
Con trai bí mật của anh ta, tài sản bị đánh cắp của cô ta
Chương 2
Qua Lam Phương POV:
Sáng hôm sau, tôi nhận được tin nhắn từ cô bạn thân, hẹn gặp ở quán cà phê cũ. Đáng lẽ hôm nay là ngày chúng tôi tụ tập, nhưng tôi thực sự không còn tâm trạng. Tôi nhắn lại xin lỗi và nói rằng mình có việc đột xuất.
Cả đêm qua tôi không ngủ. Cơn sốc và nỗi đau khiến đầu óc tôi quay cuồng, nhưng lý trí lại lạnh lùng và sáng suốt một cách kỳ lạ. Tôi đã bình tĩnh hơn rất nhiều.
Việc đầu tiên tôi làm là gọi cho luật sư của mình, yêu cầu anh ta soạn thảo một đơn ly hôn và một đơn kiện đòi lại tài sản. Tôi cần phải hành động nhanh chóng trước khi Phan Việt Anh kịp tẩu tán hết mọi thứ.
Tiếp theo, tôi đặt một vé máy bay đi nước ngoài, chuyến bay sớm nhất vào ngày mai. Tôi cần phải rời khỏi thành phố này, ít nhất là trong một thời gian.
Xong xuôi mọi việc, tôi quay trở lại căn biệt thự mà chúng tôi từng gọi là "tổ ấm". Tôi đi một vòng quanh nhà, thu dọn những món đồ kỷ niệm ít ỏi của mình. Những bức ảnh, những món quà, những lá thư tay... tất cả những gì liên quan đến Phan Việt Anh, tôi đều cho vào một chiếc thùng carton lớn.
Tôi mang chiếc thùng ra sân sau, châm lửa. Ngọn lửa bùng lên, liếm vào những ký ức ngọt ngào giả tạo. Tôi nhìn chúng cháy thành tro bụi, giống như tình yêu của tôi vậy. Lòng tôi trống rỗng, không một chút luyến tiếc.
Khi tôi dọn dẹp xong, trời đã tối. Tôi mệt mỏi ngồi phịch xuống ghế sofa, định chợp mắt một lát. Điện thoại rung lên liên hồi. Là Phan Việt Anh. Mười mấy cuộc gọi nhỡ.
Tôi nhếch môi cười khẩy. Anh ta vẫn còn nhớ đến tôi sao?
Đúng lúc đó, cửa nhà bật mở. Phan Việt Anh bước vào, dáng vẻ có chút vội vã.
"Lam Phương, em về rồi à? Anh cứ tưởng..." Anh ta thở phào nhẹ nhõm khi nhìn thấy tôi.
Rồi anh ta cau mày, giọng điệu đầy trách móc. "Tại sao em không nghe máy? Em có biết anh lo lắng cho em lắm không?"
Lo lắng? Tôi thấy nực cười. Anh ta lo lắng cho tôi, hay lo lắng con mồi sắp vuột khỏi tay?
Tôi không nói gì, chỉ lẳng lặng đứng dậy, cố ý giữ khoảng cách với anh ta. Cái ôm của anh ta bây giờ chỉ khiến tôi cảm thấy ghê tởm.
"Em đi đâu cả ngày hôm nay?" Anh ta bước tới, định ôm tôi.
Tôi lùi lại một bước. "Em đi gặp bạn."
"Bạn nào? Sao không nói với anh một tiếng?" Anh ta có vẻ không tin.
"Chỉ là dọn dẹp lại một vài thứ cũ kỹ thôi," tôi nói, giọng điệu ẩn ý. "Những thứ không còn cần thiết nữa thì nên vứt đi cho sạch sẽ."
Anh ta có vẻ không hiểu ý tôi, chỉ gật đầu. "Ừ, dọn dẹp cũng tốt. Em xem, anh mua cho em cái này này."
Anh ta lôi ra một chiếc hộp nhung màu đỏ. Bên trong là một chiếc vòng tay bạch kim tinh xảo, mặt dây chuyền là một viên kim cương nhỏ lấp lánh. Trông rất đẹp. Nhưng tôi biết, đây không chỉ là một món quà đơn thuần. Phan Việt Anh có thói quen tặng tôi những món đồ trang sức có gắn thiết bị định vị. Anh ta muốn kiểm soát tôi mọi lúc, mọi nơi.
Thật nực cười. Một người đàn ông ngoại tình, có con riêng, lại muốn kiểm soát vợ mình một cách bệnh hoạn.
"Sao vậy? Em không thích à?" Anh ta thấy tôi im lặng, liền hỏi.
Tôi tự hỏi, tình yêu mà anh ta dành cho tôi, rốt cuộc là thật hay giả? Hay tất cả chỉ là sự chiếm hữu ích kỷ?
"Em hơi mệt," tôi nói, cố gắng né tránh ánh mắt của anh ta.
Anh ta tiến lại gần, hơi thở nóng hổi phả vào tai tôi. "Vậy để anh giúp em... hết mệt nhé?"
Tôi rùng mình. Tôi không muốn anh ta chạm vào người.
"Em muốn đi tắm," tôi vội nói rồi quay người đi về phía phòng tắm.
Anh ta không ngăn tôi lại. Khi cánh cửa phòng tắm đóng lại, tôi mới thở phào nhẹ nhõm.
Tôi đứng trong phòng tắm một lúc lâu, cố gắng trấn tĩnh lại bản thân. Khi tôi bước ra, điện thoại của tôi rung lên. Là tin nhắn từ luật sư, báo rằng hồ sơ đã chuẩn bị xong.
Ma xui quỷ khiến thế nào, tôi lại liếc nhìn chiếc điện thoại của Phan Việt Anh đang để trên bàn. Một ý nghĩ lóe lên trong đầu. Tôi do dự một lúc, rồi cũng cầm lấy điện thoại của anh ta.
Mật khẩu. Là ngày sinh của tôi.
Một cảm giác phức tạp dâng lên trong lòng. Anh ta vẫn còn nhớ. Nhưng điều đó thì có ý nghĩa gì chứ?
Tôi mở khóa điện thoại, vào mục tin nhắn. Hàng loạt tin nhắn từ Qua Hồng Khôi hiện ra.
"Anh à, Kiệt Kiệt lại bị sốt rồi. Em lo quá."
"Anh đang ở đâu? Sao không trả lời tin nhắn của em?"
"Việt Anh, con nó cứ khóc đòi bố. Anh về đi được không?"
Lướt xuống dưới nữa, là những đoạn hội thoại của họ. Phan Việt Anh dỗ dành Hồng Khôi, hứa hẹn sẽ về sớm. Anh ta còn dặn dò cô ta đủ thứ, từ việc cho con uống thuốc gì, ăn cháo gì, đến việc phải mặc thêm áo ấm cho con.
Sự quan tâm tỉ mỉ đó, từng là đặc quyền của riêng tôi.
Nhưng điều khiến tôi chết lặng nhất, là một tin nhắn từ vài ngày trước.
"Hôm nay Kiệt Kiệt đi học bị bạn bắt nạt, nó khóc suốt. Bạn nó bảo nó là con hoang, không có bố. Anh à, em phải làm sao bây giờ?"
Phan Việt Anh đã trả lời ngay lập tức.
"Thằng khốn nào dám nói con trai anh như vậy? Em yên tâm, anh sẽ xử lý. Anh sẽ chuyển trường cho con, cho nó học trường quốc tế tốt nhất. Không ai được phép bắt nạt con trai của Phan Việt Anh này."
Trái tim tôi như bị bóp nghẹt. Đau đến không thở nổi.
Thì ra, sự điên cuồng của anh ta, sự bảo vệ của anh ta, không chỉ dành cho một mình tôi.
Tôi buông điện thoại xuống, cảm giác như vừa bị rút cạn toàn bộ sức lực. Tôi nằm xuống giường, cơ thể lạnh toát.
Đúng lúc đó, Phan Việt Anh từ phòng tắm bước ra. Anh ta chỉ quấn một chiếc khăn tắm ngang hông, để lộ cơ bắp săn chắc. Anh ta bước đến giường, từ phía sau ôm lấy tôi.
Hơi ấm từ cơ thể anh ta truyền đến, nhưng tôi chỉ cảm thấy lạnh lẽo và kinh tởm.
Tôi theo bản năng đẩy anh ta ra.
"Em sao vậy?" Anh ta có vẻ ngạc nhiên.
"Em... em thấy không khỏe," tôi nói, giọng khản đặc.
Anh ta sờ lên trán tôi. "Trời ơi, em sốt rồi này."
Anh ta vội vã đứng dậy. "Để anh đưa em đi bệnh viện."
Đúng lúc này, điện thoại của anh ta lại reo lên. Là Qua Hồng Khôi. Anh ta liếc nhìn tôi một cái, có chút do dự.
Anh ta bắt máy, giọng điệu trở nên nghiêm túc. "Có chuyện gì?"
Tôi không nghe rõ đầu dây bên kia nói gì, chỉ thấy sắc mặt Phan Việt Anh ngày càng căng thẳng.
"Được rồi, anh về ngay," anh ta nói rồi cúp máy.
Anh ta quay lại nhìn tôi, vẻ mặt đầy áy náy. "Lam Phương, công ty có việc gấp, anh phải đi ngay. Em uống thuốc rồi nghỉ ngơi đi nhé. Có gì gọi cho anh."
Anh ta nói một tràng dài, rồi vội vã mặc quần áo, thậm chí còn không kịp hôn tạm biệt tôi như mọi khi.
Tôi chỉ im lặng nhìn theo bóng lưng vội vã của anh ta. Tôi không nói gì, cũng không hỏi gì.
Nhưng tôi đã nghe thấy.
Qua khe cửa hé mở, tôi đã nghe thấy tiếng khóc nức nở của một đứa trẻ từ trong điện thoại.
"Bố ơi... Kiệt Kiệt đau..."
Vậy là, anh ta đã lựa chọn.
Giữa tôi và đứa con riêng của anh ta, anh ta đã chọn nó.
Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má tôi. Lạnh lẽo và cay đắng.
Có thể bạn cũng thích





