
Tôi bốc trúng tỷ phú ở Cục Dân chính
Chương 3
Vân Thư nhìn về phía cửa.
Người đàn ông đi tới từ phía ngược sáng có bờ vai rộng, eo thon, khuôn mặt và đường nét ngũ quan tuấn tú như thể được điêu khắc tỉ mỉ bởi họa sĩ tài ba nhất thế gian.
Anh sầm mặt, bước nhanh tới.
Luật sư vừa nhìn thấy Phó Vân Châu đã hoảng hốt.
Ôn ta che mặt lén lút bỏ chạy, lúc đi còn không quên ngáng chân Vân Thư một cái thật mạnh.
Vân Thư mất thăng bằng, cả người ngã về phía trước.
Bình thường Phó Vân Châu không bao giờ đỡ phụ nữ, vì căn bệnh khó nói của anh không thể để lộ ra ngoài.
Nhưng không hiểu sao anh lại không kìm được mà đỡ lấy cô gái trước mặt.
Đỡ xong, Phó Vân Châu lập tức hối hận.
Nhưng kỳ lạ là sau khi đỡ cô gái trước mặt, anh không hề có những triệu chứng khó chịu như đỏ mặt, thở gấp, toàn thân nổi mẩn đỏ.
Phó Vân Châu ngơ ngác nhìn bàn tay vừa đỡ Vân Thư của mình.
Tại sao anh lại không hề có cảm giác bài xích với cô gái này?
Phó Vân Châu nghĩ, chắc chắn là do phản ứng dị ứng bị chậm!
Anh ngẩng đầu đánh giá cô gái trước mặt, trông rất xinh đẹp, còn có chút quen mắt.
Vân Thư nở nụ cười thật tươi, chủ động đưa tay ra: "Chào anh, tôi là Vân Thư."
Không ngờ cô làm một kẻ xui xẻo hơn hai mươi năm nay là vì tất cả may mắn đều dồn hết vào lần bốc thăm này.
Người đàn ông trước mặt, bất kể là vóc dáng, ngoại hình hay khí chất, đều thuộc hàng đỉnh cao trong đám đông.
Bảo sao Ninh Dao lại phải tìm luật sư đến dọa cô.
Một người đàn ông cực phẩm như vậy, ai mà không thích chứ?
Còn về việc luật sư vừa nói người đàn ông này và Ninh Dao môn đăng hộ đối.
Vân Thư hoàn toàn không tin.
Nếu thật sự là vậy, bố mẹ Ninh Dao chắc chắn sẽ tìm mọi cách giúp Ninh Dao đạt được tâm nguyện, và người đàn ông này cũng không thể nào xuất hiện trong danh sách bốc thăm được.
Cô liếc nhìn bộ quần áo kiểu dáng đơn giản trên người anh, không có bất kỳ logo nào, càng thêm chắc chắn rằng đối phương cũng giống mình, đều là con nhà bình thường, chỉ là có ngoại hình nổi bật hơn mà thôi.
Nhìn bàn tay cô gái đưa tới, Phó Vân Châu sững người.
Anh nghĩ đến việc vừa rồi tiếp xúc cơ thể rất gần với cô gái này mà không có bất kỳ phản ứng khó chịu nào.
Lẽ nào cô gái này thật sự là liều thuốc giải mà ông trời ban cho anh để chữa trị căn bệnh của mình sao?
Phó Vân Châu thăm dò nắm lấy tay cô gái.
Ấm áp, mềm mại.
Anh thậm chí còn ngửi thấy mùi hương xà phòng thoang thoảng như nắng trên người cô, rất dễ chịu.
Nắm một lúc lâu, Phó Vân Châu mới buông tay.
Anh thật sự không bài xích việc tiếp xúc với cô gái trước mặt, vừa không nổi mẩn đỏ, cũng không khó thở, không có cảm giác muốn nôn.
Phó Vân Châu kìm nén niềm vui sướng trong lòng.
Trước khi đến, anh đã định đưa cho cô gái một khoản tiền bồi thường, yêu cầu cô bỏ lần bốc thăm này.
Nhưng bây giờ, anh đã xác nhận đối phương chính là chân mệnh thiên nữ của mình.
"Đăng ký kết hôn ở đâu?" Phó Vân Châu hỏi.
Trợ lý đứng sau lưng anh trợn tròn mắt.
Vừa rồi lúc tổng giám đốc tiếp xúc với người phụ nữ kia, trợ lý đã cảm thấy có chuyện không ổn, ngón tay anh ấy đã đặt sẵn trên phím gọi cấp cứu "120".
Không ngờ tổng giám đốc lại không có bất kỳ phản ứng nào!
Bây giờ tổng giám đốc còn chủ động đề nghị đi đăng ký kết hôn!
Tròng mắt của trợ lý gần như muốn rớt ra ngoài.
Vân Thư thấy anh chàng siêu cấp đẹp trai thật sự muốn đăng ký kết hôn với mình, liền vô cùng chủ động: "Bên này ạ!"
Hai người nhanh chóng hoàn tất thủ tục đăng ký, bước ra từ Cục Dân chính.
Phó Vân Châu đứng bên cạnh xe, cúi đầu nhìn Vân Thư: "Tôi đưa cô về trường, hay là?"
Vân Thư liếc nhìn chiếc xe của Phó Vân Châu, trông thật kín đáo, giản dị, giống hệt một mẫu xe chạy dịch vụ trên đường.
Tuy Vân Thư không rành về xe, nhưng xe tốt hay dở cô vẫn có thể nhận ra được.
Người chồng mới cưới của cô ăn mặc giản dị như vậy, xe cũng rất bình thường.
Hơn nữa chiếc xe này còn đỗ cùng với hơn chục chiếc xe khác bên cạnh, rõ ràng là một đội xe dịch vụ.
Sự việc đã quá rõ ràng, chồng cô là một tài xế xe công nghệ.
Vân Thư biết tài xế xe công nghệ tuy lương cũng khá nhưng không ổn định.
Nếu đủ chăm chỉ, làm việc mười mấy tiếng một ngày, tháng này lương có thể hơn ba mươi lăm triệu, nhưng tháng sau rất có thể chỉ có vài triệu.
Nhưng Vân Thư không cảm thấy đây là vấn đề.
Phó Vân Châu đã đẹp trai đến thế rồi, chẳng lẽ không cho phép anh có một chút khuyết điểm nhỏ, thiếu sót nhỏ hay sao?
Đối với Vân Thư mà nói, đàn ông đẹp trai mà nghèo thì cô mới có cơ hội.
Vân Thư quyết định cho người có công việc không ổn định là Phó Vân Châu một viên thuốc an thần.
"Ông xã anh yên tâm, sau khi có giấy đăng ký kết hôn là em có thể trở thành nhân viên chính thức rồi, sau này em sẽ là nhân viên chính thức của Công nghệ Trí Nguyên, lương mỗi tháng hai mươ mốt triệu, mỗi năm còn được tăng lương nữa!"
"Sau này em nuôi anh. Em có một miếng ăn thì anh cũng có một miếng ăn, em sẽ cố gắng để hai chúng ta có thể sống những ngày mà mỗi bữa mì gói đều có thể thêm trứng!"
Cô cúi đầu nghĩ một lát, sợ rằng những lời này sẽ làm tổn thương lòng tự trọng của Phó Vân Châu.
Vân Thư lại nói thêm: "Sau này ở nhà chúng ta, em sẽ lo phần thu nhập ổn định, còn anh cứ theo đuổi sự nghiệp, ngày tháng tốt đẹp của chúng ta vẫn còn ở phía sau!"
Biểu cảm của Phó Vân Châu lập tức trở nên vừa kỳ quái, vừa phức tạp.
Bao nhiêu năm nay, vô số phụ nữ tiếp cận anh vì khuôn mặt và tiền bạc của anh.
Người vợ mới cưới trước mặt này, tuy rằng rất vui khi nhìn thấy khuôn mặt của anh, nhưng lại không có cảm giác mê trai đến mức mất lý trí.
Quan trọng nhất là cô dường như cho rằng anh là một tên đàn ông nghèo cần phụ nữ nuôi.
Phó Vân Châu quay đầu lại liếc nhìn trợ lý cũng đang có vẻ mặt kỳ quái.
"Em nuôi tôi? Tại sao?" Vẻ mặt anh mang theo sự mới lạ, và cả một niềm vui khó tả.
Đây là lần đầu tiên có người phụ nữ nói muốn nuôi anh.
Vân Thư khó xử liếc nhìn bộ quần áo trên người Phó Vân Châu và cả chiếc xe kia.
"Không có gì, thì là sau này chúng ta cứ sống với nhau cho tốt. Đúng rồi, anh thuê nhà ở đâu vậy, em tốt nghiệp rồi, không ở lại trường được nữa."
Đã kết hôn rồi, là vợ chồng hợp pháp, Vân Thư cũng không khách sáo nữa.
Có thể bạn cũng thích





