
Sự phản bội vô tình thứ ba mươi tư của anh ấy
Chương 3
Trần Nhật Hạ POV:
Ngay sau khi xuất viện, tôi lập tức đến thẳng biệt thự của nhà họ Diêm.
Bác Diêm, cha của Chung Thủy, đang ngồi đọc báo trong phòng khách. Thấy tôi đến, ông mỉm cười hiền hậu. "Nhật Hạ, con đến rồi à? Vết thương đã đỡ hơn chưa?"
Tôi cúi đầu, che đi sự cay đắng trong mắt. "Thưa bác, con đến đây hôm nay là để nói một chuyện."
"Chuyện gì vậy con?"
"Con... con muốn hủy bỏ hôn ước với anh Chung Thủy." Tôi lấy hết can đảm, nói ra câu nói mà tôi đã chuẩn bị từ lâu.
Bác Diêm sững sờ, ly trà trên tay suýt nữa thì rơi xuống. "Tại sao? Có chuyện gì xảy ra sao? Có phải Chung Thủy lại bắt nạt con không?"
"Không phải đâu ạ." Tôi lắc đầu, cố gắng nặn ra một nụ cười. "Chỉ là... chỉ là con cảm thấy con và anh ấy không hợp nhau. Hơn nữa, dì của con ở quê sắp... sắp ra tù, con muốn đón dì ấy đi nơi khác sống một cuộc sống yên tĩnh."
Tôi đã nói dối. Dì tôi vẫn đang sống rất tốt ở quê. Tôi chỉ muốn tìm một lý do để rời đi một cách hợp lý nhất.
Bác Diêm nhìn tôi một lúc lâu, rồi thở dài. "Nếu con đã quyết định như vậy, bác cũng không ép. Nhà họ Diêm luôn nợ con và ba con một ân tình lớn. Bác sẽ chuẩn bị cho con một khoản tiền, coi như là chút lòng thành."
"Không cần đâu ạ." Tôi vội vàng từ chối. "Bác cho con một cuộc sống đủ đầy suốt mười năm qua đã là quá đủ rồi."
Đúng lúc này, giọng nói của Chung Thủy vang lên từ cửa: "Ai đi đâu cơ?"
Anh bước vào, thấy tôi, liền mỉm cười. "Nhật Hạ, anh đến đón em về."
"À, là dì của Nhật Hạ." Tôi vội vàng nói, sợ bác Diêm sẽ nói ra chuyện hủy hôn. "Dì ấy sắp ra tù, con muốn đón dì đi."
"Vậy à?" Chung Thủy không nghi ngờ gì, gật đầu.
"Hai đứa ở lại ăn cơm tối đi." Bác Diêm nói.
Trong bữa ăn, Chung Thủy vẫn như thường lệ, gắp thức ăn vào bát cho tôi. Những món tôi thích, những món tôi không thích, anh đều nhớ rất rõ.
Tôi đã từng nghĩ, đó là tình yêu. Nhưng bây giờ tôi mới biết, đó chỉ là thói quen, là trách nhiệm.
"Ba, con đã quyết định rồi." Chung Thủy đột nhiên lên tiếng. "Tuần sau, con và Nhật Hạ sẽ tổ chức đám cưới."
"Nhưng Nhật Hạ vừa mới nói với ba là con bé muốn..."
"Reng reng reng..."
Điện thoại của Chung Thủy reo lên, cắt ngang lời của bác Diêm.
Tôi không cần nhìn cũng biết là ai gọi. Tiếng chuông điện thoại đó, tôi đã nghe quá nhiều lần.
Quả nhiên, giọng nói nũng nịu của Hàn Giao vang lên, dù không bật loa ngoài nhưng tôi vẫn có thể nghe rõ. "Anh Thủy, em bị sốt rồi... đầu đau quá... anh có thể qua với em được không?"
Chung Thủy nắm chặt điện thoại, giọng điệu trở nên vô cùng khẩn trương. "Em ở đâu? Anh qua ngay."
Anh cúp máy, quay sang nói với bác Diêm: "Ba, con có việc gấp phải đi." Anh thậm chí còn không nhìn tôi một cái, vội vàng đứng dậy. Chiếc ghế bị kéo lê trên sàn nhà tạo ra một tiếng động chói tai.
Tôi nhìn theo bóng lưng vội vã của anh, trái tim đau như bị ai đó bóp nghẹt.
Sau khi rời khỏi nhà họ Diêm, tôi đến trại giam. Người dì duy nhất của tôi đã bị kết án vì tội ngộ sát, sắp mãn hạn tù.
Nhìn thấy dì gầy gò, xanh xao, tôi cố gắng kìm nén nước mắt.
"Nhật Hạ, con đến rồi à?" Dì mỉm cười, nụ cười hiền hậu nhưng đầy vẻ mệt mỏi. "Nhà họ Diêm đối xử với con tốt không? Chung Thủy có yêu thương con không?"
Tôi vội vàng kéo tay áo xuống, che đi vết sẹo trên cổ tay. "Tốt ạ. Mọi người đều rất tốt với con."
"Vậy thì tốt rồi." Dì thở phào nhẹ nhõm. "Sắp đến ngày cưới của con rồi nhỉ? Tiếc là dì không thể tham dự được."
"Dì ơi." Tôi nắm lấy tay dì, giọng nói nghẹn ngào. "Con không kết hôn nữa. Con sẽ đợi dì ra tù, rồi chúng ta cùng đi đến một nơi thật xa, bắt đầu một cuộc sống mới. Được không dì?"
Dì sững sờ, rồi nhìn tôi, ánh mắt đầy xót xa. Dì không hỏi gì thêm, chỉ lẳng lặng gật đầu.
Tôi trở về căn nhà mà tôi và Chung Thủy đã sống chung suốt mấy năm qua. Căn nhà trống rỗng, lạnh lẽo.
Tôi bắt đầu thu dọn đồ đạc của mình. Quần áo, sách vở, những bức ảnh... Tất cả những thứ thuộc về tôi, tôi đều cho vào vali. Còn những món đồ đắt tiền mà nhà họ Diêm đã tặng, tôi để lại tất cả.
Chung Thủy cả đêm không về. Mãi đến chiều hôm sau, anh mới trở về, trên người vẫn là bộ quần áo hôm qua.
---
Có thể bạn cũng thích





