
Sự phản bội của chồng, sự tái sinh của vợ
Chương 2
Thành Ánh Phương POV:
Cao Anh Huy đứng ngay trước mặt tôi, nhưng ánh mắt anh không nhìn tôi. Anh đang nhìn ra ngoài, về phía hồ bơi lấp lánh dưới ánh nắng chiều.
"Các cậu nhớ đấy," anh nói với những người bạn bên trong, giọng điệu đanh lại, mang theo một sự uy hiếp không hề che giấu. "Chuyện hôm nay, ai hé răng nửa lời, đừng trách tôi không nể tình anh em."
Không một ai dám lên tiếng. Sự im lặng bao trùm cả căn phòng.
Anh Huy hài lòng quay người lại, chuẩn bị đóng cửa. Và rồi, anh nhìn thấy tôi.
Sự ngạc nhiên thoáng qua trên khuôn mặt anh, nhưng nhanh chóng được thay thế bằng nụ cười rạng rỡ quen thuộc.
"Phương? Sao em lại ở đây? Không phải em nói muốn tạo bất ngờ cho anh sao?"
Anh bước tới, định ôm lấy tôi.
Tôi lùi lại một bước, cơ thể cứng đờ như một tảng đá.
Tôi nhớ lại những lời anh nói với tôi trước đây.
"Phương à, chúng ta cứ từ từ, không cần vội có con. Anh muốn tận hưởng thế giới hai người với em thêm vài năm nữa."
"Em xem, công việc của anh bận rộn như vậy, nếu có con sẽ không có thời gian chăm sóc tốt cho em và con được."
"Ngoan, nghe lời anh. Khi nào sự nghiệp ổn định hơn, chúng ta sẽ có một đội bóng nhỏ."
Những lời hứa hẹn ngọt ngào đó giờ đây như những lưỡi dao sắc lẹm, cứa nát trái tim tôi. Hóa ra, tất cả chỉ là lời nói dối. Anh chưa bao giờ muốn có con với tôi, vì anh đã có người thừa kế rồi.
Người thừa kế mà anh có với Nghiêm Kiều Khanh.
Nghĩ đến cô ta, tôi lại cảm thấy nực cười. Tôi nhớ lại lần đầu tiên gặp Khanh. Cô ta gầy gò, xanh xao, mặc một bộ quần áo cũ kỹ, ánh mắt lúc nào cũng rụt rè, sợ sệt. Tôi đã thương cảm cho hoàn cảnh của cô ta, đã không ngần ngại giúp đỡ, coi cô ta như em gái.
Anh Huy lúc đó còn tỏ ra chán ghét, nói rằng tôi quá tốt bụng, không nên dây dưa với những người không cùng đẳng cấp.
"Loại người như cô ta, vì tiền mà chuyện gì cũng dám làm," anh đã nói vậy.
Vậy mà giờ đây, "loại người đó" lại là vợ hợp pháp của anh, là mẹ của con trai anh.
Thật trào phúng làm sao.
Trong lúc tôi còn đang chìm trong mớ suy nghĩ hỗn loạn, một bóng người yểu điệu từ trong phòng bước ra.
Nghiêm Kiều Khanh.
Cô ta khoác trên người chiếc áo choàng tắm bằng lụa, mái tóc dài còn ẩm ướt, khuôn mặt trang điểm tinh xảo. Cô ta sà vào lòng Anh Huy, vòng tay qua cổ anh, nũng nịu.
"Anh Huy, ai vậy ạ?"
Ánh mắt cô ta lướt qua tôi, mang theo một sự đắc thắng và khiêu khích không hề che giấu.
Anh Huy nhẹ nhàng gỡ tay cô ta ra, nhưng không hề đẩy cô ta đi.
"Đây là Thành Ánh Phương," anh giới thiệu một cách qua loa, rồi quay sang tôi, giọng điệu vẫn dịu dàng như trước. "Phương, em vào trong đi, ngoài này nắng."
Tôi nhìn họ, một đôi nam thanh nữ tú, trông thật xứng đôi. Còn tôi, đứng ở đây, giống như một kẻ thừa thãi, một trò cười.
Bất chợt, điện thoại trong túi tôi rung lên.
Tôi máy móc rút ra xem. Là tin nhắn từ Anh Huy.
[Bảo bối, anh nhớ em chết đi được. Xong việc anh sẽ về ngay với em. Yêu em.]
Tin nhắn được gửi đi chỉ vài phút trước.
Lúc đó, có lẽ anh đang ôm ấp người phụ nữ khác trong lòng.
Tôi ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt anh, nụ cười trên môi tôi không còn chút hơi ấm nào.
"Cao Anh Huy," tôi nói, giọng bình thản đến lạ. "Chúng ta kết thúc rồi."
Nói xong, tôi không đợi anh phản ứng, xoay người bước đi.
Nước mắt đã ngừng rơi. Trái tim tôi trống rỗng, không còn cảm thấy đau đớn nữa.
Khi tình yêu biến thành sự lừa dối, khi niềm tin bị chà đạp, thứ còn lại chỉ là sự tàn tro.
Tôi bước ra khỏi khu nghỉ dưỡng xa hoa đó, bỏ lại sau lưng mười năm thanh xuân ngu dại.
Trong đầu tôi chỉ còn một suy nghĩ duy nhất: Biến mất. Biến mất khỏi cuộc đời anh ta mãi mãi.
Tôi rút điện thoại ra, bấm một dãy số lạ.
"Alo," một giọng nói trầm khàn vang lên ở đầu dây bên kia. "Dịch vụ 'Tái Sinh' xin nghe."
"Tôi muốn đặt một dịch vụ," tôi nói, giọng lạnh như băng. "Tôi muốn một thân phận mới. Tôi muốn Thành Ánh Phương chết đi."
"Đã rõ, thưa cô. Chúng tôi sẽ lo liệu mọi thứ."
Có thể bạn cũng thích





