
Lời hứa của anh, sự hủy hoại của cô
Chương 3
Góc nhìn của Vũ Thục Uyên:
Đêm qua, tôi đã mất ngủ. Chuyện Mục Hạ Linh đoạt giải "Nghệ sĩ của năm" đã gây ra một trận bão trên mạng xã hội. Trớ trêu thay, nhờ vào tranh cãi này mà cái tên Mục Hạ Linh lại càng trở nên nổi tiếng. Cô ta nghiễm nhiên trở thành "nàng thơ" mới của giới truyền thông, được ca ngợi là tài năng trẻ có thực lực.
Tôi mở điện thoại, màn hình tràn ngập tin tức về cô ta. Những bài báo tung hô, những lời bình luận có cánh được đội ngũ của Tô Triệu Việt điều hướng một cách khéo léo. Tôi lướt qua chúng với một nụ cười nhạt. Tất cả đều là giả dối.
Tôi bắt đầu thu dọn hành lý của mình. Không có nhiều thứ để mang đi. Hầu hết đồ đạc trong căn nhà này đều là của Việt. Tôi chỉ xếp vào vali vài bộ quần áo, cuốn sổ tay sáng tác và cây đàn tranh mà cha đã để lại cho tôi.
"Em định đi đâu?"
Giọng Việt vang lên từ cửa phòng. Anh ta bước vào, vẻ mặt khó chịu khi thấy tôi đang xếp đồ.
"Đi công tác vài ngày," tôi đáp qua loa.
Nghe vậy, Việt dường như thở phào nhẹ nhõm. Anh ta nghĩ tôi chỉ đang giận dỗi vu vơ. "Lát nữa em đến trường quay cùng Hạ Linh đi. Con bé lần đầu tham gia chương trình thực tế, em ở bên cạnh chỉ bảo nó một chút."
Tôi dừng tay, ngước lên nhìn anh, không thể tin vào tai mình. "Anh nói gì cơ? Anh muốn em, một nghệ sĩ nhạc cụ dân tộc, đi nâng đỡ cho một ca sĩ nhạc pop?"
"Có gì không được?" Việt cau mày, giọng điệu trở nên ra lệnh. "Dù sao em cũng là chị dâu tương lai của nó, giúp đỡ một chút thì có sao? Hạ Linh rất ngoan, không như em, lúc nào cũng bướng bỉnh."
"Chị dâu tương lai?" Tôi cười khẩy. "Anh đừng quên đêm qua anh và 'em gái ngoan' của anh đã làm gì trên sofa. Hay anh nghĩ tôi bị mù?"
Sắc mặt Việt trở nên âm u. "Anh đã nói đó là do anh say. Em đừng có nhỏ nhen như vậy. Học tập Hạ Linh một chút đi, con bé luôn biết điều."
Đúng lúc đó, Mục Hạ Linh xuất hiện ở cửa, gương mặt tỏ vẻ ngây thơ vô tội. "Anh Việt, chị Uyên, hai người đang nói chuyện gì vậy? Sắp đến giờ rồi, chị Uyên đi cùng em nhé?"
Cô ta bước đến, khoác tay tôi một cách thân mật, nhưng trong ánh mắt lướt qua là sự đắc thắng không hề che giấu. Tôi biết cô ta cố tình.
Tôi không muốn đi, nhưng tôi biết nếu từ chối, Việt sẽ lại dùng quyền lực để ép buộc. Tôi im lặng, để mặc cho Hạ Linh kéo đi.
Trên đường đến trường quay, sự xuất hiện của chúng tôi cùng nhau đã thu hút không ít ánh nhìn tò mò. Hạ Linh cố tình tỏ ra thân thiết, luôn miệng gọi "chị Uyên", tạo ra hình ảnh một cặp chị em hòa thuận trước ống kính. Tôi chỉ cảm thấy ghê tởm.
Chương trình thực tế hôm nay có một thử thách mạo hiểm: đi qua một cây cầu treo bắc ngang vách núi. Tôi và Hạ Linh bị xếp vào cùng một đội.
"Chị Uyên, em sợ lắm, hay chị đi trước được không?" Hạ Linh nói, giọng run rẩy. Nhưng tôi biết, cô ta đang diễn.
Tôi không nói gì, bước lên cầu trước. Cây cầu rung lắc dữ dội dưới từng bước chân. Hạ Linh đi ngay sau tôi, liên tục la hét và cố tình làm cây cầu chao đảo mạnh hơn.
"Hạ Linh, cẩn thận!" Tôi hét lên khi suýt nữa bị cô ta làm cho mất thăng bằng.
"Em xin lỗi, em sợ quá..."
Ngay khi cô ta vừa dứt lời, tôi cảm thấy một lực đẩy mạnh từ phía sau. Hạ Linh "vô tình" trượt chân và ngã về phía trước, kéo theo cả tôi. Sợi dây bảo hộ của tôi bị tuột ra một cách khó hiểu. Tôi mất thăng bằng và cả người rơi thẳng xuống từ trên cao, chỉ kịp dùng tay che lấy đầu.
Trong khoảnh khắc mất đi ý thức, tôi thấy Tô Triệu Việt chạy đến. Nhưng anh không chạy về phía tôi. Anh vượt qua tôi, lao đến đỡ lấy Mục Hạ Linh, người chỉ bị trầy xước nhẹ.
"Hạ Linh! Em có sao không?" Anh ta hét lên, giọng đầy hoảng loạn và tức giận. Anh ta quay sang gầm lên với đội ngũ sản xuất: "Các người làm ăn kiểu gì vậy? Có biết cô ấy mà xảy ra chuyện gì thì các người không gánh nổi đâu không?"
Cả ekip cúi đầu xin lỗi rối rít. Mục Hạ Linh nép vào lòng Việt, run rẩy như một con thỏ nhỏ bị dọa sợ.
Còn tôi, vẫn nằm trên mặt đất lạnh lẽo, đau đớn và bất động. Cánh tay phải của tôi đau buốt, cảm giác như đã gãy lìa.
Không một ai, kể cả anh, thèm liếc nhìn tôi lấy một lần.
Mãi đến khi nhân viên y tế chạy đến, hét lên "Tay cô ấy bị thương nặng quá, phải gọi cấp cứu ngay!", Việt mới quay lại nhìn tôi. Ánh mắt anh ta chỉ thoáng qua một tia phức tạp rồi nhanh chóng biến mất.
"Hạ Linh, có phải cô cố tình không?" Trợ lý của tôi, Tiểu An, không kìm được tức giận, lao đến chất vấn Hạ Linh.
Hạ Linh lập tức bật khóc, nước mắt lã chã. "Em không có... là do chị Uyên không cẩn thận nên mới bị ngã. Em cũng bị ngã mà..."
"Cô..."
"Câm miệng!" Việt lạnh lùng quét mắt qua Tiểu An. "Chủ của cô không biết dạy dỗ cô à? Dám ăn nói hỗn xược với Hạ Linh?"
Tôi nằm đó, cơn đau từ cánh tay lan ra toàn thân, nhưng không đau bằng trái tim đang rỉ máu. Tôi ngước nhìn ánh đèn chói lòa trên trần nhà, nước mắt cứ thế tuôn rơi. Tô Triệu Việt, anh thật tàn nhẫn.
Có thể bạn cũng thích





