Theo dõi
Chương
Chia sẻ
Bìa tiểu thuyết Tôi bốc trúng tỷ phú ở Cục Dân chính

Tôi bốc trúng tỷ phú ở Cục Dân chính

Trong ngày trọng đại, Vân Thư bị chồng sắp cưới bỏ rơi để chạy theo người khác. Quá thất vọng, cô quyết định kết hôn chớp nhoáng với Phó Vân Châu - một anh tài xế nghèo thông qua hình thức bốc hộp mù tại Cục Dân chính. Dẫu bị người cũ và tình nhân của hắn mỉa mai về cuộc sống túng quẫn, cô vẫn kiên định với lựa chọn của mình. Vân Thư không ngờ rằng người chồng mà cô luôn thương cảm lại chính là vị tỷ phú quyền lực đang được cả mạng xã hội săn đón. Tại lễ kỷ niệm của tập đoàn, anh rũ bỏ thân phận nghèo khó, quỳ gối tặng cô chiếc nhẫn kim cương vô giá và công khai thân phận thật sự trước sự ngỡ ngàng của tất cả mọi người.
Chương
Chia sẻ

Chương 3

Vân Thư nhìn về phía cửa.

Người đàn ông đi tới từ phía ngược sáng có bờ vai rộng, eo thon, khuôn mặt và đường nét ngũ quan tuấn tú như thể được điêu khắc tỉ mỉ bởi họa sĩ tài ba nhất thế gian.

Anh sầm mặt, bước nhanh tới.

Luật sư vừa nhìn thấy Phó Vân Châu đã hoảng hốt.

Ôn ta che mặt lén lút bỏ chạy, lúc đi còn không quên ngáng chân Vân Thư một cái thật mạnh.

Vân Thư mất thăng bằng, cả người ngã về phía trước.

Bình thường Phó Vân Châu không bao giờ đỡ phụ nữ, vì căn bệnh khó nói của anh không thể để lộ ra ngoài.

Nhưng không hiểu sao anh lại không kìm được mà đỡ lấy cô gái trước mặt.

Đỡ xong, Phó Vân Châu lập tức hối hận.

Nhưng kỳ lạ là sau khi đỡ cô gái trước mặt, anh không hề có những triệu chứng khó chịu như đỏ mặt, thở gấp, toàn thân nổi mẩn đỏ.

Phó Vân Châu ngơ ngác nhìn bàn tay vừa đỡ Vân Thư của mình.

Tại sao anh lại không hề có cảm giác bài xích với cô gái này?

Phó Vân Châu nghĩ, chắc chắn là do phản ứng dị ứng bị chậm!

Anh ngẩng đầu đánh giá cô gái trước mặt, trông rất xinh đẹp, còn có chút quen mắt.

Vân Thư nở nụ cười thật tươi, chủ động đưa tay ra: "Chào anh, tôi là Vân Thư."

Không ngờ cô làm một kẻ xui xẻo hơn hai mươi năm nay là vì tất cả may mắn đều dồn hết vào lần bốc thăm này.

Người đàn ông trước mặt, bất kể là vóc dáng, ngoại hình hay khí chất, đều thuộc hàng đỉnh cao trong đám đông.

Bảo sao Ninh Dao lại phải tìm luật sư đến dọa cô.

Một người đàn ông cực phẩm như vậy, ai mà không thích chứ?

Còn về việc luật sư vừa nói người đàn ông này và Ninh Dao môn đăng hộ đối.

Vân Thư hoàn toàn không tin.

Nếu thật sự là vậy, bố mẹ Ninh Dao chắc chắn sẽ tìm mọi cách giúp Ninh Dao đạt được tâm nguyện, và người đàn ông này cũng không thể nào xuất hiện trong danh sách bốc thăm được.

Cô liếc nhìn bộ quần áo kiểu dáng đơn giản trên người anh, không có bất kỳ logo nào, càng thêm chắc chắn rằng đối phương cũng giống mình, đều là con nhà bình thường, chỉ là có ngoại hình nổi bật hơn mà thôi.

Nhìn bàn tay cô gái đưa tới, Phó Vân Châu sững người.

Anh nghĩ đến việc vừa rồi tiếp xúc cơ thể rất gần với cô gái này mà không có bất kỳ phản ứng khó chịu nào.

Lẽ nào cô gái này thật sự là liều thuốc giải mà ông trời ban cho anh để chữa trị căn bệnh của mình sao?

Phó Vân Châu thăm dò nắm lấy tay cô gái.

Ấm áp, mềm mại.

Anh thậm chí còn ngửi thấy mùi hương xà phòng thoang thoảng như nắng trên người cô, rất dễ chịu.

Nắm một lúc lâu, Phó Vân Châu mới buông tay.

Anh thật sự không bài xích việc tiếp xúc với cô gái trước mặt, vừa không nổi mẩn đỏ, cũng không khó thở, không có cảm giác muốn nôn.

Phó Vân Châu kìm nén niềm vui sướng trong lòng.

Trước khi đến, anh đã định đưa cho cô gái một khoản tiền bồi thường, yêu cầu cô bỏ lần bốc thăm này.

Nhưng bây giờ, anh đã xác nhận đối phương chính là chân mệnh thiên nữ của mình.

"Đăng ký kết hôn ở đâu?" Phó Vân Châu hỏi.

Trợ lý đứng sau lưng anh trợn tròn mắt.

Vừa rồi lúc tổng giám đốc tiếp xúc với người phụ nữ kia, trợ lý đã cảm thấy có chuyện không ổn, ngón tay anh ấy đã đặt sẵn trên phím gọi cấp cứu "120".

Không ngờ tổng giám đốc lại không có bất kỳ phản ứng nào!

Bây giờ tổng giám đốc còn chủ động đề nghị đi đăng ký kết hôn!

Tròng mắt của trợ lý gần như muốn rớt ra ngoài.

Vân Thư thấy anh chàng siêu cấp đẹp trai thật sự muốn đăng ký kết hôn với mình, liền vô cùng chủ động: "Bên này ạ!"

Hai người nhanh chóng hoàn tất thủ tục đăng ký, bước ra từ Cục Dân chính.

Phó Vân Châu đứng bên cạnh xe, cúi đầu nhìn Vân Thư: "Tôi đưa cô về trường, hay là?"

Vân Thư liếc nhìn chiếc xe của Phó Vân Châu, trông thật kín đáo, giản dị, giống hệt một mẫu xe chạy dịch vụ trên đường.

Tuy Vân Thư không rành về xe, nhưng xe tốt hay dở cô vẫn có thể nhận ra được.

Người chồng mới cưới của cô ăn mặc giản dị như vậy, xe cũng rất bình thường.

Hơn nữa chiếc xe này còn đỗ cùng với hơn chục chiếc xe khác bên cạnh, rõ ràng là một đội xe dịch vụ.

Sự việc đã quá rõ ràng, chồng cô là một tài xế xe công nghệ.

Vân Thư biết tài xế xe công nghệ tuy lương cũng khá nhưng không ổn định.

Nếu đủ chăm chỉ, làm việc mười mấy tiếng một ngày, tháng này lương có thể hơn ba mươi lăm triệu, nhưng tháng sau rất có thể chỉ có vài triệu.

Nhưng Vân Thư không cảm thấy đây là vấn đề.

Phó Vân Châu đã đẹp trai đến thế rồi, chẳng lẽ không cho phép anh có một chút khuyết điểm nhỏ, thiếu sót nhỏ hay sao?

Đối với Vân Thư mà nói, đàn ông đẹp trai mà nghèo thì cô mới có cơ hội.

Vân Thư quyết định cho người có công việc không ổn định là Phó Vân Châu một viên thuốc an thần.

"Ông xã anh yên tâm, sau khi có giấy đăng ký kết hôn là em có thể trở thành nhân viên chính thức rồi, sau này em sẽ là nhân viên chính thức của Công nghệ Trí Nguyên, lương mỗi tháng hai mươ mốt triệu, mỗi năm còn được tăng lương nữa!"

"Sau này em nuôi anh. Em có một miếng ăn thì anh cũng có một miếng ăn, em sẽ cố gắng để hai chúng ta có thể sống những ngày mà mỗi bữa mì gói đều có thể thêm trứng!"

Cô cúi đầu nghĩ một lát, sợ rằng những lời này sẽ làm tổn thương lòng tự trọng của Phó Vân Châu.

Vân Thư lại nói thêm: "Sau này ở nhà chúng ta, em sẽ lo phần thu nhập ổn định, còn anh cứ theo đuổi sự nghiệp, ngày tháng tốt đẹp của chúng ta vẫn còn ở phía sau!"

Biểu cảm của Phó Vân Châu lập tức trở nên vừa kỳ quái, vừa phức tạp.

Bao nhiêu năm nay, vô số phụ nữ tiếp cận anh vì khuôn mặt và tiền bạc của anh.

Người vợ mới cưới trước mặt này, tuy rằng rất vui khi nhìn thấy khuôn mặt của anh, nhưng lại không có cảm giác mê trai đến mức mất lý trí.

Quan trọng nhất là cô dường như cho rằng anh là một tên đàn ông nghèo cần phụ nữ nuôi.

Phó Vân Châu quay đầu lại liếc nhìn trợ lý cũng đang có vẻ mặt kỳ quái.

"Em nuôi tôi? Tại sao?" Vẻ mặt anh mang theo sự mới lạ, và cả một niềm vui khó tả.

Đây là lần đầu tiên có người phụ nữ nói muốn nuôi anh.

Vân Thư khó xử liếc nhìn bộ quần áo trên người Phó Vân Châu và cả chiếc xe kia.

"Không có gì, thì là sau này chúng ta cứ sống với nhau cho tốt. Đúng rồi, anh thuê nhà ở đâu vậy, em tốt nghiệp rồi, không ở lại trường được nữa."

Đã kết hôn rồi, là vợ chồng hợp pháp, Vân Thư cũng không khách sáo nữa.

Tiếp tục xem!
Truyện đang đến hồi gay cấn! Chuyển sang Ứng dụng để tiếp tục đọc
Mở khóa tất cả các tập
Mở trang web chính thức

Có thể bạn cũng thích

Bìa tiểu thuyết Ba năm yêu nhầm, cô Giang buông tay bỏ đi
9.7
Cuộc tình giữa Lệ Hành Uyên và Giang Vãn Ninh bắt đầu từ một sự cố nhầm lẫn đầy dục vọng. Suốt ba năm bên nhau, anh chỉ say mê thể xác cô mà chưa từng trao một lời hẹn ước chân thành. Cứ ngỡ sự chân tình sẽ cảm hóa được đối phương, Vãn Ninh bàng hoàng nhận ra anh đã chính thức hẹn hò với người khác. Lời chia tay phũ phàng từ Hành Uyên khiến cô quyết định rời bỏ, biến mất hoàn toàn khỏi cuộc đời anh. Chỉ đến khi mất đi, người đàn ông ấy mới nhận ra sai lầm và điên cuồng tìm kiếm cô trong hối hận. Trước mặt Vãn Ninh, vị tổng tài cao ngạo ngày nào giờ đây quỳ gối cầu xin sự tha thứ, hy vọng cô có thể quay về.
Bìa tiểu thuyết Lời thề tan vỡ, tình yêu không nói thành lời
8.3
Suốt sáu năm hôn nhân, tôi đã dùng cả thanh xuân và tiền bạc để hỗ trợ chồng gầy dựng sự nghiệp từ con số không. Thế nhưng, Cam Việt Sơn lại tàn nhẫn tuyên bố trên sóng truyền hình rằng anh ở bên tôi chỉ vì lòng biết ơn và trách nhiệm chứ không hề có tình yêu. Bi kịch lên đến đỉnh điểm khi bố anh đột quỵ, tôi gọi mười cuộc điện thoại cầu cứu nhưng chỉ nhận được lời mỉa mai từ người yêu cũ của anh ta. Cha anh qua đời trong cô độc, còn sự hy sinh của tôi bị chà đạp phũ phàng. Chấm dứt mọi hy vọng, tôi quyết định ly hôn và yêu cầu anh ta phải rời khỏi đế chế này với bàn tay trắng.
Bìa tiểu thuyết Phu nhân nhường chỗ cho bạch nguyệt quang, Phó tổng quỳ gối dỗ dành
8.6
Tạ Du An dành trọn tình cảm cho Phong Kỵ Hàn từ thời thơ ấu, nhưng cuộc hôn nhân mà cô mòn mỏi chờ đợi suốt ba năm lại chẳng có kết cục viên mãn. Ngay trước thềm ngày cưới chính thức, anh nhẫn tâm đón người cũ quay về, khiến cô bừng tỉnh khỏi giấc mộng tình yêu. Nhận ra sự lạnh lùng và giả tạo của đối phương, Du An quyết định từ bỏ tất cả để giải thoát cho chính mình. Thế nhưng, khi tờ đơn ly hôn được đưa ra, Phong Kỵ Hàn lại đột ngột thay đổi thái độ và điên cuồng tìm cách giữ cô lại. Anh ép buộc cô phải tiếp tục sắm vai phu nhân nhà họ Phong, nhưng trái tim Du An giờ đây đã nguội lạnh. Cô mỉm cười khước từ sự níu kéo muộn màng, khẳng định bản thân không còn cần bất cứ điều gì từ anh nữa.
Bìa tiểu thuyết Bị Tổng thống ly hôn, tôi về nhà kế vị ngai vàng
8.5
Sau ba năm hôn nhân lạnh nhạt, An Hòa quyết định ký đơn ly hôn khi bị Phó Cảnh Hành coi thường, mẹ chồng sỉ nhục và tiểu tam khiêu khích. Tuy nhiên, thân phận thực sự của cô lại là công chúa thất lạc. Vừa rời khỏi nhà chồng, cô được vương thất đón về kế vị ngai vàng, trở thành Thái tử phi quyền lực. Với sự bảo bọc từ bố mẹ và ba người anh trai tài giỏi, cô bắt đầu cuộc đời rực rỡ. Lúc này, vị Tổng thống cũ mới hối hận, quỳ gối cầu xin tái hợp. Nhưng An Hòa chỉ mỉm cười từ chối, bởi bên cạnh Nữ hoàng giờ đây đã có một vị Hoàng phu hoàn hảo, trung thành và yêu chiều cô hết mực.
Bìa tiểu thuyết Anh giả chết cưới tình đầu? Tôi quay lưng gả tỷ phú
8.4
Để rước mối tình đầu về dinh, người chồng ba năm của Thời Ương đã dàn dựng một màn giả chết chấn động. Anh ta mạo danh anh trai, cùng gia đình tàn nhẫn lừa gạt, thậm chí nhẫn tâm đánh cô chín mươi chín roi để chiều lòng người cũ. Đau đớn cả thể xác lẫn tinh thần, Thời Ương quyết định chấm dứt, ném trả nhẫn cưới và tái hôn với một vị tỷ phú đang sống thực vật. Cô chấp nhận cuộc hôn nhân cô độc, nhưng không ngờ rằng người chồng mới thực chất chỉ đang giả vờ hôn mê. Đêm tân hôn, vị đại lão ấy bất ngờ tỉnh lại, dịu dàng cưng chiều khiến cô không thể rời xa.
Bìa tiểu thuyết Từ Vợ Thành Đối Thủ
8.4
Suốt mười năm thanh xuân, tôi cùng Vũ Hữu Quân gầy dựng đế chế kinh doanh từ con số không. Cứ ngỡ hôn nhân viên mãn, nhưng vụ bắt cóc định mệnh đã phơi bày sự thật cay đắng. Giữa làn ranh sinh tử, Quân tàn nhẫn bỏ rơi người vợ đang bị chuốc thuốc để bảo vệ cô nhân tình Dư Trúc Linh. Tôi may mắn sống sót sau khi nhảy xuống biển nhưng lại vĩnh viễn mất đi đứa con trong bụng. Chứng kiến anh ta chăm sóc nhân tình và nghe họ ân ái ngay tại nhà mình, trái tim tôi hoàn toàn chết lặng. Nỗi đau mất con và sự phản bội đã biến tình yêu thành thù hận. Sau ca phẫu thuật đau đớn, tôi quyết định liên hệ luật sư để bán sạch cổ phần cho đối thủ của anh ta. Tôi sẽ bắt đầu cuộc ly hôn này bằng cách khiến Vũ Hữu Quân phải trả giá và ra đi với bàn tay trắng.