chủ nào?"
"Ông Giang Khiêm."
Trái tim tôi lại nhói lên một cái. Cha tôi. Người đàn ông đã nhẫn tâm đẩy tôi vào con đường tủi nhục.
Tôi bị đưa đến một căn biệt thự sang trọng ở ngoại ô. Ông Giang Khiêm đang ngồi trên sofa, tay cầm một tách trà, vẻ mặt thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra.
"Về rồi sao?" Ông ta cất tiếng, không thèm ngẩng đầu nhìn tôi. "Về để phá đám cưới của em gái mày à?"
Tôi cười khẩy. "Phá đám? Ông nghĩ tôi rảnh rỗi đến thế sao?"
"Vậy mày về làm gì?"
"Tôi về để gặp lại người yêu cũ, người mà năm xưa chính ông đã đẩy tôi ra xa." Tôi đáp trả, giọng đầy châm biếm.
Ông ta rốt cuộc cũng ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc lẹm. "Giang Ánh Linh, đừng có hỗn. Tao là cha mày."
"Cha?" Tôi như nghe được một câu chuyện cười. "Một người cha sẵn sàng bán con gái mình để lấy lòng đối tác thì có tư cách gì nói hai từ đó?"
"Mày..." Ông ta tức giận, nhưng rồi lại nhanh chóng kìm nén. "Chuyện năm đó là do tao sai. Nhưng mày cũng nên cảm ơn tao. Nếu không có tao, làm sao mày có được ngày hôm nay?"
"Tôi không cần phải cảm ơn ông." Tôi cắt ngang. "Nói đi, ông gọi tôi đến đây làm gì?"
Ông ta đặt tách trà xuống, lấy ra một tấm chi phiếu. "Đây là hai mươi tỷ. Cầm lấy rồi biến khỏi đây. Đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tao và Mộng Hà nữa."
Tôi nhìn tấm chi phiếu, rồi lại nhìn ông ta, một nụ cười mỉa mai nở trên môi. "Hai mươi tỷ? Ông nghĩ có thể dùng tiền để mua đứt tình thân sao?"
"Vậy mày muốn bao nhiêu?"
"Hai trăm tỷ." Tôi buột miệng nói ra một con số không tưởng, chỉ để xem phản ứng của ông ta.
Đúng lúc đó, Phạm Hoàng Ngôn và Giang Mộng Hà bước vào.
"Hai trăm tỷ? Giang Ánh Linh, cô đúng là không biết xấu hổ." Hoàng Ngôn cười lạnh, ánh mắt đầy khinh bỉ. "Cô nghĩ mình đáng giá bao nhiêu?"
"Đáng giá hơn cô ta là được." Tôi hất cằm về phía Mộng Hà.
"Chị Ánh Linh..." Mộng Hà lại bắt đầu màn kịch của mình, đôi mắt rưng rưng. "Em biết chị vẫn còn giận em và ba, nhưng chị đừng nói vậy. Chúng ta là người một nhà mà."
Cô ta tiến lại gần, định nắm tay tôi.
"Đừng chạm vào tôi!" Tôi gạt tay cô ta ra, giọng đầy căm ghét.
"Ánh Linh!" Ông Giang Khiêm gầm lên, rồi bất ngờ giáng một cái tát trời giáng vào mặt tôi. "Mày dám đối xử với em mày như vậy sao?"
Đầu tôi ong lên, một dòng máu ấm nóng chảy xuống từ khóe miệng.
"Ba, ba đừng đánh chị ấy!" Mộng Hà vội vàng ngăn lại, nhưng trong mắt lại ánh lên một tia đắc thắng. "Chị ấy chỉ là nhất thời nóng giận thôi."
Ông Giang Khiêm đẩy tôi ra, ôm lấy Mộng Hà. "Vẫn là Mộng Hà ngoan ngoãn, hiểu chuyện. Không như đứa con bất hiếu này."
"Bất hiếu?" Tôi cười cay đắng. "Ông có tư cách gì nói tôi bất hiếu? Người đã bỏ mặc vợ mình trong bệnh viện cho đến chết, người đã đẩy con gái mình vào chỗ chết, người đó có tư cách gì?"
Tôi quay người, bước nhanh ra khỏi căn biệt thự ngột ngạt đó.
Mộng Hà đuổi theo tôi ra đến tận sân sau, nơi có một hồ cá sấu lớn, là thú vui tao nhã của cha tôi.
"Chị Ánh Linh, chị đừng đi. Ba chỉ là quá tức giận thôi."
Tôi dừng lại, quay người nhìn cô ta. "Giang Mộng Hà, cô không cần phải giả vờ nữa. Cô muốn gì?"
Trong đầu tôi chợt lóe lên ký ức. Hồi nhỏ, chính Mộng Hà đã từng đẩy tôi xuống hồ bơi, suýt nữa khiến tôi chết đuối. Cô ta luôn ghen tị với tôi, luôn muốn cướp đi mọi thứ của tôi.
"Em muốn gì ư?" Mộng Hà cười, một nụ cười độc ác. "Em muốn chị biến mất khỏi thế giới này."
Ngay lúc đó, tôi nhớ lại mọi chuyện. Năm đó, sau khi bị đám công tử kia làm nhục, chính Hoàng Ngôn đã tìm đến tôi, đe dọa tôi phải rời xa anh, nếu không anh sẽ không để cho gia đình tôi yên. Tôi đã phải chấp nhận, mang theo vết thương lòng và nỗi oan ức rời đi.
Mẹ tôi vì không có tiền phẫu thuật kịp thời mà qua đời. Tôi mất tất cả.
Trong lúc tôi còn đang chìm trong ký ức đau thương, Mộng Hà bất ngờ lao tới, đẩy mạnh tôi.
Tôi mất thăng bằng, ngã nhào xuống hồ cá sấu.
Tiếng nước bắn tung tóe. Tôi nghe thấy tiếng Mộng Hà hét lên thất thanh: "Cứu với! Chị Ánh Linh ngã xuống hồ rồi!"
Hoàng Ngôn lao ra như một mũi tên. Anh không một chút do dự, nhảy xuống nước. Nhưng anh không bơi về phía tôi.
Anh bơi về phía Mộng Hà, người đang giả vờ chới với ở mép hồ.
Anh ôm cô ta vào lòng, bỏ mặc tôi đang bị một con cá sấu khổng lồ tấn công.
---
Có thể bạn cũng thích





