
Tình yêu của anh, nhà tù của cô, con trai của họ
Chương 2
Lương Nhật Lệ POV:
Tôi bị lôi đi như một con vật, da thịt ma sát trên sàn đá hoa cương lạnh lẽo đến đau rát. Cánh tay bị bỏng như có lửa đốt, nhưng nỗi đau thể xác này chẳng là gì so với sự tuyệt vọng đang gặm nhấm trái tim tôi.
"Cạch."
Cánh cửa phòng chứa đồ bằng gỗ nặng nề đóng sầm lại, nhốt tôi trong bóng tối và mùi ẩm mốc. Tiếng sủa điên cuồng của mấy con chó săn nhà họ Trịnh nuôi ở sân sau vọng vào, khiến tôi run lên vì sợ hãi.
"Làm ơn... thả tôi ra..." Giọng tôi khản đặc, yếu ớt.
Bên ngoài, tiếng cười nhạo của đám người làm vang lên rõ mồn một.
"Con điên này tưởng mình vẫn là bà chủ sao?"
"Ở trong đó với mấy con chó cho quen mùi đi, đồ sát nhân!"
Họ gọi tôi là con điên. Họ gọi tôi là đồ sát nhân.
Tôi co người lại trong góc tường, cố gắng thu nhỏ sự tồn tại của mình. Nhưng những ánh mắt khinh miệt, những lời sỉ nhục vẫn như những mũi kim vô hình đâm xuyên qua lớp vỏ bọc chai lì của tôi. Vài người còn giơ điện thoại lên, chụp lại bộ dạng thảm hại của tôi qua khe cửa.
Trịnh Đức Quảng đứng ở ngoài hành lang, lạnh lùng nhìn tôi qua khe cửa hẹp. Anh không nói gì, chỉ im lặng quan sát, ánh mắt như đang nhìn một món đồ vật bẩn thỉu.
Tôi nắm chặt chiếc vòng mã não nhỏ xíu trong lòng bàn tay. Đây là món quà sinh nhật Hiền Chung tặng tôi trước khi tôi bị đưa đi, là niềm an ủi duy nhất của tôi trong suốt năm năm qua.
Cánh tay đau rát, nhưng tim còn đau hơn gấp vạn lần.
Tôi đã từng yêu người đàn ông đó biết bao nhiêu. Yêu đến mức từ bỏ cả bản thân mình. Tôi đã dành mười năm thanh xuân để theo đuổi anh, cố gắng thay đổi bản thân để phù hợp với hình mẫu người vợ lý tưởng của anh.
Anh là một tảng băng, và tôi đã ngây thơ tin rằng sự ấm áp của mình có thể làm tan chảy nó.
Giờ đây tôi mới hiểu, tảng băng đó không thể tan chảy, nó chỉ có thể làm tôi đông cứng và chết dần chết mòn trong giá lạnh.
Lòng tự trọng của tôi bị anh và cả thế giới này chà đạp hết lần này đến lần khác.
Cơn đau và sự nhục nhã khiến tôi kiệt sức, ý thức dần mơ hồ.
Tôi không biết mình đã ngất đi bao lâu, chỉ biết khi tỉnh lại, tôi nghe thấy tiếng bước chân dồn dập và tiếng quát tháo giận dữ của mẹ chồng tôi, bà Lan.
"Mở cửa ra! Mau mở cửa ra cho tôi!"
Cánh cửa phòng chứa đồ bị mở toang. Bà Lan lao vào, ánh mắt đầy căm hận nhìn tôi như muốn ăn tươi nuốt sống.
"Con khốn! Mày còn dám quay về đây à?"
Bà ta lôi tôi đến trước phòng thờ của gia đình. Gian phòng âm u, lạnh lẽo, chính giữa là di ảnh của Lương Kiều Minh. Nụ cười trong sáng của cô ta trên tấm ảnh như một sự chế nhạo đối với tôi.
"Quỳ xuống!" Bà Lan gầm lên. "Quỳ xuống xin lỗi Kiều Minh đi!"
Tôi nhìn bà ta, rồi lại nhìn di ảnh của Kiều Minh. Tôi không làm gì sai cả. Tại sao tôi phải xin lỗi?
"Tôi không..."
"Mày còn dám cãi?" Bà Lan tức giận đến mức mặt mũi đỏ bừng. "Chắc chắn là Trịnh tổng đã quá nhân từ với mày rồi. Loại đàn bà độc ác như mày đáng lẽ phải chết đi cho khuất mắt!"
Tôi im lặng. Giải thích ư? Năm năm qua, tôi đã giải thích không biết bao nhiêu lần, nhưng không một ai tin tôi. Kể cả người chồng mà tôi yêu nhất.
Bà Lan thấy tôi im lặng, càng thêm tức giận. Bà ta ấn đầu tôi xuống, ép tôi phải quỳ trước di ảnh.
"Xin lỗi! Nói mày đã sai rồi!"
"Tôi sai rồi..." Tôi máy móc lặp lại, giọng nói không chút cảm xúc.
"Mày phải dập đầu một nghìn lần, cho đến khi Trịnh tổng hài lòng thì thôi!"
Trịnh Đức Quảng đứng ở cửa, khoanh tay trước ngực, vẻ mặt vẫn lạnh như tiền. Anh khẽ nhíu mày, dường như không hài lòng với sự thành khẩn của tôi.
Nỗi sợ hãi quen thuộc lại dâng lên. Tôi sợ anh. Sợ sự tàn nhẫn không đáy của anh.
Tôi bắt đầu dập đầu, trán va vào sàn nhà lạnh lẽo, phát ra những tiếng "cộp, cộp" đều đặn.
Một. Hai. Ba...
Trán tôi nhanh chóng sưng lên, rồi rách da, máu tươi chảy xuống, hòa vào nước mắt.
Tiếng cười nhạo của đám người làm lại vang lên.
"Xem kìa, máu chảy rồi."
"Đáng đời! Đây là báo ứng!"
Nước mắt tôi rơi lã chã. Không phải vì đau, mà vì nhục nhã.
Đó là một buổi chiều mưa tầm tã cách đây năm năm. Tôi nhận được tin báo Kiều Minh bị tai nạn giao thông nghiêm trọng. Khi tôi chạy đến hiện trường, cô ta đã nằm trong vũng máu, thoi thóp. Trước khi chết, cô ta đã chỉ tay vào tôi, nói với Trịnh Đức Quảng đang đứng chết lặng bên cạnh: "Là... là chị ấy..."
Chỉ một câu nói đó, đã đẩy tôi vào vực thẳm.
Trịnh Đức Quảng đã phát điên. Anh ôm lấy thi thể lạnh ngắt của Kiều Minh, gào khóc như một đứa trẻ. Đó là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng tôi thấy anh khóc.
Sau đó, anh nhìn tôi, ánh mắt đỏ ngầu đầy tơ máu, giọng nói như đến từ địa ngục: "Lương Nhật Lệ, cô sẽ phải trả giá. Tôi sẽ khiến cô sống không bằng chết."
Và anh đã làm đúng như vậy.
Một nghìn lần dập đầu, tôi không biết mình đã làm thế nào để hoàn thành. Khi tôi ngẩng đầu lên, trước mắt đã là một mảng máu đỏ thẫm.
Toàn thân tôi rã rời, đầu óc quay cuồng.
"Quảng... em muốn gặp Hiền Chung..." Tôi lại cầu xin, giọng nói yếu ớt như sắp tắt.
Anh nhìn tôi, trong mắt thoáng qua một tia không đành lòng, nhưng nó biến mất rất nhanh.
"Muốn gặp nó?" Anh nhếch mép cười lạnh. "Được thôi."
Anh ra hiệu cho người giúp việc mang đến một bát thuốc đen ngòm, mùi thuốc bắc nồng nặc xộc vào mũi.
"Uống hết bát thuốc này đi." Anh ra lệnh.
Tôi nhìn bát thuốc, linh cảm có điều chẳng lành. "Đây là... thuốc gì?"
Người giúp việc bên cạnh cười khẩy: "Đây là thuốc phá thai. Uống vào rồi, cô sẽ không bao giờ có thể mang thai được nữa. Trịnh tổng nói, loại đàn bà độc ác như cô không xứng đáng làm mẹ."
Cơ thể tôi cứng đờ. Không thể mang thai...
Trịnh Đức Quảng, anh ta không chỉ muốn tra tấn tôi về thể xác, mà còn muốn hủy hoại hoàn toàn tương lai của tôi. Anh ta muốn tước đi quyền làm mẹ của tôi.
"Tại sao...?" Tôi run rẩy hỏi, nước mắt không ngừng tuôn rơi.
"Đây là sự trừng phạt cho cô." Anh lạnh lùng nói. "Vì cô đã hại chết con của tôi và Kiều Minh."
Có thể bạn cũng thích





