Theo dõi
Chương
Chia sẻ
Bìa tiểu thuyết Sự ám ảnh của anh ấy, địa ngục của tôi

Sự ám ảnh của anh ấy, địa ngục của tôi

Kỷ niệm ba năm ngày cưới, tôi nhận được biệt thự và xe sang từ chồng, nhưng sự thật cay đắng đằng sau là tôi chỉ là kẻ thế thân cho chị gái mình. Khi chị ta gặp nguy hiểm, người chồng vốn tưởng chừng yêu thương tôi lại sẵn sàng bỏ mặc vợ bầu để bảo vệ người phụ nữ ấy, thậm chí ép tôi hiến thận cứu cô ta. Hóa ra cuộc hôn nhân và đứa trẻ trong bụng đều là công cụ trong vở kịch dối trá của anh. Nhận ra mình chỉ là con rối tội nghiệp, tôi quyết định bí mật phá thai để chấm dứt tất cả. Vào ngày anh thực hiện phẫu thuật hiến gan cho chị gái, tôi đã để lại một món quà cuối cùng: tờ đơn ly hôn kèm bản báo cáo chấm dứt thai kỳ, chính thức đặt dấu chấm hết cho địa ngục trần gian này.
Chương
Chia sẻ

Chương 2

Bung Thanh Oanh POV:

Ca phẫu thuật diễn ra nhanh chóng. Khi tôi tỉnh lại, tôi cảm thấy một sự trống rỗng đến cùng cực, cả về thể chất lẫn tinh thần.

Cơn đau ở bụng dưới nhắc nhở tôi về sự mất mát mà tôi vừa trải qua. Đứa trẻ chưa kịp thành hình đã rời bỏ tôi.

Nhưng tôi không khóc.

Trái tim tôi đã chết rồi.

Tôi nằm trên giường bệnh một tuần, cơ thể yếu ớt nhưng đầu óc lại tỉnh táo lạ thường.

Trong một tuần đó, Đoàn Thành Đạt chỉ đến thăm tôi hai lần, mỗi lần đều vội vã. Anh ta nói rằng công việc quá bận rộn, và tang lễ của cha tôi cũng cần anh ta lo liệu.

Anh ta mang đến cho tôi những món súp bổ dưỡng, dặn dò tôi phải chăm sóc bản thân và "em bé" của chúng tôi.

Mỗi khi nghe thấy hai từ "em bé" từ miệng anh ta, tôi lại cảm thấy nôn nao.

Tôi đã nhờ y tá giúp tôi đổ hết những bát súp đó đi.

Sau khi xuất viện, việc đầu tiên tôi làm là thu dọn tất cả những món đồ trang sức, túi xách hàng hiệu mà Thành Đạt đã tặng tôi.

Tôi đã bán chúng đi, và quyên góp toàn bộ số tiền cho quỹ từ thiện mang tên tôi.

Quỹ này chuyên hỗ trợ các nữ nghệ sĩ trẻ có hoàn cảnh khó khăn. Đó là tâm huyết của tôi, là điều duy nhất thuộc về tôi trong cuộc hôn nhân này.

Khi Thành Đạt trở về nhà vào buổi tối, anh ta thấy tôi đang ngồi trong phòng khách trống rỗng.

Anh ta ngạc nhiên. "Oanh, đồ đạc trong nhà đâu cả rồi?"

"Em bán hết rồi," tôi bình thản trả lời.

Anh ta cau mày, nhưng rồi lại mỉm cười. "Em đang giận anh vì đã không ở bên em nhiều hơn trong thời gian này phải không? Anh xin lỗi. Anh hứa sau khi mọi chuyện ổn định, anh sẽ dành toàn bộ thời gian cho em."

Anh ta vẫn nghĩ rằng tôi đang giận dỗi.

Thật nực cười.

"Em không giận," tôi nói. "Chỉ là em không thích chúng nữa."

Anh ta thở phào nhẹ nhõm. "Nếu em không thích, chúng ta sẽ mua những thứ khác. Chỉ cần em vui là được."

Anh ta lại gần, muốn ôm tôi, nhưng tôi đã đứng dậy.

"Em hơi mệt. Em muốn đi nghỉ."

"Oanh," anh ta gọi tôi lại. "Em đã uống thuốc dưỡng thai chưa?"

"Rồi ạ."

Tôi đã đổ hết chúng vào bồn cầu.

"Vậy thì tốt. Nghỉ ngơi sớm đi."

Tôi quay lưng đi, không muốn nhìn thấy vẻ mặt giả tạo của anh ta thêm một giây nào nữa.

Vài ngày sau, mẹ tôi gọi điện, nói rằng gia đình sẽ tổ chức một bữa tiệc nhỏ để tưởng nhớ cha tôi, cũng là để Bùng Gia chính thức trở về.

Mẹ tôi nói trong điện thoại, giọng đầy phấn khởi. "Gia cuối cùng cũng chịu về rồi. Con và Thành Đạt nhớ đến nhé. Gia nó còn chưa biết em rể nó là ai đâu."

Tôi im lặng.

"Oanh? Con có nghe không?"

"Con nghe rồi, mẹ."

"Tốt. Nhớ nói với Thành Đạt nhé. Cả nhà chúng ta cuối cùng cũng được đoàn tụ rồi."

Đoàn tụ.

Một từ thật mỉa mai.

Buổi tối, tôi nói với Thành Đạt về bữa tiệc gia đình.

Anh ta không giấu được sự vui mừng trong mắt. "Thật sao? Tốt quá. Anh nhất định sẽ sắp xếp thời gian để đi."

Trong những ngày tiếp theo, anh ta trở nên bận rộn hơn. Anh ta thường xuyên ra ngoài, và mỗi lần trở về đều mang theo một tâm trạng vui vẻ khó tả.

Tôi biết anh ta đang chuẩn bị cho cuộc gặp gỡ với "ánh trăng sáng" của mình.

Vào ngày diễn ra bữa tiệc, Thành Đạt đã đưa cho tôi một chiếc hộp quà.

"Tặng em."

Tôi mở ra. Bên trong là một chiếc khăn choàng lụa được vẽ tay rất tinh xảo. Họa tiết là hoa mẫu đơn, loài hoa mà chị gái tôi yêu thích nhất.

"Đẹp không?" anh ta hỏi, vẻ mặt đầy mong đợi.

"Đẹp."

Chắc chắn là rất đẹp. Vì đây là món quà anh ta đã chuẩn bị cho Bùng Gia.

Bữa tiệc được tổ chức tại nhà cũ của chúng tôi. Khi tôi và Thành Đạt đến, mọi người đã có mặt đông đủ.

Và rồi, chị gái tôi xuất hiện.

Bùng Gia vẫn xinh đẹp như ngày nào. Cô ấy mặc một chiếc áo dài trắng, mái tóc dài đen nhánh xõa trên vai. Nét mặt cô ấy có chút u buồn, nhưng vẫn toát lên một vẻ thanh tao thoát tục.

Cô ấy giống như một tiên nữ giáng trần.

Không có gì lạ khi Thành Đạt lại say mê cô ấy đến vậy.

Khi Thành Đạt nhìn thấy Gia, mắt anh ta sáng lên. Anh ta không thể rời mắt khỏi cô ấy.

Mẹ tôi kéo Gia đến trước mặt chúng tôi. "Gia, đây là em rể con, Đoàn Thành Đạt."

Gia mỉm cười lịch sự. "Chào anh."

"Chào em," Thành Đạt đáp, giọng nói có chút run rẩy.

"Hai đứa trông thật xứng đôi," một người họ hàng nói.

Mọi người đều cười, chỉ có tôi và Gia là im lặng.

Thành Đạt lấy chiếc hộp quà ra. "Lần đầu gặp mặt, anh có món quà nhỏ tặng em."

Anh ta đã nói dối một cách trắng trợn. Anh ta đã nói rằng đó là quà cho tôi.

Gia nhận lấy món quà, mở ra. "Ôi, đẹp quá. Em rất thích hoa mẫu đơn."

"Anh biết em thích nó," Thành Đạt buột miệng nói.

Không khí bỗng trở nên ngượng ngùng.

Tôi cười nhạt. "Anh Thành Đạt thật có lòng. Anh ấy đã tìm hiểu rất kỹ về sở thích của chị đấy."

Gia nhìn tôi, ánh mắt có chút phức tạp.

Bữa tối diễn ra trong một bầu không khí kỳ lạ.

Thành Đạt ngồi cạnh tôi, nhưng tâm trí anh ta hoàn toàn đặt ở phía Gia.

Anh ta liên tục gắp thức ăn cho Gia, những món mà cô ấy thích.

"Gia, em ăn nhiều vào. Em gầy quá."

"Món cá này ngon lắm, em thử đi."

Anh ta hoàn toàn quên mất rằng tôi bị dị ứng với hải sản. Anh ta còn gắp một miếng tôm to vào bát của tôi.

"Em ăn đi, Oanh. Tôm này rất tươi."

Tôi nhìn miếng tôm trong bát, rồi nhìn anh ta.

Lòng tôi lạnh ngắt.

Suốt ba năm qua, anh ta chưa bao giờ nhớ tôi bị dị ứng với hải sản. Mỗi lần đi ăn cùng nhau, tôi luôn là người phải nhắc nhở anh ta.

Vậy mà, anh ta lại nhớ rõ từng sở thích nhỏ nhặt của chị gái tôi, người mà anh ta chỉ mới gặp lại sau năm năm.

Tôi đặt đũa xuống, cảm thấy không còn chút khẩu vị nào.

---

Có thể bạn cũng thích

Bìa tiểu thuyết Vài tuần trước đám cưới, vị hôn phu quên mỗi mình tôi
8.0
Chỉ còn vài tuần trước ngày cưới sau bảy năm gắn bó, Gia Khang bất ngờ lấy cớ mất trí nhớ chọn lọc để quên đi sự tồn tại của tôi. Tuy nhiên, đằng sau chấn thương đó là một kế hoạch ngoại tình xảo quyệt nhằm theo đuổi hot girl Khả Hân. Chứng kiến anh ta công khai phản bội, chế giễu nỗi đau và thậm chí bỏ mặc tôi bị thương để chăm sóc nhân tình, tôi nhận ra bộ mặt quái vật của vị hôn phu. Thay vì gục ngã trước sự tàn độc, tôi quyết định giả vờ tin tưởng để âm thầm lên kế hoạch thoát thân. Tôi sẽ lột bỏ danh tính cũ, trở thành Phương Vy và biến mất mãi mãi cùng chiếc nhẫn đính hôn để giành lại tự do cho chính mình.
Bìa tiểu thuyết Điên rồi sao! Đừng chọc cô, bố cô là tỷ phú đấy
9.7
Ngay trước lễ đính hôn, tôi bàng hoàng nhận ra vị hôn phu vẫn luôn tơ tưởng đến tình cũ. Suốt ba năm, tôi âm thầm hỗ trợ để kẻ nghèo khó như anh ta trở thành thiếu gia giàu có, nhưng đổi lại chỉ là sự phản bội cay đắng. Anh ta mặc kệ người tình vu khống tôi, thậm chí còn thuê kẻ xấu làm nhục tôi. Quá thất vọng, tôi quyết định rũ bỏ lớp vỏ bọc nghèo nàn để lộ thân phận thật là ái nữ của tỷ phú. Tôi khiến dự án bị đình trệ và bắt kẻ phụ bạc phải trả giá. Khi bố tôi xuất hiện cùng những nhân vật quyền lực nhất thế giới đứng ra bảo vệ tôi, vị hôn phu cũ mới hối hận muộn màng, quỳ gối cầu xin sự tha thứ trong tuyệt vọng.
Bìa tiểu thuyết Đại ca vạn người mê lại là đóa hoa sen màu đen
8.2
Tô Uẩn bị người đời mỉa mai là kẻ vô học, hung bạo và quê mùa, nhưng cô chỉ đáp lại bằng sự thản nhiên. Trong khi đó, Hạ Tư Ngôn - người đàn ông tinh tường lại bị coi là mù quáng khi luôn bảo vệ và bám lấy cô không rời. Khi dư luận nhắm vào người đàn ông của mình, Tô Uẩn mới quyết định bộc lộ thực lực. Từ thủ khoa kỳ thi đến nhà thiết kế danh tiếng, trùm kinh doanh hay họa sĩ tài ba, hàng loạt danh tính thực sự của cô dần lộ diện khiến tất cả ngỡ ngàng. Hóa ra, cô không chỉ là phu nhân của ông trùm mà bản thân còn là một đại lão thực thụ với trái tim đen và đầy mưu kế, khiến bất cứ ai cũng không dám đắc tội.
Bìa tiểu thuyết Anh ấy đã phá vỡ tình yêu của cô ấy, cô ấy đã xây dựng nên một đế chế
7.9
Mối tình thanh mai trúc mã kéo dài hai mươi năm vốn tưởng sẽ kết thúc bằng hôn lễ viên mãn, nhưng thực tế lại là một cơn ác mộng. Ngay đêm đính hôn, Mạc An đã dùng bạo lực ép buộc tôi phải giao ra người tình đang mang thai của anh ta. Không dừng lại ở đó, anh ta ngang nhiên đưa tiểu tam về nhà, nhục mạ và bắt tôi quỳ dưới mưa để xin lỗi cô ta. Sự tàn nhẫn của người đàn ông ấy đã bóp nát chút hy vọng cuối cùng trong tôi. Chấm dứt đoạn tình cảm mù quáng, tôi quyết định bán đi căn nhà tân hôn và hủy bỏ hôn ước. Ngay trong ngày cưới định mệnh, tôi khoác lên mình bộ váy cô dâu lộng lẫy nhưng không phải để kết hôn với anh ta, mà là để gả cho kẻ thù không đội trời chung của người cũ.
Bìa tiểu thuyết Cựu vợ của tôi muốn quay lại với tôi.
8.1
Vợ tôi tuyên bố không muốn sinh con, khiến cả hai cùng thống nhất thực hiện phẫu thuật triệt sản. Thế nhưng, ngay khi tôi vừa hoàn tất thủ tục, cô ấy lại bất ngờ lật lọng. Cô ấy thản nhiên cho rằng tổ ấm cần có tiếng trẻ thơ, và vì tôi không còn khả năng nên cô ấy sẽ tìm người đàn ông khác để mang thai, sau đó mang đứa trẻ về cho tôi cùng nuôi dưỡng. Hóa ra, mọi kế hoạch phản bội đã được sắp đặt từ lâu. Tôi mỉm cười chấp nhận rồi dứt khoát đề nghị ly hôn. Lúc này, cô ấy mới bắt đầu hối hận.
Bìa tiểu thuyết Cô dâu bỏ trốn, tìm thấy tình yêu
9.2
Ngay trong ngày trọng đại, Khổng Hà Chi bàng hoàng phát hiện sự thật tàn khốc: mẹ ruột, chị gái và chính vị hôn phu đã cấu kết để chuốc thuốc mê cô. Mục đích của họ là chiếm đoạt mảnh đất vàng từ ông ngoại cô và biến đám cưới thành tiệc sinh nhật cho cháu trai anh ta. Nhận ra mình chỉ là quân cờ trong màn kịch tàn nhẫn, Hà Chi quyết định xé nát váy cưới, chân trần chạy trốn khỏi đám cưới địa ngục. Để báo thù, cô tìm đến Cung Hải Lý - đối thủ truyền kiếp của nhà họ Trịnh. Với con dấu của ông ngoại trong tay, cô đề nghị một thỏa thuận nguy hiểm: nhờ anh giúp mình biến mất và quét sạch những kẻ phản bội. Từ đây, hành trình đối đầu đầy kịch tính bắt đầu.