
Người vợ bí mật của anh ta, sự xấu hổ trước công chúng của cô ấy
Chương 3
Trà Đoan Vi POV:
Tôi không ở lại phòng làm việc. Sau khi tan ca, tôi vô thức đi xuống bãi đỗ xe.
Chiếc xe Maybach màu đen của Tín vẫn đỗ ở vị trí dành riêng cho viện trưởng. Anh ta nói có việc đột xuất, nhưng xe vẫn ở đây.
Tim tôi đập mạnh một cách bất thường.
Một âm thanh kỳ lạ, đứt quãng, phát ra từ bên trong chiếc xe. Giống như tiếng nức nở bị kìm nén.
Tôi bước đến gần, trái tim như bị treo lên lơ lửng.
Qua lớp kính xe tối màu, tôi mơ hồ nhìn thấy cảnh tượng bên trong.
Nó còn kinh khủng hơn cả những gì tôi tưởng tượng.
Tín vẫn mặc bộ vest lịch lãm, nhưng áo sơ mi đã bung ra vài cúc, cà vạt nới lỏng. Anh ta ngồi trên ghế lái, còn Ma Tuyết Hoa thì quỳ dưới chân anh ta, đầu vùi vào lòng anh ta, cơ thể trần trụi run rẩy. Trên người cô ta là chiếc váy lụa màu trắng mà tôi rất thích, nhưng giờ nó đã bị xé nát, vứt bừa bãi trên ghế phụ.
Tín một tay giữ chặt gáy cô ta, tay kia cầm thắt lưng da, quất mạnh vào tấm lưng trần của cô ta.
"Chát!"
Âm thanh khô khốc vang lên.
"Nói! Ai cho phép cô bắt chước cô ấy?" Giọng Tín tàn nhẫn và lạnh lẽo.
Ma Tuyết Hoa khóc nấc lên, cơ thể co rúm lại. "Em... em chỉ vì quá yêu anh... Em muốn trở nên giống chị ấy, để anh có thể nhìn em nhiều hơn một chút..."
Cô ta lại diễn vở kịch đáng thương đó.
"Muốn thay thế cô ấy?" Tín cười khẩy, một nụ cười đầy sự khinh bỉ. Anh ta ném chiếc thắt lưng sang một bên, nắm lấy tóc cô ta, kéo ngửa đầu cô ta ra sau.
Rồi anh ta cúi xuống, hôn cô ta một cách điên cuồng và thô bạo.
Đó không phải là một nụ hôn. Đó là sự trừng phạt, sự chiếm đoạt.
"Một kẻ thay thế như cô, chỉ xứng đáng làm một con chó dưới chân tôi." Tín thì thầm vào tai cô ta. "Hiểu chưa?"
Chiếc xe bắt đầu rung lên một cách dữ dội.
Tôi đứng đó, như bị đóng băng. Cả người tôi lạnh toát. Máu trong huyết quản như ngừng chảy.
Tôi đã từng nghĩ, dù anh ta có độc đoán, có chiếm hữu, nhưng ít nhất, anh ta yêu tôi.
Nhưng bây giờ tôi đã hiểu.
Thứ anh ta cần không phải là tôi, mà là một "Trà Đoan Vi" hoàn toàn nghe lời, hoàn toàn phục tùng. Khi tôi bắt đầu có ý định thoát khỏi sự kiểm soát của anh ta, anh ta đã tìm một kẻ thay thế.
Ma Tuyết Hoa, với tham vọng và sự hèn mọn của mình, chính là công cụ hoàn hảo.
Tôi nghe thấy tiếng rên rỉ của Ma Tuyết Hoa, một âm thanh vừa đau đớn vừa sung sướng.
Tình yêu mười lăm năm của tôi, hóa ra chỉ là một trò hề.
Tôi nhớ lại ngày nhỏ, khi tôi bị đám trẻ con trong xóm bắt nạt, Tín đã đứng ra bảo vệ tôi. Anh ta đánh nhau với chúng, dù người đầy thương tích nhưng vẫn quay lại cười với tôi, nói: "Đoan Vi đừng sợ, có anh ở đây rồi."
Người con trai từng là cả bầu trời của tôi, giờ đây lại là người đâm cho tôi nhát dao chí mạng nhất.
Nước mắt tôi rơi lã chã. Tôi không thể kìm nén được nữa.
Tôi quay người bỏ chạy, để lại sau lưng cảnh tượng dơ bẩn và ghê tởm đó.
...
Hai ngày sau, mắt tôi vẫn sưng húp. Tôi đến bệnh viện với một tâm trạng tồi tệ.
Trưởng khoa gọi tôi vào văn phòng, thông báo một tin tốt.
"Đoan Vi, em đã được thăng chức làm phó khoa Ngoại. Chúc mừng em."
Nếu là trước đây, tôi sẽ vui mừng khôn xiết. Nhưng bây giờ, tôi chỉ cảm thấy nực cười. Đây là sự bù đắp của anh ta sao?
Các đồng nghiệp xúm lại chúc mừng tôi, rủ tôi đi ăn mừng. Tôi không thể từ chối.
Bữa tiệc diễn ra ở một nhà hàng sang trọng. Tín và Ma Tuyết Hoa cũng có mặt.
Mọi người nâng ly chúc mừng tôi. "Chúc mừng bác sĩ Trà, tài năng như vậy, thăng chức là điều sớm muộn thôi."
Tôi mỉm cười nhận lấy, nhưng trong lòng lại lạnh như băng.
Ma Tuyết Hoa bước đến, trên tay là một hộp quà. "Sư tỷ, chúc mừng chị. Đây là chút lòng thành của em."
Cô ta vẫn diễn vai một người em gái ngoan hiền.
Tôi ghê tởm đến mức muốn nôn, nhưng vẫn phải cố tỏ ra bình thường, nhận lấy món quà.
Một lúc sau, Ma Tuyết Hoa nói đi vệ sinh, Tín cũng đứng dậy đi theo.
Tôi do dự một chút, rồi cũng đi theo họ.
Tôi đứng nép sau một góc tường. Cánh cửa phòng vệ sinh nam không đóng chặt.
Tôi lại nghe thấy những âm thanh quen thuộc.
"Anh Tín... đừng ở đây... sẽ có người thấy..."
"Sợ cái gì? Em là người của tôi, ai dám nói gì?"
Giọng Tín đầy vẻ bá đạo.
"Nhưng... chị Đoan Vi..."
"Không được nhắc đến cô ấy!" Tín gầm lên.
Tôi nghe thấy tiếng môi lưỡi giao nhau, tiếng thở dốc nặng nề.
Cánh cửa bị va vào tường, kêu lên một tiếng "cốp" chói tai.
Trái tim tôi tan nát.
Tôi đứng đó, nước mắt chảy dài trên má, nhưng lại không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào.
Đặng Trọng Tín, anh đã thành công.
Anh đã giết chết trái tim tôi rồi.
---
Có thể bạn cũng thích





