
Ngày cưới của anh, sự trả thù hoàn hảo của cô
Chương 3
Hàn Ái Nhi POV:
Sau ngày hôm đó, Nguyễn Quang Long không trở về biệt thự.
Anh ta và Phạm Diệp Phương công khai xuất hiện cùng nhau ở mọi sự kiện lớn nhỏ. Báo chí ca ngợi họ là cặp đôi tiên đồng ngọc nữ mới của Sài thành. Anh ta nói với cả thế giới rằng Phạm Diệp Phương là ánh dương của cuộc đời anh, là người đã cứu rỗi anh khỏi bóng tối.
Anh ta xây dựng cho cô ta một hình ảnh trong sáng, thánh thiện, một cô gái nghèo có ý chí vươn lên, gặp được hoàng tử của đời mình. Một câu chuyện cổ tích hiện đại đầy cảm động.
Tôi ngồi trong căn penthouse ở tầng cao nhất của tòa nhà Hàn Thị, nhìn xuống thành phố lấp lánh ánh đèn, tay cầm ly rượu vang đỏ. Qua màn hình TV lớn, tôi thấy Nguyễn Quang Long đang dịu dàng lau mồ hôi cho Phạm Diệp Phương trong một chương trình từ thiện.
"Chủ tịch," Minh Anh đứng bên cạnh, lo lắng. "Dư luận đang ngày càng bất lợi cho chúng ta. Mọi người đều nghĩ cô là kẻ thứ ba độc ác, chen vào giữa tình yêu của họ."
Tôi nhấp một ngụm rượu, khóe môi cong lên một nụ cười mỉa mai.
Họ không biết. Cả thế giới này đều không biết.
Nguyễn Quang Long là chồng hợp pháp của tôi. Chúng tôi đã đăng ký kết hôn từ tám năm trước.
Tôi vẫn nhớ như in ngày hôm đó. Anh ta tìm đến tôi, cả người bê bết máu, quỳ xuống chân tôi, cầu xin tôi cứu lấy gia đình anh ta. Bố anh ta cờ bạc, nợ nần chồng chất, mẹ anh ta vì quá uất ức mà đổ bệnh nặng.
"Tôi có thể cứu gia đình cậu," tôi nói. "Nhưng với một điều kiện. Cậu phải kết hôn với tôi."
Anh ta sững người.
Tôi biết anh ta không yêu tôi. Anh ta chỉ nhìn thấy ở tôi quyền lực và tiền bạc. Nhưng tôi không quan tâm. Tôi cần một người thừa kế, một người có thể gánh vác tập đoàn Hàn Thị cùng tôi. Và quan trọng hơn, tôi cần một người hoàn toàn thuộc về tôi.
Anh ta đồng ý, nhưng cũng ra một điều kiện.
"Chúng ta sẽ không công khai mối quan hệ này." Anh ta nói, ánh mắt cúi gằm, che giấu sự tự ti và xấu hổ của một kẻ bán mình. "Em... em không muốn người khác nghĩ em dựa dẫm vào chị."
Tôi biết anh ta nói dối. Anh ta không muốn cuộc hôn nhân này trở thành vết nhơ trong lý lịch hoàn hảo mà anh ta muốn xây dựng. Anh ta muốn mọi người nghĩ rằng anh ta thành công bằng chính thực lực của mình.
Tôi đã đồng ý. Một cuộc hôn nhân bí mật. Một thỏa thuận không ai biết đến.
Tôi đã cho anh ta mọi thứ anh ta muốn. Tiền bạc, địa vị, quyền lực. Tôi biến anh ta thành một con người khác.
Và bây giờ, anh ta dùng chính những thứ tôi cho để quay lại chống đối tôi, để công khai sỉ nhục tôi.
Tối hôm đó, tôi tham dự một buổi đấu giá từ thiện. Tôi không có hứng thú với những món đồ trang sức hay những bức tranh vô hồn. Cho đến khi, một chiếc vòng cổ xuất hiện trên sân khấu.
Đó là di vật của mẹ tôi. Chiếc vòng cổ mà bà đã đeo trong ngày cưới. Sau khi bà mất, nó đã bị thất lạc. Tôi đã tìm kiếm nó suốt nhiều năm.
Tôi lập tức giơ bảng.
Mức giá liên tục được đẩy lên. Cuối cùng, chỉ còn lại tôi và một người khác.
"Năm tỷ!" một giọng nói trong trẻo vang lên từ phía đối diện.
Tôi quay lại. Là Phạm Diệp Phương. Cô ta ngồi bên cạnh Nguyễn Quang Long, mỉm cười đắc thắng nhìn tôi.
Nguyễn Quang Long vòng tay qua eo cô ta, ghé vào tai tôi nói nhỏ, giọng đầy vẻ khinh miệt. "Ái Nhi, thứ gì cô thích, Diệp Phương cũng sẽ có được."
Tôi ra hiệu cho Minh Anh. "Tiếp tục."
"Mười tỷ."
"Mười một tỷ."
Giá cả được đẩy lên một cách chóng mặt. Cả khán phòng nín thở theo dõi cuộc chiến không khoan nhượng giữa hai người phụ nữ.
"Năm mươi tỷ!" Nguyễn Quang Long đột nhiên giơ bảng, hét lớn, ánh mắt điên cuồng.
Cả khán phòng xôn xao. Năm mươi tỷ cho một chiếc vòng cổ. Đó là một cái giá không tưởng.
Minh Anh ghé vào tai tôi, thì thầm. "Chủ tịch, theo điều tra của chúng ta, toàn bộ tài sản cá nhân của Nguyễn Quang Long cộng lại cũng không quá hai mươi tỷ. Anh ta lấy đâu ra số tiền lớn như vậy?"
Tôi mỉm cười. "Cậu ta không có. Nhưng Quỹ từ thiện Minh Khang thì có."
Đó chính là cái bẫy tôi giăng ra. Số tiền trong quỹ từ thiện là một con số khổng lồ. Anh ta đã biển thủ nó để lấy lòng người đẹp.
Tôi đứng dậy, chỉnh lại váy, tao nhã rời khỏi ghế.
Nguyễn Quang Long và Phạm Diệp Phương nhìn tôi, ánh mắt đắc thắng của kẻ chiến thắng.
Tôi đi ngang qua họ, dừng lại một chút.
"Chúc mừng nhé." Tôi nói, giọng nhẹ như không. "Hy vọng cậu sẽ không hối hận vì cái giá phải trả cho nó."
Minh Anh đi theo sau tôi, không hiểu. "Chủ tịch, tại sao chúng ta lại từ bỏ? Đó là di vật của phu nhân mà."
Tôi bước vào thang máy, nhìn bóng mình phản chiếu trên tấm gương lạnh lẽo.
"Minh Anh, có những thứ, bản thân nó không có giá trị. Giá trị của nó nằm ở việc người khác sẵn sàng trả bao nhiêu để có được nó."
Tôi mỉm cười. "Cứ để cho cậu ta thắng. Một chiếc vòng cổ năm mươi tỷ. Để xem, cậu ta sẽ phải trả cái giá như thế nào cho sự ngu ngốc của mình."
Có thể bạn cũng thích





