
Sự phản bội của chồng, sự tái sinh của vợ
Chương 3
Thành Ánh Phương POV:
Chuyến bay trở về mệt mỏi và rã rời. Tôi ngồi co ro bên cửa sổ máy bay, nhìn những đám mây trắng xóa trôi lững lờ bên ngoài. Đầu óc tôi trống rỗng, trái tim như đã chết.
Về đến căn penthouse mà tôi và Anh Huy đã chung sống năm năm, tôi cảm thấy một sự xa lạ đến ghê người. Mọi ngóc ngách trong căn nhà này đều chứa đầy kỷ niệm của chúng tôi, nhưng giờ đây, chúng chỉ khiến tôi cảm thấy buồn nôn.
Tôi mệt mỏi nằm vật ra giường, cơn buồn ngủ ập đến. Nhưng ngay cả trong giấc mơ, những lời nói của Anh Huy vẫn văng vẳng bên tai, tra tấn tôi không ngừng.
"Phương là món đồ chơi tôi yêu thích nhất..."
"Tôi lén lút bỏ thuốc tránh thai vào đồ ăn của cô ấy..."
Tôi giật mình tỉnh giấc, toàn thân ướt đẫm mồ hôi lạnh. Bên ngoài, trời đã nhá nhem tối.
Tiếng chuông điện thoại của anh vang lên từ phòng khách. Tôi không muốn nghe, nhưng giọng nói của Nghiêm Kiều Khanh lại vọng vào một cách rõ ràng.
"Anh Huy, con lại sốt rồi. Anh về ngay đi..." Giọng cô ta đầy lo lắng và nức nở.
Rồi tôi nghe thấy tiếng Anh Huy dỗ dành, dịu dàng và kiên nhẫn.
"Ngoan, đừng khóc. Anh về ngay đây. Nói bác sĩ Trương qua xem thằng bé thế nào. Anh về ngay."
Cúp máy, anh ta im lặng một lúc lâu. Tôi nghĩ anh ta sẽ rời đi ngay lập tức. Nhưng không, tiếng bước chân anh ta lại hướng về phía phòng ngủ.
Cánh cửa nhẹ nhàng mở ra.
Anh Huy bước vào, nhìn thấy tôi đã tỉnh, anh ta lập tức bước nhanh đến bên giường, vẻ mặt đầy lo lắng.
"Phương, em sao vậy? Sao lại toát nhiều mồ hôi thế này? Em bị ốm à?"
Anh ta đưa tay lên trán tôi. Tôi theo phản xạ mà né đi.
Bàn tay anh ta khựng lại giữa không trung, ánh mắt ánh lên một tia tổn thương.
"Em sao thế, Phương?"
Tôi nhìn anh ta, nhìn người đàn ông đã lừa dối tôi suốt mười năm, nhìn người cha của con trai một phụ nữ khác, giờ đây lại đang diễn một vai diễn người chồng yêu vợ hoàn hảo. Tôi cảm thấy thật nực cười.
"Anh không đi à?" tôi hỏi, giọng khàn khàn. "Con trai anh đang sốt."
Sắc mặt Anh Huy thoáng chốc cứng lại, nhưng anh ta nhanh chóng lấy lại vẻ tự nhiên.
"Em nói gì vậy? Anh làm gì có con trai nào?" Anh ta cười gượng. "Em ngủ mơ à? Anh vừa gọi điện cho trợ lý thôi, công ty có chút việc gấp."
Lại nói dối. Anh ta nói dối không chớp mắt.
"Vậy sao?" Tôi nhếch môi. "Em còn tưởng anh đang ở Đà Nẵng chứ."
"Anh... anh về sớm hơn dự định. Vì nhớ em quá." Anh ta cúi xuống, muốn hôn tôi.
Tôi quay mặt đi.
"Anh Huy," tôi nói, giọng nhẹ bẫng. "Sinh nhật em sắp đến rồi. Em muốn một món quà."
"Được, tất nhiên rồi. Em muốn gì anh cũng cho." Anh ta thở phào nhẹ nhõm, như thể chỉ cần dùng tiền là có thể giải quyết được mọi chuyện.
"Em muốn mặt dây chuyền ngọc bích mà em đã tặng anh năm năm trước."
Đó là món quà tôi tặng anh, được tôi đích thân lên chùa cầu bình an, sau khi anh nói rằng anh đã chống đối cả gia đình để được ở bên tôi. Tôi đã nghĩ đó là minh chứng cho tình yêu của chúng tôi.
Sắc mặt Anh Huy sầm xuống. Anh ta lúng túng thấy rõ.
"Cái đó... Anh... anh để quên ở công ty rồi. Để mai anh tìm lại rồi đưa cho em nhé. Hay là anh mua cho em một cái khác, đẹp hơn, đắt tiền hơn?"
"Không. Em chỉ muốn cái đó thôi."
Anh ta im lặng, không biết nói gì.
Đúng lúc này, điện thoại tôi lại rung lên.
Là một tin nhắn từ số lạ.
Tôi mở ra xem.
Đó là một tấm ảnh.
Nghiêm Kiều Khanh đang nằm trên giường, bên cạnh là Anh Huy đang ngủ say. Trên cổ cô ta, lấp lánh chính là mặt dây chuyền ngọc bích đó.
Kèm theo là một dòng tin nhắn: [Chị Phương, chị thấy quà sinh nhật sớm này thế nào? Anh Huy nói, thứ mà chị đã dùng qua, anh ấy không cần nữa.]
Tôi tắt màn hình điện thoại, ngẩng đầu lên nhìn Anh Huy, người vẫn đang cố gắng tìm một lời nói dối hoàn hảo.
Nhưng tôi không còn muốn nghe nữa.
Có thể bạn cũng thích





