
Sự ám ảnh của anh ấy, địa ngục của tôi
Chương 3
Bung Thanh Oanh POV:
Thành Đạt đã uống rất nhiều rượu trong bữa tiệc. Anh ta liên tục mời rượu các bậc trưởng bối, nhưng mắt anh ta lúc nào cũng hướng về phía Bùng Gia.
Khi bữa tiệc kết thúc, anh ta đã say mèm.
Tôi phải dìu anh ta ra xe. Cơ thể anh ta nặng trĩu, toàn thân nồng nặc mùi rượu.
"Gia... Gia..." anh ta lẩm bẩm trong cơn say.
"Đừng đi... Gia..."
Tôi dừng lại, trái tim như bị một nhát dao đâm vào.
Ngay cả trong mơ, người anh ta gọi tên cũng không phải là tôi.
"Anh ta yêu chị đến thế sao?" tôi tự hỏi mình.
Tôi đã từng ngưỡng mộ chị gái mình. Cô ấy xinh đẹp, tài năng, và luôn là trung tâm của mọi sự chú ý. Nhưng giờ đây, tôi chỉ cảm thấy một sự mệt mỏi và chán ghét.
Đêm đó, tôi không ngủ được. Tôi ngồi trên ghế sofa trong phòng khách, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Khoảng hai giờ sáng, tôi nghe thấy tiếng cửa mở.
Tôi nhìn thấy Thành Đạt, người đáng lẽ phải đang say ngủ trên giường, đang rón rén đi xuống cầu thang.
Anh ta đi ra ngoài vườn.
Tôi tò mò đi theo.
Dưới ánh trăng, tôi nhìn thấy một cảnh tượng mà cả đời này tôi cũng không thể quên.
Thành Đạt đang đứng cùng Bùng Gia.
Anh ta nắm lấy tay cô ấy, giọng nói đầy đau khổ.
"Gia, tại sao em lại đột ngột biến mất? Em có biết anh đã tìm em suốt năm năm qua không?"
"Thành Đạt, mọi chuyện đã qua rồi," Gia nói, cố gắng rút tay ra. "Anh đã kết hôn rồi."
"Anh không yêu cô ấy!" Thành Đạt hét lên, giọng nói đầy tuyệt vọng. "Người anh yêu luôn là em! Anh kết hôn với Thanh Oanh chỉ vì cô ấy giống em. Anh muốn tạo ra một cái bóng của em bên cạnh mình!"
"Anh điên rồi!" Gia kinh ngạc nhìn anh ta. "Còn đứa trẻ thì sao? Oanh đang mang thai con của anh!"
"Đứa trẻ đó là để níu kéo em," Thành Đạt nói, giọng nói trở nên lạnh lùng. "Anh nghĩ rằng nếu anh có con với em gái em, em sẽ không thể bỏ rơi anh được nữa. Em sẽ trở về bên anh."
Tôi đứng trong bóng tối, toàn thân run rẩy.
Thì ra là vậy.
Đứa con của tôi, trong mắt anh ta, cũng chỉ là một công cụ.
Một công cụ để trói buộc chị gái tôi.
Sự tàn nhẫn của anh ta đã vượt quá sức tưởng tượng của tôi.
"Đoàn Thành Đạt, anh là một con quỷ!" Gia hét lên, tát mạnh vào mặt anh ta. "Sao anh có thể đối xử với Oanh như vậy? Con bé đã làm gì sai?"
Thành Đạt không né tránh. Anh ta để mặc cho cái tát giáng xuống mặt mình.
"Phải, anh điên rồi. Anh đã điên vì em."
Anh ta nhìn Gia với ánh mắt đầy ám ảnh. "Nhưng anh tin rằng Oanh sẽ không rời bỏ anh. Cô ấy yêu anh. Cô ấy sẽ không thể sống thiếu cuộc sống mà anh đã cho cô ấy."
Sự tự tin của anh ta thật đáng ghê tởm.
Đúng, Bùng Thanh Oanh trước đây yêu anh ta đến điên cuồng. Cô ấy có thể vì anh ta mà làm mọi thứ.
Nhưng cô ấy đã chết rồi.
Chết vào cái đêm cô ấy biết được sự thật.
Tôi lặng lẽ quay trở về phòng. Trái tim tôi đã hoàn toàn chết lặng.
Không còn đau đớn, không còn tuyệt vọng.
Chỉ còn lại sự bình yên đến đáng sợ.
Đoàn Thành Đạt, anh đã tính toán sai một điều.
Tôi không phải là con rối của anh.
Tôi sẽ rời khỏi anh, và tôi sẽ lấy đi mọi thứ mà anh cho rằng thuộc về anh.
Thành Đạt không trở về phòng đêm đó.
Sáng hôm sau, khi tôi thức dậy, bên cạnh tôi vẫn trống rỗng.
Tôi không quan tâm anh ta đã đi đâu.
Tôi bình tĩnh đứng dậy, bắt đầu thực hiện kế hoạch của mình.
Tôi gọi điện cho luật sư, xác nhận lại các thủ tục ly hôn.
Tôi đặt vé máy bay đến một thành phố khác, một nơi mà không ai biết tôi.
Tôi thu dọn hành lý, chỉ mang theo những thứ cần thiết và những vật dụng liên quan đến công việc của tôi.
Căn nhà này, với tất cả sự xa hoa giả tạo của nó, tôi không muốn mang theo bất cứ thứ gì.
Khi tôi đang chuẩn bị rời đi, điện thoại của tôi reo lên.
Là Bùng Gia.
"Oanh, em có thể đến nghĩa trang với chị được không? Hôm nay là ngày giỗ của cha mẹ."
Giọng cô ấy có chút ngập ngừng.
Tôi im lặng một lúc.
"Được."
Đây sẽ là lần cuối cùng tôi đối mặt với tất cả những điều này.
---
Có thể bạn cũng thích





