
Quá muộn rồi, ông tỷ phú mù lòa
Chương 3
Giang Ánh Linh POV:
Cơn đau xé rách từ bắp chân truyền đến tận não bộ, kéo tôi ra khỏi màn sương mờ mịt của sự vô thức. Tôi mở mắt, trần nhà trắng toát của bệnh viện đập vào mắt tôi.
"Cô tỉnh rồi à?" Một cô y tá bước vào, giọng có chút ngạc nhiên. "Vết thương của cô rất nặng, suýt nữa phải cắt bỏ cả chân đấy. Tốt nhất là cô đừng cử động mạnh."
Cắt bỏ cả chân? Trái tim tôi chùng xuống.
Cánh cửa phòng bệnh bật mở. Phạm Hoàng Ngôn bước vào, khuôn mặt anh lạnh tanh, không một chút cảm xúc.
"Giang Mộng Hà đâu?" Tôi hỏi, giọng khàn đặc.
"Cô còn dám nhắc đến cô ấy?" Anh gầm lên, đôi mắt đỏ ngầu. "Nếu không phải vì cô, Mộng Hà đã không bị dọa sợ đến mức ngất đi."
Tôi bật cười, một nụ cười cay đắng và mệt mỏi. "Dọa sợ? Phạm Hoàng Ngôn, anh có bị mù không? Rõ ràng là cô ta đẩy tôi xuống hồ."
"Hồi nhỏ, cô ta cũng từng đẩy tôi xuống hồ bơi," tôi kể lại, giọng bình thản đến đáng sợ. "Lúc đó, cô ta nói với mọi người là tôi tự ngã. Không một ai tin tôi. Cũng giống như bây giờ."
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, cố gắng tìm kiếm một chút tin tưởng, dù là mong manh. "Anh có tin tôi không?"
"Tin cô?" Anh cười khẩy. "Để rồi lại bị cô lừa dối một lần nữa sao? Giang Ánh Linh, tôi không ngu đến thế đâu."
Câu trả lời của anh như một nhát dao cuối cùng, cắt đứt sợi dây hy vọng cuối cùng trong tôi.
Tôi mỉa mai: "Đúng vậy, anh thông minh lắm, Phạm Hoàng Ngôn. Anh chỉ tin vào những gì Giang Mộng Hà nói. Cô ta nói tôi bán thân, anh tin. Cô ta nói tôi tự ngã, anh cũng tin. Trong mắt anh, tôi là một con người tệ hại đến mức nào?"
Ký ức về những ngày tháng ngọt ngào bên anh chợt ùa về. Anh đã từng nói yêu tôi, từng hứa sẽ bảo vệ tôi cả đời. Nhưng bây giờ, anh lại dùng chính những lời lẽ cay độc nhất để làm tổn thương tôi.
Tình yêu của anh đã chết rồi. Hoặc có lẽ, nó chưa bao giờ tồn tại.
"Anh đi đi," tôi nói, giọng mệt mỏi. "Tôi không muốn nhìn thấy anh nữa."
Anh nhìn tôi một lúc lâu, rồi quay người bước ra khỏi phòng, đi về phía phòng bệnh của Giang Mộng Hà.
Tôi nhắm mắt lại, cố gắng ngăn những giọt nước mắt đang chực trào ra.
Tiếng ồn ào từ phòng bệnh bên cạnh vọng sang.
"Mộng Hà của ba, con có sao không? Con làm ba sợ chết khiếp." Là giọng của ông Giang Khiêm.
"Con không sao đâu ba. Chỉ là hơi sợ một chút thôi." Giọng Mộng Hà yếu ớt, nhưng đầy vẻ nũng nịu.
"Ngoan, ba mua cho con chiếc túi phiên bản giới hạn mà con thích nhé? Đừng buồn nữa."
"Thật ạ? Con cảm ơn ba!"
Chiếc túi đó, tôi biết, trị giá hàng chục triệu đồng.
Trong khi đó, mẹ tôi đã phải chết vì không có hai mươi triệu để phẫu thuật.
Một nỗi căm hận dâng lên trong lòng tôi. Tôi cắn răng, nén cơn đau từ vết thương, cố gắng ngồi dậy. Tôi phải đến đó, tôi phải vạch trần bộ mặt thật của con khốn đó.
Tôi vịn vào tường, lê từng bước chân đau đớn đến phòng bệnh bên cạnh.
Cảnh tượng trước mắt khiến tôi sững sờ. Giang Mộng Hà đang ngồi trên giường, xung quanh là ba tôi, mẹ kế của tôi, và cả Phạm Hoàng Ngôn. Mọi người đều vây quanh cô ta, lo lắng, dỗ dành.
Cô ta trông không giống một người vừa mới "sợ đến ngất đi" chút nào.
"Ôi, chị Ánh Linh," Mộng Hà là người đầu tiên nhìn thấy tôi. Cô ta lập tức thu lại nụ cười, khuôn mặt tái nhợt, đôi mắt rưng rưng. "Chị... chị đến đây làm gì?"
Cô ta vội vàng quỳ xuống giường, bò đến bên cạnh tôi, khóc lóc thảm thiết. "Chị Ánh Linh, em xin lỗi! Em không cố ý đâu! Em chỉ muốn giữ chị lại thôi, ai ngờ..."
Tôi nhìn cô ta, trong lòng chỉ thấy kinh tởm. Diễn xuất của cô ta thật sự quá đỉnh cao.
Tôi không nói một lời, giơ tay lên, nhắm thẳng vào khuôn mặt giả tạo của cô ta.
Một cái tát trời giáng.
---
Có thể bạn cũng thích





