
Sự phản bội vô tình thứ ba mươi tư của anh ấy
Chương 2
Trần Nhật Hạ POV:
Khi tôi tỉnh lại, trong phòng bệnh có thêm vài người lạ mặt. Họ mặc đồng phục của công ty kiến trúc Diêm Thị, có lẽ là đồng nghiệp của Chung Thủy.
Một cô gái trẻ thấy tôi tỉnh, liền lên tiếng: "Chị tỉnh rồi ạ? Chúng em là thực tập sinh mới, được anh Thủy sắp xếp đến đây học hỏi kinh nghiệm chăm sóc bệnh nhân."
Tôi chưa kịp trả lời, một giọng nói chanh chua khác đã vang lên. "Học hỏi cái gì chứ? Chẳng qua là đến xem mặt cô gái may mắn nào mà được cả nhà họ Diêm coi như báu vật thôi."
Người nói là một cô gái trang điểm đậm, nhìn tôi với ánh mắt khinh bỉ. Bên cạnh cô ta, là Hàn Giao, đang cúi đầu, vẻ mặt có chút xấu hổ và ngượng ngùng.
"Cô cũng giỏi thật đấy, Trần Nhật Hạ." Cô gái kia tiếp tục. "Chỉ dựa vào việc ba cô cứu chủ tịch Diêm một mạng mà có thể đường đường chính chính bước vào nhà họ Diêm, còn trở thành vị hôn thê của kiến trúc sư trưởng tài ba nhất. Đúng là một vốn bốn lời."
"Đừng nói nữa..." Hàn Giao khẽ kéo tay cô ta, giọng nói yếu ớt.
"Sao lại không nói? Tớ nói sai à?" Cô gái kia hất tay Hàn Giao ra. "Cô xem cô ta kìa, ỷ mình có ơn với nhà họ Diêm mà lúc nào cũng bám riết lấy anh Thủy, không cho anh ấy một chút không gian riêng tư nào. Giao Giao của chúng ta tốt như vậy, xinh đẹp, tài giỏi, nhưng chỉ vì sự tồn tại của cô ta mà không thể đến được với người mình yêu."
Lời nói của cô ta như những mũi kim châm vào lòng tự trọng vốn đã vỡ nát của tôi.
Đúng vậy, tôi chính là kẻ lợi dụng ân tình trong mắt họ. Tôi đã luôn tự lừa dối bản thân rằng Chung Thủy yêu tôi, nhưng sự thật là, tôi chỉ là một gánh nặng, một trách nhiệm mà anh phải gánh vác.
Ánh mắt tôi vô tình chạm phải Hàn Giao. Cô ta đang nhìn tôi, đôi mắt trong veo ngấn nước, trông vô cùng đáng thương. Nhưng tôi biết, đằng sau vẻ ngoài yếu đuối đó là một trái tim đầy toan tính.
"Tôi nghe nói ba cô ngày xưa cũng không phải dạng tốt đẹp gì. Chắc là thấy chủ tịch Diêm giàu có nên mới cố tình sắp đặt một màn kịch anh hùng cứu mỹ nhân thôi nhỉ?"
"Đúng vậy, đúng vậy, loại người như thế tôi gặp nhiều rồi." Mấy người thực tập sinh khác cũng hùa vào, lời nói ngày càng khó nghe.
Họ có thể sỉ nhục tôi, nhưng không được phép xúc phạm đến ba tôi. Ông là người anh hùng trong lòng tôi, là người đã hy sinh tính mạng để cứu người khác.
"Câm miệng!" Tôi gằn lên, cơn giận dữ bùng lên khiến tôi quên cả đau đớn. Tôi vùng dậy, muốn cho cô gái kia một cái tát.
Nhưng ngay lúc tay tôi giơ lên, Hàn Giao đột nhiên lao ra, chắn trước mặt cô gái kia.
"Bốp!"
Một tiếng tát giòn giã vang lên. Bàn tay tôi tiếp xúc với khuôn mặt mềm mại của Hàn Giao.
Tôi sững sờ. Tôi không cố ý.
Đúng lúc này, cửa phòng bệnh mở ra. Diêm Chung Thủy bước vào.
Anh nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, khuôn mặt lập tức sa sầm. Anh lao đến, đẩy mạnh tôi ra, ôm lấy Hàn Giao vào lòng.
"Trần Nhật Hạ, em điên rồi à?" Anh quát lên, giọng nói lạnh lẽo đến cực điểm.
Tôi bị đẩy ngã xuống giường, vết thương trên người lại bị động, đau đến mức tôi không thể thở nổi. Nhưng nỗi đau thể xác không thể nào so sánh được với nỗi đau trong tim.
Anh chưa bao giờ lớn tiếng với tôi như vậy.
"Anh Thủy, em không sao..." Hàn Giao dụi đầu vào lòng anh, giọng nói nức nở. "Chị Nhật Hạ không cố ý đâu, là em tự ngã vào thôi."
Chung Thủy không nói gì, chỉ dịu dàng vuốt ve mái tóc của Hàn Giao, rồi bế cô ta lên, đi ra ngoài.
Một lát sau, anh quay lại, khuôn mặt vẫn còn đằng đằng sát khí.
"Xin lỗi Giao Giao." Anh ra lệnh.
Tôi im lặng, cắn chặt môi.
"Trần Nhật Hạ, em đừng có được nước làm tới." Anh mất kiên nhẫn. "Em nghĩ rằng nhà họ Diêm nợ em, nên em có thể muốn làm gì thì làm à?"
"Em không có!" Tôi hét lên, nước mắt không kìm được mà tuôn rơi. "Là cô ta cố tình! Là bọn họ sỉ nhục ba em trước!"
"Vậy sao?" Anh cười lạnh. "Em nghĩ những lời họ nói là sai à?"
Cả người tôi như bị sét đánh. Tôi nhìn anh, không thể tin vào tai mình. Ánh mắt anh lạnh lùng, xa lạ, giống như đang nhìn một kẻ không quen biết.
Tôi bỗng nhiên cảm thấy thật nực cười.
"Được." Tôi khẽ nói, giọng nói khàn đặc. "Em sẽ đi xin lỗi."
Tôi lê lết tấm thân đầy thương tích đến văn phòng của Chung Thủy. Hàn Giao đang ngồi trên ghế của anh, tay cầm một tách cà phê nóng, trông vô cùng thoải mái.
Tôi nhớ, Chung Thủy là người rất coi trọng không gian riêng tư. Anh chưa bao giờ cho phép tôi bước vào văn phòng của anh, nói rằng như vậy sẽ ảnh hưởng đến công việc.
Hóa ra, nguyên tắc của anh chỉ áp dụng với người anh không thích.
Tôi hít một hơi thật sâu, đè nén nỗi đau trong lòng. "Hàn Giao, xin lỗi."
"A, chị... chị dâu?" Hàn Giao giật mình, vội vàng đứng dậy, vẻ mặt vô cùng ngạc nhiên.
"Đừng gọi cô ấy là chị dâu." Chung Thủy từ đâu bước vào, nhíu mày nói. "Gọi là chị Nhật Hạ được rồi."
Trái tim tôi lại nhói lên. Anh không muốn nghe thấy hai từ "chị dâu" từ miệng người con gái anh yêu.
"Vâng, anh Thủy." Hàn Giao ngoan ngoãn gật đầu, rồi quay sang tôi, mỉm cười rộng lượng. "Chị Nhật Hạ, em không sao đâu, chị không cần phải xin lỗi."
"Em đi được rồi." Chung Thủy lạnh lùng nói với tôi.
Móng tay tôi bấm sâu vào lòng bàn tay, đến mức bật máu. Tôi quay người, bước đi.
Ngay khi vừa ra khỏi cửa, một người vội vã đi qua đã vô tình đụng vào tôi. Tôi loạng choạng ngã xuống sàn, vết thương trên người lại một lần nữa đau nhói.
Trong văn phòng, tiếng nói lo lắng của Chung Thủy vang lên: "Giao Giao, em có sao không? Có bị bỏng không?"
Nước mắt tôi lại một lần nữa không thể kiểm soát mà tuôn rơi. Tôi vội vàng bịt miệng, cố gắng không để tiếng khóc bật ra.
Những ngày sau đó, tôi sống trong bệnh viện như một cái xác không hồn. Chung Thủy và Hàn Giao thường xuyên ở cùng nhau trong văn phòng đối diện phòng bệnh của tôi. Tiếng cười nói vui vẻ của họ, những hành động thân mật của họ, tất cả đều như những lưỡi dao sắc bén, liên tục cứa vào trái tim tôi.
Anh đưa cô ấy đi ăn tối dưới ánh nến lãng mạn, điều mà anh chưa bao giờ làm với tôi.
Anh kiên nhẫn dạy cô ấy vẽ bản thiết kế, điều mà anh luôn từ chối khi tôi ngỏ lời.
Anh thậm chí còn đưa cô ấy về ra mắt gia đình, nói rằng cô ấy là một thực tập sinh ưu tú.
Tôi chỉ im lặng lắng nghe, im lặng chứng kiến. Trái tim tôi đau đến mức chết lặng.
Nhưng rồi, tôi bỗng nhiên cảm thấy nhẹ nhõm.
Có lẽ, đã đến lúc tôi nên buông tay.
Tôi sẽ trả lại tự do cho anh, cũng là trả lại tự do cho chính mình.
---
Có thể bạn cũng thích





