
Người vợ không mong muốn, tình yêu đích thực của anh
Chương 2
Đào Giao Linh POV:
Mùi nước hoa nam tính hòa quyện với mùi rượu nồng nặc xộc vào mũi tôi, khiến tôi cảm thấy lợm giọng.
Đó là mùi hương mà tôi đã từng yêu thích, mùi hương mà tôi đã từng chìm đắm trong đó, nhưng giờ đây, nó chỉ khiến tôi cảm thấy buồn nôn.
Tôi theo bản năng đẩy mạnh anh ta ra.
"Tránh ra!"
Thành Đạt có vẻ ngạc nhiên trước sự phản kháng của tôi. Anh ta nhíu mày, đôi mắt đào hoa nhìn tôi đầy dò xét.
"Giao Linh, em sao thế? Ai chọc giận em à?"
Anh ta lại cố gắng ôm lấy tôi, giọng nói vẫn dịu dàng như trước. "Đừng giận nữa mà. Anh biết em buồn chuyện của anh cả, nhưng có anh ở đây rồi. Em không cần phải..."
"Đủ rồi!" Tôi cắt ngang lời anh ta, giọng nói run rẩy vì tức giận và ghê tởm. "Trang Thành Đạt, anh đừng diễn kịch nữa. Anh không thấy mệt sao?"
Tôi đã biết tất cả. Tôi đã biết bộ mặt thật của anh ta. Nhưng tôi không muốn vạch trần. Tôi chỉ cảm thấy mệt mỏi. Mệt mỏi với những lời nói dối, mệt mỏi với những âm mưu.
Thành Đạt sững người, nụ cười trên môi cứng lại. Anh ta nhìn tôi chằm chằm, ánh mắt trở nên u ám.
"Em nói gì vậy? Anh không hiểu."
Anh ta nghĩ rằng tôi vẫn còn chìm trong nỗi đau vì Đức Thắng. Anh ta nghĩ rằng sự tức giận của tôi là nhắm vào anh trai anh ta.
"Giao Linh, anh biết em vẫn còn yêu anh cả. Nhưng anh ta không xứng đáng với em. Anh ta đã chọn gia tộc, chọn Khánh Vân. Em nên quên anh ta đi."
Giọng anh ta đột nhiên trở nên thô bạo. Anh ta nắm chặt lấy cằm tôi, ép tôi phải nhìn thẳng vào mắt anh ta.
"Em nhìn anh đi, Giao Linh. Người ở bên cạnh em bây-giờ là anh. Người yêu em là anh. Tại sao em cứ phải nhớ đến một kẻ đã bỏ rơi em?"
Nước mắt tôi lại trào ra. Tôi cười một cách chua chát.
"Yêu tôi? Trang Thành Đạt, anh có tư cách nói từ 'yêu' sao? Anh yêu ai, anh tự biết rõ nhất."
Sự mỉa mai trong lời nói của tôi dường như đã chọc giận anh ta. Anh ta hiểu lầm rằng tôi đang ám chỉ tình cảm của anh ta không bằng Đức Thắng.
Khuôn mặt anh ta trở nên u ám đến đáng sợ. "Giao Linh, em đừng thách thức sự kiên nhẫn của anh."
Anh ta đột nhiên bế thốc tôi lên, ném tôi lên chiếc giường lớn trong phòng anh ta.
Cơ thể tôi lún sâu vào tấm nệm mềm mại, nhưng trái tim tôi lại lạnh như băng.
Thành Đạt đè lên người tôi, bàn tay thô bạo xé toạc chiếc váy của tôi. Ánh mắt anh ta đỏ ngầu, tràn đầy dục vọng và sự chiếm hữu điên cuồng.
"Tại sao? Tại sao em cứ phải là anh cả? Anh ta có gì tốt hơn anh chứ?"
Anh ta gầm gừ bên tai tôi, những lời nói ghen tuông và tức giận trút xuống như một cơn mưa bão.
Tôi cảm thấy một sự sỉ nhục chưa từng có. Tôi cố gắng vùng vẫy, nhưng sức lực của tôi quá yếu ớt so với anh ta.
"Trang Thành Đạt, anh bỏ tôi ra! Tôi không muốn!"
"Không muốn?" Anh ta cười lạnh. "Tại sao em lại không muốn? Là vì anh không phải Trang Đức Thắng sao? Hay là vì em muốn giữ thân trong sạch cho anh ta?"
Sự phản kháng của tôi dường như càng kích thích sự điên cuồng trong anh ta. Anh ta cúi xuống, điên cuồng hôn lên môi, lên cổ tôi. Mùi rượu và mùi nước hoa khiến tôi gần như ngạt thở.
"Giao Linh, em có biết anh ghen tị với anh cả đến mức nào không? Anh ta có tất cả mọi thứ. Gia tộc, sự nghiệp, và cả em nữa... Tại sao tất cả những gì tốt đẹp nhất đều thuộc về anh ta?"
Anh ta lẩm bẩm, giọng nói đầy đau khổ và oán hận.
"Anh yêu em nhiều như vậy, tại sao em không bao giờ nhìn anh? Tại sao trong mắt em chỉ có anh ta?"
Tôi sững sờ.
Chờ đã.
Anh ta đang nói gì vậy?
"Anh yêu em... tại sao em không bao giờ nhìn anh?"
Những lời này... không phải là dành cho tôi.
Từ "em" trong miệng anh ta, không phải là tôi.
Mà là Khổng Khánh Vân.
Trái tim tôi như bị một tảng băng lớn đè nặng, lạnh đến mức không còn cảm giác.
Hóa ra, ngay cả trong lúc này, khi anh ta đang cố gắng chiếm đoạt tôi, trong đầu anh ta vẫn chỉ có hình bóng của người con gái khác.
Tôi là gì chứ?
Một kẻ thay thế? Một công cụ để anh ta phát tiết dục vọng và sự ghen tuông?
Sự sỉ nhục và tức giận dâng lên đến đỉnh điểm. Tôi dùng hết sức lực cuối cùng, tát mạnh vào mặt anh ta.
Chát!
Cái tát vang lên giòn giã trong căn phòng yên tĩnh.
Thành Đạt sững người, dường như bị cái tát của tôi làm cho tỉnh táo lại. Anh ta nhìn tôi, trong mắt có một tia kinh ngạc và... hối lỗi?
"Giao Linh... anh..."
"Tôi là ai?" Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, giọng nói lạnh như băng. "Trang Thành Đạt, trong mắt anh, tôi là ai?"
Cái tát đó dường như đã làm tan đi phần lớn hơi men trong người anh ta. Anh ta nhìn thấy những vết bầm tím trên cổ tay tôi do anh ta gây ra, ánh mắt thoáng qua một tia áy náy.
"Giao Linh, anh xin lỗi... Anh say quá... Anh không cố ý làm em đau."
Anh ta cố gắng vuốt ve khuôn mặt tôi, giọng nói lại trở nên dịu dàng.
Tôi không còn cảm thấy gì nữa. Trái tim tôi đã chết lặng.
"Những lời anh vừa nói... là thật sao?" Tôi hỏi, giọng nói không một chút cảm xúc.
Anh ta né tránh ánh mắt của tôi. "Anh say rồi, nói linh tinh thôi. Giao Linh, em đừng để trong lòng. Anh yêu em, thật đấy."
Lại là những lời nói dối.
Tôi đã quá mệt mỏi để tiếp tục diễn kịch với anh ta.
Tôi đẩy anh ta ra, cố gắng ngồi dậy. "Tôi mệt rồi. Tôi muốn về phòng."
"Giao Linh..." Anh ta giữ tay tôi lại, không muốn cho tôi đi.
Tôi nhắm mắt lại.
Kết thúc thôi. Tất cả nên kết thúc rồi.
Có thể bạn cũng thích





