
Lời hứa của anh, sự hủy hoại của cô
Chương 2
Góc nhìn của Vũ Thục Uyên:
Tôi trở về căn penthouse sang trọng mà tôi và Tô Triệu Việt chung sống, nhưng lại cảm thấy xa lạ hơn bao giờ hết. Mọi ngóc ngách trong căn nhà đều tràn ngập dấu vết của anh, từ đôi giày da đắt tiền vứt bừa bãi ở cửa, chiếc áo vest vắt trên ghế sofa, đến mùi nước hoa nam tính thoang thoảng trong không khí.
Kể từ khi Mục Hạ Linh từ nước ngoài trở về và dọn vào ở cùng chúng tôi với lý do "tiện chăm sóc", căn nhà này đã không còn là của riêng tôi nữa. Đồ đạc của cô ta ngày một nhiều, chiếm hết không gian trong phòng khách và cả trong trái tim của Việt. Anh dung túng cho mọi yêu sách của cô ta, từ việc mua sắm hàng hiệu không tiếc tay, đến việc can thiệp vào công việc của tôi để nâng đỡ cô ta.
Cơn uất nghẹn từ lễ trao giải vẫn chưa nguôi. Tôi cảm thấy lồng ngực như bị một tảng đá đè nặng, không thể thở nổi. Tôi cố gắng đi tắm để gột rửa sự mệt mỏi và tủi nhục, nhưng khi bước ra, hình ảnh đầu tiên đập vào mắt tôi lại là thứ khiến trái tim tôi nhói đau thêm một lần nữa.
Trên Instagram, Mục Hạ Linh vừa đăng một loạt ảnh mới. Cô ta khoe chiếc cúp vàng, khoe bữa tiệc ăn mừng xa hoa ở một nhà hàng năm sao, và khoe chiếc vòng cổ kim cương lấp lánh trên cổ. Bức ảnh cuối cùng, cô ta chụp một chiếc bánh sinh nhật khổng lồ, và phía sau là tấm lưng quen thuộc của Tô Triệu Việt. Hôm nay cũng là sinh nhật cô ta.
Tôi nhớ lại sinh nhật mình tháng trước. Anh chỉ nói một câu "Chúc mừng sinh nhật" qua điện thoại rồi lấy cớ bận họp để cúp máy. Không một món quà, không một bữa ăn. Sự đối lập cay đắng này khiến tim tôi như bị ai đó bóp nghẹt.
Một tiếng "ting" vang lên. Việt đã nhấn "like" bài đăng của Hạ Linh.
Tôi ném chiếc điện thoại xuống giường, cảm giác như mọi sức lực đều bị rút cạn. Nước mắt không thể kìm nén được nữa, lăn dài trên má. Tôi đã yêu anh bao nhiêu năm, hi sinh vì anh bao nhiêu thứ, nhưng cuối cùng, tôi lại không bằng một người mà anh gọi là "em gái".
Đêm đã khuya, tôi nghe thấy tiếng cửa mở. Việt và Hạ Linh đã về. Cả hai đều có vẻ đã uống rất nhiều, bước chân loạng choạng.
"Anh Việt, em mệt quá..." Giọng Hạ Linh nũng nịu. "Anh bế em lên phòng được không?"
"Được, được." Việt đáp, giọng cũng đã ngà ngà say.
Anh ta liếc thấy tôi đang ngồi trên sofa, liền ra lệnh một cách tự nhiên: "Uyên, đi pha cho Hạ Linh một cốc nước mật ong giải rượu."
Tôi ngồi im, không nhúc nhích. Tôi không phải là người hầu của họ.
Hạ Linh thấy tôi không động đậy, liền bĩu môi, giọng đầy khiêu khích: "Chị Uyên sao vậy? Khó chịu vì em được giải thưởng à? Chị là nghệ sĩ lớn mà, sao lại hẹp hòi với đàn em thế?"
Tôi đứng dậy, không muốn tranh cãi với một kẻ say. Tôi quay người định đi về phòng ngủ.
"Anh Việt... đầu em đau quá..." Phía sau lưng, tôi nghe tiếng Hạ Linh rên rỉ.
"Hạ Linh, em sao vậy?" Giọng Việt đầy lo lắng. "Để anh xem nào."
Tôi vô thức quay đầu lại, và cảnh tượng trước mắt khiến tôi sững sờ. Hạ Linh đang ôm lấy cổ Việt, chủ động hôn lên môi anh.
"Anh Việt... em yêu anh..." Cô ta thì thầm, giọng nói không hề giống một người say rượu.
Tôi có thể thấy rõ sự tỉnh táo và toan tính trong đôi mắt cô ta. Cô ta đang cố tình làm vậy cho tôi xem.
Việt, trong cơn say, dường như cũng không còn tỉnh táo để phân biệt. Anh ta ôm lấy eo Hạ Linh, đáp lại nụ hôn của cô ta một cách nồng nhiệt. Cảnh tượng đó thật ghê tởm, thật không thể tin nổi.
Choang!
Chiếc ly thủy tinh trên bàn cà phê bị tôi gạt tay làm rơi xuống sàn, vỡ tan tành, giống như trái tim tôi lúc này.
Tiếng động làm Việt giật mình tỉnh lại. Anh ta đẩy Hạ Linh ra, nhìn thấy tôi đang đứng đó, mặt trắng bệch.
"Uyên... không phải như em thấy đâu..." Anh ta bước về phía tôi, cố gắng giải thích.
"Đừng chạm vào tôi!" Tôi hét lên, lùi lại, cảm giác buồn nôn dâng lên trong cổ họng. "Bẩn thỉu!"
"Oẹ..." Đúng lúc đó, Hạ Linh bắt đầu nôn mửa. "Anh Việt... em khó chịu quá..."
Sự chú ý của Việt ngay lập tức bị chuyển hướng. Anh ta vội vàng quay lại, lo lắng đỡ lấy Hạ Linh. "Hạ Linh, em không sao chứ? Anh đưa em vào nhà vệ sinh."
Anh ta dìu cô ta đi, hoàn toàn bỏ mặc tôi đứng đó một mình, giữa những mảnh vỡ thủy tinh và một trái tim tan nát. Tôi nhớ lại những ngày đầu tiên chúng tôi yêu nhau, anh cũng đã từng dịu dàng, lo lắng cho tôi như vậy mỗi khi tôi bị ốm. Nhưng bây giờ, sự dịu dàng đó đã dành cho một người khác.
Tình yêu đã chết. Thật sự đã chết rồi.
Tôi lau khô nước mắt, sự quyết đoán lạnh lùng trỗi dậy trong tôi. Mọi thứ phải kết thúc.
Tôi rút điện thoại, bấm số của người quản lý.
"Chị Lan, giúp em sắp xếp một chút. Em muốn tổ chức họp báo."
"Họp báo? Em định nói về chuyện giải thưởng sao?"
"Không," tôi hít một hơi thật sâu. "Em sẽ tuyên bố giải nghệ. Và giúp em đặt một vé máy bay sớm nhất đến Pháp. Em muốn đi du học, bắt đầu lại từ đầu."
"Uyên, em nghĩ kỹ chưa?" Giọng chị Lan đầy lo lắng.
"Em đã quá mệt mỏi với cái giới giải trí đầy thị phi này rồi," tôi nói, giọng bình thản đến lạ. "Em muốn rời đi."
Có thể bạn cũng thích





