
Tôi bốc trúng tỷ phú ở Cục Dân chính
Chương 2
Nhưng Vân Thư không đời nào tin một người đến ăn mì gói còn không có nĩa như cô mà lại có số tốt như vậy sao?
Chắc là cùng lắm cũng chỉ là trùng tên trùng họ mà thôi.
Cùng lúc đó, tại Công nghệ Tinh Thần, công ty công nghệ lớn nhất nước Z, trợ lý của tổng giám đốc Phó Vân Châu vừa cầm điện thoại vừa gõ cửa phòng làm việc của anh với vẻ mặt hoảng hốt.
"Vào đi." Giọng của Phó Vân Châu lạnh lùng, không chút cảm xúc.
"Phó tổng… Vừa nãy có một cô bé bốc thăm đối tượng trên hệ thống, bốc trúng anh rồi!"
Trợ lý nói, giọng run rẩy vì sợ hãi, có chút lắp bắp.
Ai mà không biết Phó tổng của bọn họ ghét phụ nữ nhất, bình thường ở công ty, người phụ nữ nào dám lại gần Phó tổng trong phạm vi một mét đều bị đuổi việc hết.
Nhưng lạ một điều là, rõ ràng năm nay anh ấy đã thay Phó tổng nộp thuế độc thân cả năm rồi, sao tên của Phó tổng vẫn còn trong hệ thống bốc thăm chứ?
Lẽ nào hệ thống xảy ra lỗi?
Thấy sắc mặt Phó Vân Châu không tốt, trợ lý nói: "Phó tổng, tôi sẽ gọi điện xử lý ngay, chắc chắn là hệ thống có lỗi, bây giờ khắc phục vẫn còn kịp!"
Trợ lý vừa lấy điện thoại ra thì thấy một tin hot search hiện lên.
[Chấn động! Tỷ phú mới nhậm chức cực ghét phụ nữ Phó Vân Châu lại bị một cô gái may mắn bốc trúng làm đối tượng kết hôn!]
Trợ lý đến thở mạnh cũng không dám.
Phó Vân Châu trầm mặt nói: "Đến đó xem trước đã."
Gần đây anh bị gia tộc ép liên hôn đến không thở nổi, trong lúc tức giận đã đưa tên mình vào danh sách bốc thăm, để dọa những người không biết chừng mực kia.
Vốn dĩ anh nghĩ rằng đã nộp thuế độc thân thì sẽ không bị bốc trúng.
Chỉ là không ngờ lại thật sự có phụ nữ bốc trúng anh.
Hồi nhỏ gặp tai nạn khiến anh từ bé đã có một tật lạ, chỉ cần có phụ nữ đến gần, anh sẽ khó thở, thở không ra hơi, trên người nổi mẩn đỏ.
Đến nay vẫn chưa tìm được cách giải quyết.
Chuyện này là bí mật, nếu bị lộ ra ngoài sẽ khiến giá cổ phiếu của công ty đang trên đà tăng trưởng sụt giảm mạnh.
Vì vậy Phó Vân Châu tuyên bố với bên ngoài rằng mình cực kỳ ghét phụ nữ, cộng thêm việc những người phụ nữ tiếp cận anh đều bị đuổi việc, nên danh tiếng ghét phụ nữ của anh ngày càng lan xa.
Nhưng sự cố đã xảy ra rồi, hủy bỏ việc bốc thăm cũng phải trả một cái giá rất lớn, có thể còn ảnh hưởng đến danh tiếng của công ty.
Phó Vân Châu quyết định đích thân đến Cục Dân chính xem sao, nếu không được thì sẽ thương lượng với đối phương về việc kết hôn giả.
Trợ lý đành bất chấp gật.
Hơn chục chiếc xe sang màu đen có vẻ ngoài khiêm tốn, trông giống hệt nhau, nhưng thực tế đều đã được độ lại đặc biệt, có chức năng chống đạn, là hàng vô giá trên thị trường, rít gào lướt qua trên đường.
Vân Thư ngồi chờ trong phòng họp của Cục Dân chính đến phát chán.
Cửa bị đẩy ra.
Mắt Vân Thư sáng lên, tưởng rằng người chồng mới nhậm chức của mình sắp xuất hiện.
Không ngờ người đến lại là một người đàn ông trung niên hói đầu.
Vân Thư lộ vẻ thất vọng, rồi lại kinh hãi.
Không lẽ chồng tương lai của mình mới 22 tuổi mà đã trông thế này rồi?
Đối phương rất nghiêm túc, giữ bộ mặt lạnh tanh tự giới thiệu: "Chào cô Vân, tôi là luật sư do cô Ninh Dao, vị hôn thê của đối tượng bốc thăm của cô mời đến."
"Cô Ninh nói chỉ cần cô biết khó mà lui, chủ động hủy bỏ việc bốc thăm kết hôn với cậu Phó, cô ấy bằng lòng giúp cô trả ba tỷ năm trăm triệu tiền vi phạm hợp đồng, và thêm ba tỷ năm trăm triệu tiền bồi thường tổn thất tinh thần!"
Vân Thư không ngờ mình chỉ bốc thăm đại một người đàn ông mà cũng gặp phải tình tiết 'tôi cho cô tiền, cô hãy rời xa con trai tôi' như trong phim thần tượng.
Cô châm chọc nói: "Nếu cô Ninh Dao mà ông nói thật sự là vị hôn thê của chồng tương lai tôi, vậy tại sao tên của anh ta vẫn còn trong hệ thống bốc thăm chứ? Hơn nữa cô Ninh bằng lòng chi tiền thì đối tượng của cô ta cũng phải là người có tiền, người có tiền mà lại không trả nổi thuế độc thân, để rồi xuất hiện trong hệ thống bốc thăm, để một người bình thường như tôi bốc trúng sao?"
Vân Thư lắc đầu, cười nhạo cô Ninh Dao kia đúng là yêu đến mụ mị đầu óc, quan tâm quá hóa loạn rồi!
Nếu là chuyện tốt, ở trong nước phải xếp hàng giành số còn không được, thậm chí còn phải đi cửa sau mới làm được.
Làm gì có chuyện phải cưỡng chế như bây giờ chứ!
"Tôi không đùa với cô, người cô bốc trúng là… cậu Phó, gia cảnh của cậu ấy và cô Ninh Dao tương đương, môn đăng hộ đối."
"Tôi khuyên cô một câu, phụ nữ xuất thân từ gia đình bình thường như cô không thể trèo cao vào nhà họ Phó đâu, mau từ bỏ ý định đó đi! Bao nhiêu tiền thì cô mới chịu đi làm thủ tục hủy đăng ký bốc thăm?"
Luật sư kia hùng hổ dọa người, thái độ ngày càng tệ.
Tính nóng của Vân Thư cũng lập tức bùng lên: "Nếu anh Phó thật sự để tâm đến cuộc hôn nhân này như vậy thì anh ta tự mình đến mà đề nghị hủy bỏ, tại sao lại bắt tôi làm?"
Hậu quả của việc hủy đăng ký bốc thăm rất nghiêm trọng, sẽ trực tiếp khiến Vân Thư không lấy được bằng tốt nghiệp, không tìm được việc làm.
Cô Ninh Dao kia chỉ bằng lòng chi ba tỷ năm trăm triệu mà muốn mua đứt tương lai của mình, mơ đẹp quá rồi.
Cô vẫn chưa ngốc đến mức vì sai lầm của người khác mà đánh cược cả cuộc đời mình.
"Cô!"
Luật sư tức giận, nếu cô Ninh Dao dám đem chuyện này đến trước mặt cậu Phó thì đã không cần ông ta phải đến đây hòa giải.
"Cô có biết cô Ninh Dao là ai không? Cô ấy là nghệ sĩ dương cầm đoạt giải thưởng quốc tế, mang vinh quang về cho đất nước! Một người phụ nữ bình thường như cô mà cũng đòi so sánh với cô Ninh Dao sao?"
Trong lòng Vân Thư càng thêm khó chịu.
Luật sư thấy sắc mặt cô không tốt, đắc ý lấy một tấm ảnh đặt trước mặt Vân Thư, "Thấy chưa? Đây chính là cô Ninh Dao!"
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy người phụ nữ trong ảnh, vẻ mặt Vân Thư lạnh đi.
Cô nhận ra người này.
Năm mười lăm tuổi, có người tìm đến cô, nói rằng họ là bố mẹ ruột của cô.
Họ nói trong nhà đã có một người chị xuất sắc hơn cô cả trăm lần.
Cô còn chưa đồng ý quay về, đôi vợ chồng đó đã đe dọa Vân Thư, nói rằng không cho phép cô tranh giành bất cứ thứ gì với chị gái, làm tổn thương cô ta.
Cô được phép trở về nhà họ Ninh chỉ vì nhà họ Ninh không thể có huyết mạch lưu lạc bên ngoài.
Lúc đó Vân Thư đã xem ảnh, cô gái kia và người phụ nữ trong tấm ảnh trên tay luật sư trông giống hệt nhau.
"Nghe nói điều kiện kinh tế nhà cô không được tốt lắm, chỉ một câu nói của cô Ninh Dao thôi là có thể khiến bố mẹ nuôi của cô mất việc…"
"Ông thử xem!"
"Cô ta dám!"
Hai giọng nói, một nam một nữ, đồng thời vang lên.
Có thể bạn cũng thích





