Theo dõi
Chương
Chia sẻ
Bìa tiểu thuyết Quá muộn rồi, ông tỷ phú mù lòa

Quá muộn rồi, ông tỷ phú mù lòa

Năm năm trước, Ánh Linh bị cha ruột và em kế hãm hại, vu khống cô bán thân để có tiền cứu mẹ. Đau lòng hơn, Phạm Hoàng Ngôn - người cô yêu sâu đậm - lại tin lời dối trá đó và buông lời sỉ nhục ngay lúc mẹ cô qua đời. Cuộc tình tan vỡ trong cay đắng. Năm năm sau, khi Linh đã là một CEO thành đạt, Ngôn bất ngờ xuất hiện để thông báo đính hôn với chính kẻ đã hại cô năm xưa. Anh ta thậm chí còn chế giễu cô trước mặt vị hôn thê mới. Đối diện với sự mù quáng của người cũ, Linh thản nhiên đón nhận quyết định bổ nhiệm sang Paris. Cô mỉm cười chúc phúc cho họ rồi dứt khoát rời đi, để lại quá khứ phía sau.
Chương
Chia sẻ

Chương 1

Năm năm trước, vì cần tiền phẫu thuật cho mẹ, tôi đã bị cha ruột và em gái kế gài bẫy, vu oan bán thân.

Bạn trai tôi, Phạm Hoàng Ngôn, người tôi yêu bằng cả sinh mệnh, đã tin vào lời nói dối đó.

Anh đứng ngoài phòng phẫu thuật, không phải để đợi tôi, mà là để chất vấn.

"Chỉ vì hai mươi triệu mà em có thể làm ra chuyện này sao, Ánh Linh?"

Từng lời của anh như nhát dao đâm nát trái tim tôi. Mẹ tôi qua đời, còn chúng tôi thì chia tay.

Năm năm sau, tôi trở thành CEO thành đạt, anh lại gọi tôi đến, không phải để xin lỗi, mà để tuyên bố anh sắp đính hôn với chính kẻ đã hại tôi. Anh ta chế giễu: "Cô nên cảm ơn Mộng Hà. Nếu không có cô ấy vạch trần bộ mặt thật của cô, có lẽ tôi vẫn còn bị cô lừa dối."

Đúng lúc đó, điện thoại tôi nhận được tin nhắn bổ nhiệm làm CEO chi nhánh Paris. Tôi ngẩng đầu, mỉm cười nhìn anh. "Anh yên tâm, tôi sẽ không làm phiền hai người đâu. Chúc hai người hạnh phúc."

Chương 1

Giang Ánh Linh POV:

Khoảnh khắc cánh cửa phòng cấp cứu bật mở, cũng là lúc tình yêu của tôi khép lại vĩnh viễn.

Năm năm trước, mẹ tôi cần gấp hai mươi triệu đồng để phẫu thuật. Tôi đã cầu xin cha tôi, Giang Khiêm, nhưng ông ta chỉ lạnh lùng ném cho tôi một tấm danh thiếp, bảo tôi đi tìm người đàn ông trên đó, ông ta sẽ cho tôi tiền.

Đó là một cái bẫy.

Chị gái cùng cha khác mẹ của tôi, Giang Mộng Hà, đã sắp đặt tất cả. Cô ta đẩy tôi vào một căn phòng đầy những gã công tử nhà giàu say xỉn, cố tình tạo ra một màn kịch khiến mọi người hiểu lầm tôi vì tiền mà bán thân.

Tôi đã bị thương, cả thể xác lẫn tinh thần, và được đưa đến bệnh viện.

Phạm Hoàng Ngôn, bạn trai tôi, người tôi yêu bằng cả sinh mệnh, đã đứng ngoài phòng phẫu thuật suốt đêm. Anh ấy không phải đợi tôi, mà là đợi một lời giải thích.

Khi tôi được đẩy ra khỏi phòng mổ, cơ thể yếu ớt bọc trong lớp vải trắng, anh ấy lao đến, đôi mắt đỏ ngầu vì tức giận và thất vọng.

"Tại sao?" Giọng anh khàn đặc, từng chữ như mũi dao cứa vào tim tôi. "Chỉ vì hai mươi triệu mà em có thể làm ra chuyện này sao, Ánh Linh?"

Tôi nhìn anh, cổ họng khô rát, không thể thốt ra một lời giải thích nào. Mọi thứ đã quá muộn. Sự hiểu lầm đã được gieo rắc, và nó đã bén rễ sâu trong lòng anh.

Tôi chỉ có thể yếu ớt lắc đầu, một giọt nước mắt lăn dài trên má. "Chúng ta chia tay đi, Hoàng Ngôn."

Đó là câu duy nhất tôi có thể nói.

Anh sững sờ. Đôi mắt anh mở to, chứa đầy sự hoang mang và đau đớn không thể tin nổi. Anh lùi lại một bước, như thể tôi vừa giáng cho anh một cú đấm trời giáng.

"Em nói gì?"

"Em nói," tôi lặp lại, giọng nói đã trở nên kiên định hơn một chút, dù trái tim đang vỡ nát, "chúng ta chia tay."

Anh nhìn tôi chằm chằm một lúc lâu, rồi một nụ cười cay đắng nở trên môi anh. "Được. Giang Ánh Linh, được lắm. Em đã chọn tiền, vậy thì đừng bao giờ hối hận."

Nói rồi, anh quay người bỏ đi, không một lần ngoảnh lại.

Kể từ ngày hôm đó, chúng tôi không bao giờ gặp lại nhau.

Năm năm trôi qua.

Tôi rời bỏ thành phố đầy đau thương đó, chuyển đến Thành phố Hồ Chí Minh, bắt đầu lại từ đầu. Tôi đã nỗ lực không ngừng, từ một nhân viên quèn vươn lên vị trí mà nhiều người mơ ước, sắp được bổ nhiệm làm CEO chi nhánh Paris của một tập đoàn thời trang lớn.

Còn Phạm Hoàng Ngôn, anh đã trở thành một ông trùm bất động sản hàng đầu tại Hà Nội. Tên của anh xuất hiện trên khắp các mặt báo tài chính, hình ảnh của anh, lạnh lùng và quyền lực, phủ sóng mọi nơi.

Tôi đã cố gắng chôn vùi quá khứ, nhưng nó vẫn luôn ở đó, như một vết sẹo không bao giờ lành.

Rồi một ngày, tôi nhận được một cuộc gọi từ số lạ.

"Giang Ánh Linh?"

Giọng nói quen thuộc đến đau lòng vang lên từ đầu dây bên kia. Trái tim tôi như ngừng đập một nhịp.

"Là tôi, Phạm Hoàng Ngôn."

Tôi im lặng, không biết phải nói gì.

"Đến Hà Nội gặp tôi," anh ra lệnh, giọng điệu không cho phép từ chối. "Tôi có chuyện muốn nói với cô."

Tôi đã bay từ Sài Gòn ra Hà Nội, ăn mặc chỉnh tề, trong lòng thấp thỏm một tia hy vọng mong manh. Có lẽ, sau năm năm, anh đã hiểu ra mọi chuyện. Có lẽ, anh gọi tôi đến để nói một lời xin lỗi.

Tôi đứng trước tòa nhà văn phòng cao chọc trời của anh, trái tim đập thình thịch. Tôi hít một hơi thật sâu, vuốt lại mái tóc, chỉnh lại chiếc váy công sở đắt tiền, cố gắng giữ cho mình vẻ ngoài bình tĩnh và chuyên nghiệp nhất.

Anh đứng quay lưng về phía tôi, bên cạnh cửa sổ kính khổng lồ nhìn ra toàn cảnh thành phố. Bóng lưng anh cao lớn, vững chãi, nhưng lại toát ra một sự xa cách lạnh lẽo. Anh không còn là chàng trai ấm áp năm nào, mà là một người đàn ông quyền lực và nguy hiểm.

"Anh tìm tôi có việc gì?" Tôi cất tiếng, phá vỡ sự im lặng.

Anh từ từ quay lại. Ánh mắt anh lướt qua tôi từ đầu đến chân, một ánh mắt đánh giá, khinh miệt.

"Năm năm không gặp, cô thay đổi khá nhiều đấy," anh nhếch mép cười, một nụ cười không hề có ý tốt. "Trông có vẻ ra dáng một người thành đạt. Hai mươi triệu năm đó, có vẻ như cô đã đầu tư rất tốt."

Trái tim tôi như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Vết sẹo cũ lại bị anh tàn nhẫn xé toạc ra, rỉ máu.

"Hoàng Ngôn, anh..."

Tôi cố gắng giải thích, nhưng anh không cho tôi cơ hội.

"À, đúng rồi," anh như chợt nhớ ra điều gì đó, "tôi gọi cô đến đây là để thông báo một tin."

Anh nói, rồi một bóng người quen thuộc bước ra từ phòng nghỉ bên cạnh.

Là Giang Mộng Hà.

Cô ta khoác tay Hoàng Ngôn một cách thân mật, mỉm cười đắc thắng nhìn tôi.

"Tôi và Mộng Hà sắp đính hôn," Hoàng Ngôn tuyên bố, từng lời nói của anh như một nhát dao đâm thẳng vào tim tôi. "Tôi nghĩ, với tư cách là người yêu cũ, cô nên biết tin này."

Anh ta lại tiếp tục, giọng đầy mỉa mai, "Dù sao thì, cô cũng nên cảm ơn Mộng Hà. Nếu không có cô ấy vạch trần bộ mặt thật của cô năm đó, có lẽ tôi vẫn còn bị cô lừa dối."

"Hoàng Ngôn, năm đó không phải như anh nghĩ!" Tôi cố gắng giải thích, giọng nói run rẩy. "Là Giang Mộng Hà đã gài bẫy em!"

"Gài bẫy?" Mộng Hà bật cười, vẻ mặt ngây thơ vô tội. "Chị Ánh Linh, sao chị có thể nói vậy? Rõ ràng là chị cần tiền cho mẹ, em chỉ tốt bụng giới thiệu cho chị một công việc nhẹ nhàng lương cao thôi mà. Ai ngờ chị lại..."

Cô ta bỏ lửng câu nói, nhưng ánh mắt lại đầy ẩn ý.

"Cô im đi!" Tôi hét lên, không thể kiềm chế được sự phẫn nộ. "Chính cô đã đẩy tôi vào căn phòng đó! Chính cô đã hại mẹ tôi không được cứu chữa kịp thời!"

"Đủ rồi!" Hoàng Ngôn gầm lên, ánh mắt anh nhìn tôi đầy chán ghét. "Giang Ánh Linh, cô vẫn không thay đổi. Luôn đổ lỗi cho người khác. Mộng Hà chỉ muốn giúp cô, là do chính cô không biết trân trọng."

Anh ta nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh như băng, "Cô nên biết vị trí của mình ở đâu. Tôi và Mộng Hà sắp kết hôn. Tốt nhất là cô nên biến mất khỏi cuộc sống của chúng tôi."

Đúng lúc đó, điện thoại của tôi rung lên. Là tin nhắn từ tổng công ty.

"Chúc mừng cô Giang Ánh Linh đã chính thức được bổ nhiệm làm CEO chi nhánh Paris. Chúc cô có một khởi đầu mới thành công."

Tôi ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt Hoàng Ngôn, một nụ cười nhạt nở trên môi.

"Anh yên tâm," tôi nói, giọng bình thản đến lạ. "Tôi sẽ không làm phiền hai người đâu. Chúc hai người hạnh phúc."

Nói rồi, tôi quay người, sải bước ra khỏi văn phòng của anh, để lại sau lưng tất cả những đau thương và tuyệt vọng. Paris đang chờ tôi, một khởi đầu mới đang chờ tôi.

---

Có thể bạn cũng thích

Bìa tiểu thuyết Sau khi hủy hôn, cô ấy được cưng chiều hết mực
9.6
Trong cơn say, tôi đã dại dột trêu chọc một người đàn ông lạnh lùng và đầy nguy hiểm. Anh ta từng ép tôi vào góc tường với lời cảnh báo về cái giá phải trả. Khi cuộc hôn nhân sắp đặt tan vỡ khiến tôi mất đi tất cả, tôi đã chọn đi theo anh. Trở thành vợ anh, tôi chấp nhận làm mẹ kế và chăm sóc con riêng của người khác. Thế nhưng, tôi cay đắng nhận ra mình chỉ là một thế thân ngoan ngoãn trong mắt chồng. Ngày tôi quyết tâm ký đơn ly hôn để giải thoát cho bản thân, người đàn ông ấy lại nghẹn ngào cầu xin tôi ở lại. Tôi chỉ bình thản đáp trả bằng chính lời cảnh báo năm xưa, rằng anh sẽ chẳng thể nào chịu đựng nổi sự rời bỏ này.
Bìa tiểu thuyết Tình yêu bị cấm đoán của Alpha King, sự trả thù thầm lặng của tôi
9.6
Suốt ba năm làm vợ Bạch Hữu Chiến, tôi đã trao đi trọn vẹn trái tim để rồi nhận lại sự ghẻ lạnh. Ngày cha tôi qua đời, anh dửng dưng từ chối lời cầu xin cuối cùng để ở bên người tình tại Paris. Sự thật đau đớn lộ ra khi tôi biết mình chỉ là kẻ thay thế cho Lộ Lệ Quyên, ngay cả đứa con trong bụng cũng bị anh đặt tên để tưởng nhớ cô ta. Cay đắng nhận ra tình yêu chỉ là trò đùa, tôi quyết tâm báo thù. Bằng cách lừa anh ký vào đơn ly hôn và dàn dựng một vụ sảy thai giả, tôi đã cắt đứt mọi ràng buộc. Tôi rời đi, bỏ lại sau lưng người chồng tàn nhẫn để bắt đầu cuộc sống mới, vĩnh viễn biến mất khỏi thế giới của anh.
Bìa tiểu thuyết Điên rồi sao! Đừng chọc cô, bố cô là tỷ phú đấy
9.7
Ngay trước lễ đính hôn, tôi bàng hoàng nhận ra vị hôn phu vẫn luôn tơ tưởng đến tình cũ. Suốt ba năm, tôi âm thầm hỗ trợ để kẻ nghèo khó như anh ta trở thành thiếu gia giàu có, nhưng đổi lại chỉ là sự phản bội cay đắng. Anh ta mặc kệ người tình vu khống tôi, thậm chí còn thuê kẻ xấu làm nhục tôi. Quá thất vọng, tôi quyết định rũ bỏ lớp vỏ bọc nghèo nàn để lộ thân phận thật là ái nữ của tỷ phú. Tôi khiến dự án bị đình trệ và bắt kẻ phụ bạc phải trả giá. Khi bố tôi xuất hiện cùng những nhân vật quyền lực nhất thế giới đứng ra bảo vệ tôi, vị hôn phu cũ mới hối hận muộn màng, quỳ gối cầu xin sự tha thứ trong tuyệt vọng.
Bìa tiểu thuyết Elena Stone: Vượt ra ngoài tầm với của tỷ phú
9.5
Mười năm bên nhau, Sầm Nghiêm Cẩn đã đưa Elena Stone từ thân phận trẻ mồ côi trở thành phu nhân hào môn quyền quý. Tuy nhiên, tình yêu sâu đậm ấy bỗng chốc tan vỡ khi anh ta nhẫn tâm sai người dùng roi đánh vợ mình chỉ vì một sự cố nhỏ với người tình mới. Đòn roi tàn độc khiến cô sảy thai, nhưng đổi lại chỉ là sự lạnh lùng tột cùng từ chồng. Đỉnh điểm của bi kịch là khi anh ta mặc kệ nhân tình rút ống thở, sát hại người em trai duy nhất của cô. Mọi hy vọng sụp đổ, Elena quyết định xóa sạch dấu vết quá khứ, thiêu rụi kỷ niệm và rời bỏ danh phận phu nhân Sầm gia để chấm dứt nợ nần với người đàn ông bạc tình.
Bìa tiểu thuyết Tin nóng! Thiên kim giả ly hôn ngã xuống, chồng cũ lại quỳ rồi
8.8
Sau khi thân phận thật bị bại lộ, Lục Tinh Lan lập tức bị gia đình chồng xua đuổi, cha mẹ và anh trai cũng quay lưng chối bỏ. Giữa lúc cả Kinh Thành chờ đợi cô sụp đổ, Tinh Lan bất ngờ sánh đôi cùng đại lão quyền lực Lệ Cảnh Diễm. Những tưởng chỉ là kẻ ăn bám, cô lại khiến tất cả ngỡ ngàng khi công khai hàng loạt thân phận bí mật cực khủng. Trong khi chồng cũ hối hận muộn màng, Tinh Lan lại hạnh phúc bên người chồng mới cũng sở hữu thế lực không hề kém cạnh. Cặp đôi quyền lực này liên tục gây chấn động các tổ chức quốc tế bằng những màn phối hợp ăn ý, cùng nhau thống trị giới hào môn và khiến mọi kẻ thù phải quỳ gối nể phục.
Bìa tiểu thuyết Từ Cái Chết đến Ly Hôn: Sự Tái Sinh của Cô ấy
8.5
Trong giây phút cuối đời trên bàn mổ, tôi bàng hoàng nghe thấy mệnh lệnh tàn độc từ chính người chồng mình yêu sâu đậm. Triệu Nam nhẫn tâm ép bác sĩ đẩy đứa trẻ ngược vào bụng tôi chỉ để cứu lấy mạng sống cho người tình của anh ta. Cay đắng thay, tôi nhận ra mình chỉ là một kẻ thế thân tội nghiệp cho hình bóng người cũ đã khuất. Khi hơi thở lịm dần trong đau đớn, định mệnh lại cho tôi cơ hội tái sinh về thời điểm một năm trước. Đây chính là ngày Triệu Nam dẫn Dương Vi Cầm về nhà, khởi đầu cho những bi kịch. Đối mặt với người đàn ông máu lạnh, tôi quyết tâm thay đổi số phận và thoát khỏi cuộc hôn nhân đầy xiềng xích này.