
Lời Hứa Của Chàng, Ngục Tù Của Nàng
Chương 3
Tôi cần tiền để sống sót trong hai ngày tới. Tôi không thể đụng đến số tiền mà Viện cung cấp cho đến khi tôi chính thức bắt đầu công việc. Vì vậy, tôi tìm một công việc trong một quán cà phê nhỏ, rửa bát để kiếm tiền mặt. Đó là một công việc khiêm tốn, nhưng nó lương thiện.
Bố mẹ tôi luôn keo kiệt với tôi. Khả Vy được tặng một chiếc xe hơi mới vào sinh nhật thứ mười sáu; tôi được một vé xe buýt. Khả Vy đi mua sắm ở châu Âu; tôi phải làm thêm để tự mua đồ dùng học tập. Họ gọi đó là "xây dựng nhân cách". Tôi gọi nó đúng với bản chất của nó: sự thiên vị trắng trợn.
Quán cà phê yên tĩnh. Tôi đang cọ rửa một cái chảo dính đầy dầu mỡ thì chuông cửa reo lên. Tôi không ngẩng lên cho đến khi một bóng người đổ xuống che mất tôi.
"An Nhiên?"
Là Trần Phong. Anh ta đang cầm một chiếc bánh kem nhỏ, được trang trí công phu. Một cây nến duy nhất đang lập lòe trên đỉnh.
"Chúc mừng sinh nhật muộn," anh ta nói, giọng dịu dàng. "Bánh dừa. Vị em thích nhất."
Đó là vị tôi thích nhất. Bảy năm trước. Bây giờ, mùi dừa làm tôi buồn nôn. Đó là mùi của loại xà phòng rẻ tiền họ phát cho chúng tôi trong tù.
Quá khứ của chúng tôi rất sâu đậm. Chúng tôi đã lớn lên cùng nhau. Anh là người duy nhất từng khiến tôi cảm thấy được nhìn thấy, được trân trọng. Tôi đã yêu anh đến mức khi anh đang vật lộn để khởi nghiệp công ty đầu tiên, tôi đã bí mật bán đi một bức tranh quý giá mà bà ngoại để lại - thứ duy nhất có giá trị thực sự mà tôi sở hữu - và ẩn danh đầu tư số tiền đó vào công ty của anh. Đó là số vốn ban đầu đã biến anh thành một ông trùm. Anh không bao giờ biết đó là tôi. Khả Vy, tất nhiên, đã nhận công, khoe khoang rằng nó đã thuyết phục "những người bạn giàu có" của mình đầu tư.
"Anh vẫn nhớ," tôi nói, giọng đều đều.
"Dĩ nhiên anh nhớ. Sao anh có thể quên được?" Anh nhìn vào chậu nước rửa bát bẩn thỉu, vào đôi tay nứt nẻ của tôi. Gương mặt anh là một chiếc mặt nạ đau đớn. "Em không nên làm việc này."
Anh đặt chiếc bánh xuống một góc quầy sạch sẽ. Tôi nhìn nó, nhìn vào vòng xoáy kem hoàn hảo, và cảm thấy một cơn buồn nôn ập đến.
"Em không còn thích dừa nữa," tôi nói, quay lại bồn rửa. Đó là một sự từ chối nhỏ, nhưng nó có ý nghĩa quan trọng.
Điện thoại của anh ta reo lên, phá vỡ sự im lặng căng thẳng. Vẻ mặt anh ta thay đổi khi trả lời.
"Em nói sao, nó đang ở trên sân thượng?" anh ta rít lên qua điện thoại. "Anh đến ngay."
Anh ta cúp máy, mặt tái nhợt. "Là Khả Vy. Nó đang ở biệt thự. Dọa nhảy lầu."
Anh ta nhìn tôi, đôi mắt cầu xin sự thông cảm. Nhưng tất cả những gì tôi cảm thấy là một cảm giác déjà vu mệt mỏi.
"Anh nên đi đi," tôi nói.
Anh ta do dự, giằng xé. "An Nhiên..."
"Đi đi," tôi lặp lại, giọng quả quyết.
Anh ta lao ra cửa, để lại chiếc bánh kem đáng thương đang tan chảy trên quầy.
Khả Vy, nữ hoàng kịch tính. Lại một màn trình diễn nữa, một tiếng khóc đòi sự chú ý, một cách khác để kéo anh ta ra khỏi tôi và trở về với nó. Đó là một trò chơi mà nó đã hoàn thiện qua nhiều năm, và lần nào anh ta cũng mắc bẫy.
Có thể bạn cũng thích





