
Ngày cưới của anh, sự trả thù hoàn hảo của cô
Chương 2
Hàn Ái Nhi POV:
Lời thề của Nguyễn Quang Long nhanh chóng trở thành sự thật.
Trợ lý của tôi, Minh Anh, đứng trước bàn làm việc, giọng đều đều báo cáo tình hình.
"Thưa chủ tịch, tập đoàn Vạn Phát của Nguyễn Quang Long đã bắt đầu thu mua cổ phiếu của Hàn Thị một cách ác ý. Đồng thời, họ cũng tung ra những tin đồn bất lợi, khiến giá cổ phiếu của chúng ta liên tục sụt giảm trong ba ngày qua."
Tôi ngồi trên ghế, tay vuốt ve con mèo Ba Tư trắng muốt trong lòng, vẻ mặt không chút quan tâm. "Còn gì nữa không?"
Minh Anh hít một hơi thật sâu. "Anh ta... anh ta đã cho người phá dỡ Quỹ từ thiện Minh Khang."
Bàn tay đang vuốt ve con mèo của tôi khựng lại. Móng tay vô thức bấm sâu vào lớp da mềm mại của nó. Con mèo kêu lên một tiếng đau đớn rồi nhảy phắt xuống đất.
"Cậu nói lại lần nữa." Giọng tôi lạnh đi.
"Nguyễn Quang Long đã cho người đến phá dỡ Quỹ từ thiện Minh Khang. Anh ta nói rằng mảnh đất đó có vị trí đắc địa, dùng để xây một quỹ từ thiện là quá lãng phí. Anh ta dự định sẽ xây một khu vui chơi giải trí ở đó."
"Khu vui chơi giải trí?" Tôi lặp lại, cảm thấy cổ họng khô khốc.
"Vâng. Anh ta nói... đó là món quà dành cho cô Phạm Diệp Phương, để cô ấy có thể vui vẻ mỗi ngày."
Choang!
Chiếc gạt tàn pha lê trên bàn bị tôi hất văng xuống đất, vỡ tan tành.
Quỹ từ thiện Minh Khang. Đó là nơi tôi xây dựng để tưởng nhớ người em trai quá cố của tôi, Hàn Minh Khang. Đó là nơi thiêng liêng nhất, là điểm yếu duy nhất của tôi.
Nguyễn Quang Long biết điều đó. Anh ta biết rõ hơn bất kỳ ai.
Anh ta không chỉ ngoại tình, không chỉ phản bội, mà còn đang chà đạp lên ký ức đau thương nhất của tôi.
"Chuẩn bị xe." Tôi gằn giọng. "Tôi muốn đến đó."
Khi tôi đến nơi, công trường đã ngổn ngang gạch vụn. Bức tượng của Minh Khang ở trung tâm đã bị đập phá một nửa. Vài công nhân đang dùng búa tạ để phá nốt phần còn lại.
Giữa đống đổ nát đó, Phạm Diệp Phương mặc một chiếc váy trắng tinh khôi, tay cầm một chùm bóng bay màu hồng, đang vui vẻ chỉ trỏ, chỉ huy đám công nhân.
Nguyễn Quang Long đứng bên cạnh, khoác tay qua eo cô ta, ánh mắt cưng chiều nhìn cô ta cười nói. Thỉnh thoảng, anh ta lại cúi xuống hôn lên má cô ta, một cảnh tượng ân ái đến chói mắt.
Tôi bước xuống xe. Trong tay tôi là một khẩu shotgun.
Tiếng động cơ xe sang trọng và sự xuất hiện của tôi lập tức thu hút sự chú ý của mọi người. Công việc trên công trường dừng lại.
"A, chị Ái Nhi!" Phạm Diệp Phương nhìn thấy tôi, vẻ mặt tỏ ra ngạc nhiên nhưng trong mắt lại ánh lên sự đắc ý. Cô ta kéo tay Nguyễn Quang Long, chạy về phía tôi. "Chị đến xem khu vui chơi tương lai của em à?"
Tôi không nói gì, chỉ giơ súng lên.
Đoàng!
Viên đạn bay sượt qua má cô ta, găm thẳng vào chùm bóng bay màu hồng phía sau. Bóng bay nổ tung, tạo ra một âm thanh chói tai.
"A!" Phạm Diệp Phương hét lên kinh hãi, ngã ngồi xuống đất, mặt tái mét.
"Hàn Ái Nhi!" Nguyễn Quang Long gầm lên, vội vàng che chắn cho Diệp Phương. "Cô điên rồi à?"
Đoàng! Đoàng! Đoàng!
Tôi tiếp tục bóp cò, bắn vào những chiếc máy xúc, máy ủi đang đậu gần đó. Tiếng kim loại va chạm và tiếng nổ vang lên inh ỏi. Đám công nhân sợ hãi vứt bỏ dụng cụ, chạy tán loạn.
Chẳng mấy chốc, công trường chỉ còn lại ba chúng tôi và đống đổ nát.
"Cút hết cho tôi!" Tôi gào lên, giọng khản đặc. "Tất cả cút hết!"
"Chị thật là đáng sợ." Phạm Diệp Phương núp sau lưng Nguyễn Quang Long, giọng run run nhưng vẫn không quên khiêu khích. "Chẳng trách anh Long lại bỏ chị. Một người đã chết rồi thì nên để cho anh ta yên nghỉ đi chứ, giữ lại cái quỹ rách nát này làm gì?"
Nguyễn Quang Long kéo cô ta ra sau lưng mình hơn nữa, ánh mắt đối đầu với tôi.
"Ái Nhi, cô phải chấp nhận sự thật. Minh Khang đã chết rồi. Quá khứ nên được chôn vùi. Tôi và Diệp Phương sẽ xây dựng một tương lai mới ở đây, một tương lai không có bóng dáng của cô và những ký ức đau buồn đó."
Anh ta dừng lại một chút, rồi nói tiếp, từng lời như dao đâm vào tim tôi.
"Hơn nữa, nếu không phải vì sự bướng bỉnh của cô năm đó, Minh Khang đã không chết. Nếu không phải cô muốn có con để trói buộc tôi, đứa bé cũng đã không mất. Mọi bi kịch đều do cô mà ra. Diệp Phương thì khác, cô ấy trong sáng, thuần khiết. Cô ấy xứng đáng có được hạnh phúc."
Lần đầu tiên trong đời, tôi cảm thấy tay mình run đến mức không thể cầm chắc khẩu súng. Cả thế giới trước mắt tôi như nhòe đi.
"Chủ tịch..." Minh Anh lo lắng bước đến, định đỡ lấy tôi.
"Không cần." Tôi gạt tay cậu ta ra, cố gắng đứng thẳng.
Tôi đi về phía bức tượng đã vỡ nát của Minh Khang. Một tu sĩ già, người trông coi quỹ từ thiện từ ngày đầu, đang đứng đó, lặng lẽ nhặt nhạnh những mảnh vỡ.
Ông ấy nhìn thấy tôi, chắp tay lại. "Thí chủ."
Tôi cúi xuống, nhặt lên một mảnh vỡ có khắc chữ "Khang". Tôi ôm nó vào lòng, cảm giác như đang ôm lấy chính trái tim đang rỉ máu của mình.
"Ái Nhi," giọng Nguyễn Quang Long vang lên từ phía sau, có chút do dự. "Nếu cô thích, tôi có thể giữ lại bức tượng này. Chúng ta có thể đặt nó ở một góc trong khu vui chơi..."
"Đúng đó chị," Diệp Phương phụ họa. "Như vậy vừa không lãng phí đất, vừa giữ được kỷ niệm."
Tôi không nói gì, chỉ ôm chặt mảnh vỡ, xoay người bước đi.
"Đứng lại!" Nguyễn Quang Long hét lên, định đuổi theo.
Vệ sĩ của tôi lập tức chặn anh ta lại.
Tôi dừng bước, nhưng không quay đầu lại.
"Nguyễn Quang Long," giọng tôi bình thản đến đáng sợ. "Từ giờ phút này trở đi, giữa tôi và cậu, không phải cậu chết, thì chính là tôi chết."
Có thể bạn cũng thích





