
Người vợ không mong muốn, tình yêu đích thực của anh
Chương 3
Đào Giao Linh POV:
Khi tôi tỉnh dậy lần nữa, trời đã sáng. Thành Đạt vẫn còn ngủ say bên cạnh, hơi thở đều đều mang theo mùi rượu còn sót lại.
Chiếc điện thoại của anh ta đặt trên tủ đầu giường.
Ma xui quỷ khiến thế nào, tôi lại cầm nó lên. Tôi biết làm vậy là sai, là xâm phạm quyền riêng tư của người khác. Nhưng tôi không thể kiểm soát được bản thân.
Tôi cần một sự xác nhận cuối cùng, một nhát dao cuối cùng để giết chết hoàn toàn trái tim mình.
Màn hình khóa hiện lên. Tôi do dự một lúc, rồi run rẩy gõ vào một cái tên.
"KhongKhanhVan".
Điện thoại mở khóa.
Trái tim tôi như bị ai đó đâm một nhát thật mạnh. Mật khẩu của anh ta, lại là tên của cô ấy.
Tôi mở album ảnh. Bên trong, không có một tấm ảnh nào của tôi. Tất cả, toàn bộ, đều là ảnh của Khổng Khánh Vân. Ảnh cô ấy cười, ảnh cô ấy làm mặt giận, ảnh chụp lén từ xa, ảnh chụp cận mặt... Hàng trăm, hàng nghìn tấm ảnh. Anh ta giống như một kẻ cuồng si, lưu giữ mọi khoảnh khắc của cô ấy.
Tôi mở phần ghi chú. Bên trong là một danh sách dài ghi lại tất cả những sở thích của Khánh Vân. Cô ấy thích ăn gì, thích màu gì, ghét cái gì, dị ứng với cái gì... Chi tiết đến mức đáng sợ.
Và còn có những dòng nhật ký ngắn, ghi lại tâm trạng của anh ta mỗi khi nhìn thấy cô ấy ở bên cạnh Đức Thắng.
"Hôm nay cô ấy lại cười với anh cả. Nụ cười đó, đáng lẽ phải là của mình."
"Tại sao cô ấy không thể nhìn mình một lần? Mình có điểm nào không bằng anh cả?"
"Mình hận anh cả. Hận anh ta đã cướp đi cô ấy."
Tôi đọc từng dòng từng chữ, cảm giác như đang đọc một câu chuyện cười. Hóa ra, tôi chỉ là một vai phụ mờ nhạt trong câu chuyện tình yêu đơn phương bi thảm của anh ta.
Đúng lúc đó, một thông báo tin nhắn từ một nhóm chat hiện lên trên màn hình.
"Đạt, con bé Giao Linh đó thế nào rồi? Mày đã 'xử lý' nó chưa?"
"Vẫn thế thôi. Một con ngốc dễ dụ. Tao giả vờ quan tâm một chút là nó đã cảm động đến rơi nước mắt rồi."
"Haha, tội nghiệp con bé. Nhưng mà mày cũng đỉnh thật, hy sinh cả 'sắc' để giúp người trong mộng."
"Vì Vân, tao có thể làm bất cứ điều gì."
Từng câu chữ như những cây kim sắc nhọn, đâm sâu vào trái tim vốn đã đầy sẹo của tôi.
Tôi nhớ lại những lần anh ta ôm tôi, hôn tôi. Anh ta nói yêu tôi, nhưng trong đầu lại nghĩ đến người khác. Anh ta làm những hành động thân mật với tôi, nhưng lại tưởng tượng người đó là Khánh Vân.
Tôi cảm thấy ghê tởm đến mức muốn nôn ra.
Tôi không thể chịu đựng được nữa. Tôi ném chiếc điện thoại xuống giường, lao ra khỏi phòng anh ta như một kẻ trốn chạy.
Tôi trở về phòng mình, đóng chặt cửa lại, cố gắng bình ổn lại hơi thở.
Không còn gì nữa.
Thật sự không còn gì nữa.
Tình yêu, sự tin tưởng, hy vọng... tất cả đều đã tan thành mây khói.
Tôi mở tủ quần áo, lôi ra một chiếc vali lớn. Tôi bắt đầu thu dọn đồ đạc của mình.
Tất cả những thứ liên quan đến Trang Đức Thắng và Trang Thành Đạt, tôi đều ném hết vào một chiếc thùng rác lớn.
Bức tranh Thành Đạt vẽ cho tôi.
Sợi dây chuyền anh ta tặng.
Những lá thư tình tôi viết cho Đức Thắng.
Những món quà nhỏ anh từng tặng...
Tất cả, tôi đều vứt bỏ không một chút do dự.
Khi tôi đang thu dọn, tôi nghe thấy tiếng cười nói vui vẻ ở dưới lầu. Là tiếng của Khánh Vân và Đức Thắng.
"Thắng, anh xem này, em mua cho anh chiếc cà vạt mới. Anh thích không?"
"Em chọn thì cái gì anh cũng thích."
Tôi đứng ở đầu cầu thang, nhìn xuống. Đức Thắng đang mỉm cười, một nụ cười dịu dàng mà tôi chưa bao giờ thấy. Anh ta cầm lấy chiếc cà vạt, cúi xuống hôn nhẹ lên trán Khánh Vân.
Khánh Vân nhìn thấy tôi đang dọn dẹp, cô ta nhíu mày. "Giao Linh, em đang làm gì vậy?"
Tôi bình thản trả lời: "Dọn dẹp một chút đồ không cần thiết."
Đức Thắng nhìn thấy những thứ trong thùng rác, trong đó có cả những món quà anh ta từng tặng tôi. Sắc mặt anh ta thoáng thay đổi, nhưng rồi nhanh chóng trở lại bình thường.
"Vân, chúng ta đi thôi. Anh đưa em đi ăn tối." Anh ta khoác vai Khánh Vân, vờ như không nhìn thấy tôi.
Khánh Vân vui vẻ đi theo anh ta.
Tôi tiếp tục công việc của mình. Ném đi, ném đi hết.
Khi tôi đang chuẩn bị ném đi hộp bánh quy mà Đức Thắng vừa mang về, Thành Đạt đột nhiên xuất hiện từ phía sau, lấy một miếng bánh cho vào miệng.
"Ồ, bánh ngon thật." Anh ta vừa ăn vừa nói.
Khánh Vân quay lại, mỉm cười nói: "Đạt, em thích thì lấy hết đi. Đây là anh Thắng mua cho chị đấy."
"Thật sao? Cảm ơn chị dâu." Thành Đạt cười hì hì, nhận lấy hộp bánh. Anh ta cố tình nhấn mạnh hai từ "chị dâu", như để khẳng định mối quan hệ của họ.
Khánh Vân có vẻ rất vui. Cô ta kéo tay Thành Đạt, thì thầm gì đó vào tai anh ta. Tôi không nghe rõ, nhưng có thể đoán được nội dung. Chắc chắn là liên quan đến tôi và Đức Thắng.
Thành Đạt gật đầu một cách nghiêm túc. "Chị dâu yên tâm. Anh cả chỉ yêu một mình chị thôi. Còn Giao Linh..."
Anh ta dừng lại một chút, rồi rút từ trong túi áo ra một xấp thư.
"Đây là thư tình Giao Linh viết cho em. Em chưa bao giờ nhận. Cô ấy chỉ đơn phương thôi."
Đó là những lá thư tôi đã viết cho Đức Thắng! Sao lại ở trong tay Thành Đạt?
Và anh ta... anh ta lại đưa chúng cho Khánh Vân xem, chỉ để chứng minh sự trong sạch của Đức Thắng, chỉ để lấy lòng người con gái anh ta yêu.
Trái tim tôi như bị xé toạc ra.
Tôi lao tới, muốn giật lại những lá thư đó.
"Đừng!"
Nhưng đã quá muộn.
Cánh cửa phòng khách đột nhiên mở ra. Trang Đức Thắng đứng ở đó, sắc mặt u ám đến đáng sợ.
Có thể bạn cũng thích





