
Người vợ bí mật của anh ta, sự xấu hổ trước công chúng của anh ta
Chương 2
Trình Lĩnh Nam POV:
Tôi đứng dựa vào chiếc Rolls-Royce Phantom, làn khói thuốc lượn lờ che đi sự bối rối trong ánh mắt. Nhìn thấy Nguyễn Trâm Anh bước ra từ phòng khám, trái tim tôi bất giác đập lỡ một nhịp.
Cô ấy gầy hơn trước, khuôn mặt vốn thanh tú nay lại có vẻ xanh xao, mệt mỏi. Nhưng đôi mắt trong veo và kiên định đó vẫn không thay đổi.
"Chúng ta nói chuyện một chút đi." Tôi cất giọng, cố gắng để nó nghe thật bình thản.
Trâm Anh không từ chối. Cô ấy im lặng đi theo tôi, ngồi vào ghế phụ. Đây là lần đầu tiên cô ấy ngồi trên chiếc xe này.
Không gian trong xe tràn ngập mùi nước hoa Chanel No. 5 của Kỷ Mộng Mơ. Trên gương chiếu hậu còn treo một con búp bê pha lê màu hồng, là thứ Mộng Mơ nằng nặc đòi treo lên.
Tôi thấy Trâm Anh khẽ nhíu mày. Cô ấy đưa tay, gỡ con búp bê xuống, ném vào hộc đựng đồ phía sau. Một hành động nhỏ, nhưng đầy sự phản kháng thầm lặng.
Trước đây, khi còn là "Nam", tôi chỉ có một chiếc xe máy cũ. Mỗi lần đi dưới mưa, tôi đều cởi áo khoác của mình ra để che cho cô ấy, còn mình thì ướt sũng. Cô ấy sẽ vừa mắng tôi ngốc, vừa lấy khăn lau tóc cho tôi.
Sự tương phản nghiệt ngã khiến lồng ngực tôi cảm thấy ngột ngạt.
Xe chạy một quãng đường dài trong im lặng. Cuối cùng, tôi dừng lại trước một nhà hàng Pháp sang trọng bậc nhất thành phố.
"Vào trong đi."
Trâm Anh bước xuống xe, ngước nhìn tấm biển hiệu "Le Rêve". Tôi nhớ cô ấy từng nói, cô ấy mơ ước một ngày nào đó được ăn tối ở đây, nhưng giá cả quá đắt đỏ.
Hôm nay, tôi đã thực hiện được ước mơ đó cho cô ấy, nhưng trong một hoàn cảnh trớ trêu đến vậy.
Bên trong nhà hàng, ánh đèn pha lê lộng lẫy, tiếng dương cầm du dương. Mọi thứ đều toát lên vẻ xa hoa, quyền quý. Tôi thấy Trâm Anh có chút không thoải mái, cô ấy siết chặt quai túi xách, ánh mắt có phần lạc lõng.
Tôi kéo ghế cho cô, một cử chỉ lịch thiệp mà "Nam" chưa bao giờ làm.
Tôi gọi món bằng tiếng Pháp lưu loát. Trâm Anh chỉ im lặng, nhìn ra ngoài cửa sổ.
"Em biết từ khi nào?" Tôi quyết định đi thẳng vào vấn đề.
Trâm Anh quay lại, đôi mắt nhìn thẳng vào tôi, không một chút né tránh. "Sáng nay, ở phòng khám."
Giọng cô ấy bình thản đến lạ, không có sự trách móc hay oán hận. Chính sự bình thản đó lại khiến tôi cảm thấy bất an.
Tôi rót cho cô ấy một ly rượu vang đỏ. "Vậy thì tốt. Mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn."
Tôi đặt ly rượu xuống, nhìn thẳng vào cô ấy. "Trâm Anh, hãy ở lại bên cạnh tôi. Cứ coi như không có chuyện gì xảy ra. Em vẫn là vợ của tôi. Chỉ cần em an phận, tôi sẽ không để em phải chịu thiệt thòi."
Trâm Anh nhìn tôi, ánh mắt đầy vẻ hoài nghi và tổn thương. "Anh muốn tôi làm người tình của anh sao?"
Tôi bật cười, một nụ cười lạnh lẽo. "Người tình? Em nghĩ quá rồi. Tôi không có hứng thú với em, cả về tình cảm lẫn thể xác. Tôi chỉ đang trả ơn em thôi."
Câu nói đó như một lưỡi dao sắc bén, đâm thẳng vào trái tim cô ấy. Tôi thấy bờ vai cô ấy run lên, nhưng cô ấy vẫn cố gắng giữ bình tĩnh.
"Vậy thì ý anh là gì?"
"Tôi sẽ cho em một khoản tiền. Đủ để em sống sung túc cả đời. Coi như là tiền tôi mua lại ân tình em đã cứu tôi, chăm sóc tôi trong thời gian qua." Tôi lấy ra một tấm chi phiếu, đẩy về phía cô. "Con số em tự điền."
Tôi thấy tay Trâm Anh nắm chặt lại dưới gầm bàn. Cô ấy hít một hơi thật sâu.
"Vậy còn tờ giấy đăng ký kết hôn của chúng ta thì sao? Nó không có ý nghĩa gì à?" Giọng cô ấy có chút run rẩy.
"Đăng ký kết hôn?" Tôi nhếch mép cười khẩy. "Đó là lúc tôi mất trí nhớ, không thể coi là thật được. Một người thừa kế tập đoàn Trình Gia không thể có một người vợ tầm thường như em. Em nên biết vị trí của mình."
"Tôi hiểu rồi," Trâm Anh gật đầu, sự bình thản trong giọng nói của cô ấy khiến tôi khó chịu. "Nhưng tình cảm lúc đó là thật, phải không?"
"Phải," tôi thừa nhận, "Khi là 'Nam', tôi đã thật lòng yêu em. Nhưng giờ tôi là Trình Lĩnh Nam. Chúng ta thuộc về hai thế giới khác nhau." Tôi ngừng lại một chút, rồi nói tiếp, "Hơn nữa, tôi không muốn Mộng Mơ phải buồn lòng."
Nghe đến tên Mộng Mơ, sắc mặt Trâm Anh tái đi. Cô ấy im lặng một lúc lâu, rồi cầm lấy tấm chi phiếu.
"Được. Tôi nhận."
Một cảm giác nhẹ nhõm thoáng qua trong tôi. "Tốt. Vậy ngày mai luật sư của tôi sẽ liên lạc với em để làm hợp đồng."
Tôi cầm ly rượu lên, "Bây giờ thì ăn đi. Không phải em luôn muốn đến đây sao?"
Một tia hy vọng le lói trong tôi. Có lẽ, cô ấy vẫn còn một chút tình cảm với tôi. Có lẽ, cô ấy sẽ hiểu cho hoàn cảnh của tôi.
Trâm Anh cầm dao nĩa lên, bắt đầu cắt miếng bít tết. Động tác của cô ấy cứng nhắc, như thể đang cắt vào chính trái tim mình.
Đúng lúc đó, điện thoại của tôi reo lên. Nhạc chuông là giọng nói nũng nịu của Mộng Mơ: "Anh Lĩnh Nam, anh đang ở đâu thế? Em nhớ anh..."
Tôi vội vàng bắt máy. "Anh đây, Mộng Mơ. Em sao thế?"
"Em vừa gặp ác mộng... Em sợ lắm..." Giọng Mộng Mơ run rẩy trong điện thoại.
"Đừng sợ, anh đến với em ngay đây." Tôi lập tức đứng dậy, không một chút do dự. "Đi thôi."
Tôi kéo tay Trâm Anh, lôi cô ấy ra khỏi nhà hàng. Cô ấy không phản kháng, chỉ lặng lẽ đi theo.
Trên xe, tôi phóng như bay về phía biệt thự trên đỉnh đồi của Mộng Mơ. Tôi có thể cảm nhận được sự im lặng đáng sợ từ người ngồi bên cạnh.
Khi đến nơi, tôi quay sang Trâm Anh, ra lệnh: "Em là bác sĩ tâm lý, vào dỗ dành cô ấy đi."
Trâm Anh nhìn tôi, ánh mắt đầy vẻ kinh ngạc và nhục nhã. "Chỉ vì cô ấy gặp ác mộng?"
"Phải," tôi gật đầu, không cho cô ấy cơ hội từ chối. Tôi đẩy cô ấy vào trong biệt thự.
Cánh cửa phòng ngủ của Mộng Mơ mở ra. Mộng Mơ mặc một chiếc váy ngủ lụa mỏng manh, lao vào lòng tôi.
"Anh Lĩnh Nam!" Cô ấy hoàn toàn không để ý đến sự tồn tại của Trâm Anh.
"Em mơ thấy gì mà sợ vậy?" Tôi ôm cô ấy, dịu dàng hỏi.
"Em mơ thấy... thấy anh không cần em nữa..."
"Ngốc ạ," tôi bật cười, hôn lên trán cô. "Sao có thể chứ? Em xem này."
Tôi kéo cổ áo sơ mi của mình xuống, để lộ hình xăm một bông hoa mộng mơ bé nhỏ ngay trên trái tim. "Anh đã xăm tên em lên đây. Em sẽ mãi mãi ở trong tim anh."
Đó là một lời nói dối. Hình xăm đó, thực ra là hình một bông hoa cúc, loài hoa mà Trâm Anh yêu thích. Tôi đã xăm nó khi còn là "Nam", để kỷ niệm tình yêu của chúng tôi.
Nhưng bây giờ, tôi phải dùng nó để lừa dối một người phụ nữ khác, và để làm tổn thương người phụ nữ tôi đã từng yêu.
Tôi cảm nhận được ánh mắt của Trâm Anh sau lưng. Một ánh mắt chứa đầy sự tuyệt vọng và đau đớn.
Cô ấy lặng lẽ quay người, định rời đi.
"Đứng lại!" Tôi lạnh lùng ra lệnh.
Trâm Anh dừng bước, nhưng không quay đầu lại. "Tôi không có nghĩa vụ phải ở đây."
Tôi cười khẩy. "Em có chắc không?" Tôi đưa tay vào túi áo khoác, lấy ra một chiếc hộp gỗ nhỏ. "Em có nhận ra thứ này không?"
Cơ thể Trâm Anh cứng đờ. Tôi biết cô ấy nhận ra. Đó là hộp đựng bức tranh sơn mài của ông ngoại cô. Kỷ vật mà cô ấy đã bán đi để chữa bệnh cho tôi.
Tôi đã tìm và mua lại nó. Tôi đã định tặng lại cho cô ấy vào một dịp đặc biệt. Nhưng bây giờ, nó lại trở thành công cụ để tôi uy hiếp cô.
"Nếu em không muốn nó biến mất vĩnh viễn, thì tốt nhất hãy ngoan ngoãn nghe lời."
Trâm Anh từ từ quay lại, ánh mắt nhìn tôi đầy căm phẫn. Nhưng cuối cùng, cô ấy vẫn bước đến bên giường.
Có thể bạn cũng thích





