Theo dõi
Chương
Chia sẻ
Bìa tiểu thuyết Người vợ bí mật của anh ta, sự xấu hổ trước công chúng của anh ta

Người vợ bí mật của anh ta, sự xấu hổ trước công chúng của anh ta

Tại phòng tâm lý, tôi bàng hoàng nhận ra vị hôn phu mà tiểu thư Kỷ Mộng Mơ đang chờ đợi chính là Trình Lĩnh Nam - người chồng chung chăn gối suốt hai năm qua. Hóa ra, người đàn ông tôi từng cứu mạng và yêu thương lại là người thừa kế một tập đoàn lừng lẫy. Khi anh xuất hiện, anh lạnh lùng lướt qua tôi như kẻ xa lạ để ôm ấp vị hôn thê giàu có. Hóa ra cuộc hôn nhân của chúng tôi chỉ là một nhầm lẫn tai hại trong lúc anh mất trí nhớ. Từ người vợ hợp pháp, tôi bỗng chốc trở thành kẻ thứ ba nhục nhã. Đau đớn trước sự phản bội, tôi quyết định liên lạc với người thân ở Pháp để làm thủ tục di cư, vĩnh viễn rời bỏ thực tại nghiệt ngã này.
Chương
Chia sẻ

Chương 2

Trình Lĩnh Nam POV:

Tôi đứng dựa vào chiếc Rolls-Royce Phantom, làn khói thuốc lượn lờ che đi sự bối rối trong ánh mắt. Nhìn thấy Nguyễn Trâm Anh bước ra từ phòng khám, trái tim tôi bất giác đập lỡ một nhịp.

Cô ấy gầy hơn trước, khuôn mặt vốn thanh tú nay lại có vẻ xanh xao, mệt mỏi. Nhưng đôi mắt trong veo và kiên định đó vẫn không thay đổi.

"Chúng ta nói chuyện một chút đi." Tôi cất giọng, cố gắng để nó nghe thật bình thản.

Trâm Anh không từ chối. Cô ấy im lặng đi theo tôi, ngồi vào ghế phụ. Đây là lần đầu tiên cô ấy ngồi trên chiếc xe này.

Không gian trong xe tràn ngập mùi nước hoa Chanel No. 5 của Kỷ Mộng Mơ. Trên gương chiếu hậu còn treo một con búp bê pha lê màu hồng, là thứ Mộng Mơ nằng nặc đòi treo lên.

Tôi thấy Trâm Anh khẽ nhíu mày. Cô ấy đưa tay, gỡ con búp bê xuống, ném vào hộc đựng đồ phía sau. Một hành động nhỏ, nhưng đầy sự phản kháng thầm lặng.

Trước đây, khi còn là "Nam", tôi chỉ có một chiếc xe máy cũ. Mỗi lần đi dưới mưa, tôi đều cởi áo khoác của mình ra để che cho cô ấy, còn mình thì ướt sũng. Cô ấy sẽ vừa mắng tôi ngốc, vừa lấy khăn lau tóc cho tôi.

Sự tương phản nghiệt ngã khiến lồng ngực tôi cảm thấy ngột ngạt.

Xe chạy một quãng đường dài trong im lặng. Cuối cùng, tôi dừng lại trước một nhà hàng Pháp sang trọng bậc nhất thành phố.

"Vào trong đi."

Trâm Anh bước xuống xe, ngước nhìn tấm biển hiệu "Le Rêve". Tôi nhớ cô ấy từng nói, cô ấy mơ ước một ngày nào đó được ăn tối ở đây, nhưng giá cả quá đắt đỏ.

Hôm nay, tôi đã thực hiện được ước mơ đó cho cô ấy, nhưng trong một hoàn cảnh trớ trêu đến vậy.

Bên trong nhà hàng, ánh đèn pha lê lộng lẫy, tiếng dương cầm du dương. Mọi thứ đều toát lên vẻ xa hoa, quyền quý. Tôi thấy Trâm Anh có chút không thoải mái, cô ấy siết chặt quai túi xách, ánh mắt có phần lạc lõng.

Tôi kéo ghế cho cô, một cử chỉ lịch thiệp mà "Nam" chưa bao giờ làm.

Tôi gọi món bằng tiếng Pháp lưu loát. Trâm Anh chỉ im lặng, nhìn ra ngoài cửa sổ.

"Em biết từ khi nào?" Tôi quyết định đi thẳng vào vấn đề.

Trâm Anh quay lại, đôi mắt nhìn thẳng vào tôi, không một chút né tránh. "Sáng nay, ở phòng khám."

Giọng cô ấy bình thản đến lạ, không có sự trách móc hay oán hận. Chính sự bình thản đó lại khiến tôi cảm thấy bất an.

Tôi rót cho cô ấy một ly rượu vang đỏ. "Vậy thì tốt. Mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn."

Tôi đặt ly rượu xuống, nhìn thẳng vào cô ấy. "Trâm Anh, hãy ở lại bên cạnh tôi. Cứ coi như không có chuyện gì xảy ra. Em vẫn là vợ của tôi. Chỉ cần em an phận, tôi sẽ không để em phải chịu thiệt thòi."

Trâm Anh nhìn tôi, ánh mắt đầy vẻ hoài nghi và tổn thương. "Anh muốn tôi làm người tình của anh sao?"

Tôi bật cười, một nụ cười lạnh lẽo. "Người tình? Em nghĩ quá rồi. Tôi không có hứng thú với em, cả về tình cảm lẫn thể xác. Tôi chỉ đang trả ơn em thôi."

Câu nói đó như một lưỡi dao sắc bén, đâm thẳng vào trái tim cô ấy. Tôi thấy bờ vai cô ấy run lên, nhưng cô ấy vẫn cố gắng giữ bình tĩnh.

"Vậy thì ý anh là gì?"

"Tôi sẽ cho em một khoản tiền. Đủ để em sống sung túc cả đời. Coi như là tiền tôi mua lại ân tình em đã cứu tôi, chăm sóc tôi trong thời gian qua." Tôi lấy ra một tấm chi phiếu, đẩy về phía cô. "Con số em tự điền."

Tôi thấy tay Trâm Anh nắm chặt lại dưới gầm bàn. Cô ấy hít một hơi thật sâu.

"Vậy còn tờ giấy đăng ký kết hôn của chúng ta thì sao? Nó không có ý nghĩa gì à?" Giọng cô ấy có chút run rẩy.

"Đăng ký kết hôn?" Tôi nhếch mép cười khẩy. "Đó là lúc tôi mất trí nhớ, không thể coi là thật được. Một người thừa kế tập đoàn Trình Gia không thể có một người vợ tầm thường như em. Em nên biết vị trí của mình."

"Tôi hiểu rồi," Trâm Anh gật đầu, sự bình thản trong giọng nói của cô ấy khiến tôi khó chịu. "Nhưng tình cảm lúc đó là thật, phải không?"

"Phải," tôi thừa nhận, "Khi là 'Nam', tôi đã thật lòng yêu em. Nhưng giờ tôi là Trình Lĩnh Nam. Chúng ta thuộc về hai thế giới khác nhau." Tôi ngừng lại một chút, rồi nói tiếp, "Hơn nữa, tôi không muốn Mộng Mơ phải buồn lòng."

Nghe đến tên Mộng Mơ, sắc mặt Trâm Anh tái đi. Cô ấy im lặng một lúc lâu, rồi cầm lấy tấm chi phiếu.

"Được. Tôi nhận."

Một cảm giác nhẹ nhõm thoáng qua trong tôi. "Tốt. Vậy ngày mai luật sư của tôi sẽ liên lạc với em để làm hợp đồng."

Tôi cầm ly rượu lên, "Bây giờ thì ăn đi. Không phải em luôn muốn đến đây sao?"

Một tia hy vọng le lói trong tôi. Có lẽ, cô ấy vẫn còn một chút tình cảm với tôi. Có lẽ, cô ấy sẽ hiểu cho hoàn cảnh của tôi.

Trâm Anh cầm dao nĩa lên, bắt đầu cắt miếng bít tết. Động tác của cô ấy cứng nhắc, như thể đang cắt vào chính trái tim mình.

Đúng lúc đó, điện thoại của tôi reo lên. Nhạc chuông là giọng nói nũng nịu của Mộng Mơ: "Anh Lĩnh Nam, anh đang ở đâu thế? Em nhớ anh..."

Tôi vội vàng bắt máy. "Anh đây, Mộng Mơ. Em sao thế?"

"Em vừa gặp ác mộng... Em sợ lắm..." Giọng Mộng Mơ run rẩy trong điện thoại.

"Đừng sợ, anh đến với em ngay đây." Tôi lập tức đứng dậy, không một chút do dự. "Đi thôi."

Tôi kéo tay Trâm Anh, lôi cô ấy ra khỏi nhà hàng. Cô ấy không phản kháng, chỉ lặng lẽ đi theo.

Trên xe, tôi phóng như bay về phía biệt thự trên đỉnh đồi của Mộng Mơ. Tôi có thể cảm nhận được sự im lặng đáng sợ từ người ngồi bên cạnh.

Khi đến nơi, tôi quay sang Trâm Anh, ra lệnh: "Em là bác sĩ tâm lý, vào dỗ dành cô ấy đi."

Trâm Anh nhìn tôi, ánh mắt đầy vẻ kinh ngạc và nhục nhã. "Chỉ vì cô ấy gặp ác mộng?"

"Phải," tôi gật đầu, không cho cô ấy cơ hội từ chối. Tôi đẩy cô ấy vào trong biệt thự.

Cánh cửa phòng ngủ của Mộng Mơ mở ra. Mộng Mơ mặc một chiếc váy ngủ lụa mỏng manh, lao vào lòng tôi.

"Anh Lĩnh Nam!" Cô ấy hoàn toàn không để ý đến sự tồn tại của Trâm Anh.

"Em mơ thấy gì mà sợ vậy?" Tôi ôm cô ấy, dịu dàng hỏi.

"Em mơ thấy... thấy anh không cần em nữa..."

"Ngốc ạ," tôi bật cười, hôn lên trán cô. "Sao có thể chứ? Em xem này."

Tôi kéo cổ áo sơ mi của mình xuống, để lộ hình xăm một bông hoa mộng mơ bé nhỏ ngay trên trái tim. "Anh đã xăm tên em lên đây. Em sẽ mãi mãi ở trong tim anh."

Đó là một lời nói dối. Hình xăm đó, thực ra là hình một bông hoa cúc, loài hoa mà Trâm Anh yêu thích. Tôi đã xăm nó khi còn là "Nam", để kỷ niệm tình yêu của chúng tôi.

Nhưng bây giờ, tôi phải dùng nó để lừa dối một người phụ nữ khác, và để làm tổn thương người phụ nữ tôi đã từng yêu.

Tôi cảm nhận được ánh mắt của Trâm Anh sau lưng. Một ánh mắt chứa đầy sự tuyệt vọng và đau đớn.

Cô ấy lặng lẽ quay người, định rời đi.

"Đứng lại!" Tôi lạnh lùng ra lệnh.

Trâm Anh dừng bước, nhưng không quay đầu lại. "Tôi không có nghĩa vụ phải ở đây."

Tôi cười khẩy. "Em có chắc không?" Tôi đưa tay vào túi áo khoác, lấy ra một chiếc hộp gỗ nhỏ. "Em có nhận ra thứ này không?"

Cơ thể Trâm Anh cứng đờ. Tôi biết cô ấy nhận ra. Đó là hộp đựng bức tranh sơn mài của ông ngoại cô. Kỷ vật mà cô ấy đã bán đi để chữa bệnh cho tôi.

Tôi đã tìm và mua lại nó. Tôi đã định tặng lại cho cô ấy vào một dịp đặc biệt. Nhưng bây giờ, nó lại trở thành công cụ để tôi uy hiếp cô.

"Nếu em không muốn nó biến mất vĩnh viễn, thì tốt nhất hãy ngoan ngoãn nghe lời."

Trâm Anh từ từ quay lại, ánh mắt nhìn tôi đầy căm phẫn. Nhưng cuối cùng, cô ấy vẫn bước đến bên giường.

Có thể bạn cũng thích

Bìa tiểu thuyết Sau Khi Ly Hôn, Thân Phận Thật Của Bà Bạc Bùng Nổ Toàn Cầu
7.8
Sau ba năm tận tụy làm dâu nhà họ Cố để báo ân, Lê Vi chỉ nhận lại sự phản bội và tờ đơn ly hôn lạnh lùng. Rời khỏi cuộc hôn nhân đầy khinh miệt với 500 triệu tiền tài sản, cô quyết định rũ bỏ lớp vỏ bọc nội trợ tầm thường để sống đúng với chính mình. Hàng loạt danh tính chấn động của cô dần lộ diện: từ cao thủ hacker, quán quân đua xe đến giáo sư y học và cố vấn thiết kế lừng danh. Giữa lúc hào quang vây quanh, cô lọt vào tầm ngắm của Bạc Ứng Hoài, một người đàn ông quyền lực và thâm trầm. Anh mỉm cười đầy ẩn ý, kiên nhẫn chờ đợi cô gật đầu trở thành bà Bạc sau khi đã trải qua đủ mọi thân phận lẫy lừng thế giới.
Bìa tiểu thuyết Chồng giàu có nhất thành phố cưới tôi trong chớp mắt và chiều chuộng tôi hết mực
8.7
Để thoát khỏi cuộc hôn nhân sắp đặt với một lão già, tôi liều lĩnh kết hôn chớp nhoáng cùng người đàn ông lạ mặt. Trái với lo ngại, chồng tôi không chỉ giỏi việc nhà, biết kiếm tiền mà còn vô cùng chiều chuộng, quấn quýt vợ không rời. Từ khi có anh, mọi khó khăn trong đời tôi đều được quý nhân giúp đỡ hóa giải một cách thần kỳ. Thế nhưng, ngày tôi phát hiện ra thân phận thật sự và mục đích của anh sau đám cưới này, tôi đã giận dữ đòi ly hôn rồi bỏ đi. Chẳng bao lâu sau, tôi bị anh bắt về. Giữa sự cưng chiều đến nghẹt thở và nụ cười đầy tà mị, anh hỏi liệu tôi còn dám rời xa anh lần nữa hay không.
Bìa tiểu thuyết Từ đống tro tàn, một nữ hoàng trỗi dậy
9.6
Kỷ niệm bảy năm hôn nhân lại là khởi đầu cho cơn ác mộng khi chồng tôi tặng căn hộ chung của cả hai cho tình nhân. Lúc tôi nằm viện với cái thai thứ hai, anh ta tàn nhẫn ép tôi phá thai để lấy máu cứu người phụ nữ kia. Vì sủng ái em gái nuôi, anh cướp đoạt sự nghiệp, bắt cóc con gái và đẩy hai mẹ con tôi vào tử lộ. Sự hy sinh từ thuở trắng tay đổi lấy sự phản bội máu lạnh. Trong cơn tuyệt vọng, tôi gọi cho cha mình - chủ tịch tập đoàn Võ Thị lừng lẫy. Đã đến lúc tiểu thư nhà họ Võ trở về để đòi lại tất cả.
Bìa tiểu thuyết Sự trả thù của cô, cuộc đời bị hủy hoại của anh
8.8
Cái chết oan ức của Hạ Chung Minh bị giới tài phiệt dàn dựng thành tai nạn nhờ sức mạnh đồng tiền. Dù chị gái nạn nhân nỗ lực kêu oan bảy lần, mọi hy vọng đều bị dập tắt khi cảnh sát, truyền thông và cả những người thân tín nhất đều phản bội, đưa ra lời khai giả dối. Bị dồn vào đường cùng và bị gán mác điên loạn, cô quyết định tự thực thi công lý khi pháp luật ngó lơ những vết thương đầy uẩn khúc trên thi thể em trai. Một cuộc bắt cóc nghẹt thở diễn ra, cô khống chế con trai kẻ thù và livestream đe dọa sẽ hủy hoại gương mặt cậu bé cứ mỗi mười phút nếu sự thật không được phơi bày trong hai giờ.
Bìa tiểu thuyết Tôi bỏ trốn, nhưng lại gặp phải ông trùm
9.8
Bị cuốn vào một âm mưu thâm độc, cô tiểu thư vốn không được gia đình coi trọng phải chấp nhận cuộc hôn nhân với một đứa con riêng bị hắt hủi, mang gương mặt biến dạng và sức khỏe yếu ớt. Hai con người bị ghẻ lạnh cứ ngỡ sẽ cùng chung cảnh ngộ khốn khó, nhưng cô bất ngờ nhận ra chồng mình thực chất là một ông trùm đầy quyền lực. Kinh ngạc hơn, người đàn ông bí ẩn từng ở bên cô trong đêm định mệnh năm xưa cũng chính là anh. Khi sự thật phơi bày khiến cô tức giận muốn rời đi, vị tổng tài ấy lại dịu dàng dỗ dành, lo lắng cho sức khỏe của cô và đứa con trong bụng.
Bìa tiểu thuyết Quá muộn rồi, ông tỷ phú mù lòa
8.2
Năm năm trước, Ánh Linh bị cha ruột và em kế hãm hại, vu khống cô bán thân để có tiền cứu mẹ. Đau lòng hơn, Phạm Hoàng Ngôn - người cô yêu sâu đậm - lại tin lời dối trá đó và buông lời sỉ nhục ngay lúc mẹ cô qua đời. Cuộc tình tan vỡ trong cay đắng. Năm năm sau, khi Linh đã là một CEO thành đạt, Ngôn bất ngờ xuất hiện để thông báo đính hôn với chính kẻ đã hại cô năm xưa. Anh ta thậm chí còn chế giễu cô trước mặt vị hôn thê mới. Đối diện với sự mù quáng của người cũ, Linh thản nhiên đón nhận quyết định bổ nhiệm sang Paris. Cô mỉm cười chúc phúc cho họ rồi dứt khoát rời đi, để lại quá khứ phía sau.