
Tình yêu của anh, nhà tù của cô, con trai của họ
Chương 3
Lương Nhật Lệ POV:
Nắng tháng Bảy ở Sài Gòn như đổ lửa, nhưng lòng tôi lại lạnh như băng.
"Con của tôi và Kiều Minh."
Câu nói của Trịnh Đức Quảng như một nhát búa tạ giáng mạnh vào đầu tôi. Hóa ra, Lương Kiều Minh đã mang thai con của anh. Hóa ra, tôi không chỉ mang tội danh "giết người", mà còn là "giết chết giọt máu của nhà họ Trịnh".
Thật nực cười. Một tín đồ Công giáo sùng đạo như anh, lại có con với em gái của vợ mình.
Tôi đã từng ngưỡng mộ sự mộ đạo của anh. Nhưng giờ đây, tôi chỉ thấy ghê tởm. Sự sùng đạo của anh chỉ là một lớp vỏ bọc cho sự ích kỷ và tàn nhẫn.
Tôi nhìn bát thuốc đen ngòm trên tay, rồi lại nhìn anh.
"Em phải gặp Hiền Chung." Lời hứa với bà ngoại là chấp niệm cuối cùng của tôi.
Trán tôi vẫn đang rỉ máu, thấm ướt một mảng tóc mai. Vết bỏng trên tay nóng rát. Nhưng tôi không còn cảm thấy đau nữa.
"Uống đi." Giọng anh không chút dao động.
Tôi run rẩy đưa bát thuốc lên miệng. Dù có phải uống thuốc độc, chỉ cần được gặp Hiền Chung, tôi cũng cam lòng.
Vị đắng chát của thuốc lan tỏa trong khoang miệng, đắng đến tận tâm can. Tôi nhắm mắt, nuốt ực một hơi cạn sạch.
Nước mắt tôi lại rơi, nhưng không phải vì đắng, mà vì nỗi đau đớn bị tước đi quyền làm mẹ. Tôi cũng từng là một người phụ nữ, cũng từng khao khát có một đứa con của riêng mình.
Uống xong, tôi cảm thấy bụng dưới quặn lên từng cơn đau đớn dữ dội. Cơn đau như muốn xé toạc cơ thể tôi ra làm trăm mảnh.
Nhưng tôi không kêu một tiếng, chỉ cắn chặt môi, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm lưng áo.
"Hự..." Tôi không kiềm được mà phun ra một ngụm máu tươi, bắn lên sàn nhà trắng muốt.
Trịnh Đức Quảng khẽ nhíu mày, trong mắt thoáng qua một tia khó chịu.
"Đưa cô ta đến bệnh viện." Anh ra lệnh cho người giúp việc, giọng điệu vẫn lạnh lùng.
"Không... Em muốn gặp Hiền Chung trước..." Tôi níu lấy ống quần anh, yếu ớt cầu xin.
Anh gạt tay tôi ra, không thèm nhìn tôi lấy một cái. "Đừng để tôi phải nói lại lần thứ hai."
Anh xoay người rời đi, bỏ lại tôi quằn quại trong cơn đau.
Sau đó là một cuộc phẫu thuật lạnh lẽo và đau đớn kéo dài. Bác sĩ nói tử cung của tôi bị tổn thương nghiêm trọng, sau này rất khó có khả năng mang thai.
Trong cơn mê man, tôi liên tục gọi tên Hiền Chung.
Khi tôi tỉnh lại, tôi đang nằm trong một căn phòng dành cho người giúp việc ở tầng hầm. Căn phòng nhỏ hẹp, ẩm thấp, chỉ có một chiếc giường cũ và một cái bóng đèn vàng vọt.
Cơ thể tôi yếu đến mức không thể cử động, mỗi lần hít thở, bụng dưới lại đau nhói.
"Rầm!"
Cửa phòng bị đá văng ra một cách thô bạo.
Tôi giật mình, hoảng sợ nhìn ra cửa.
Một người giúp việc ném vào người tôi một bộ quần áo.
Tôi run rẩy cầm lên xem. Đó là một chiếc váy hai dây màu đen, ngắn cũn cỡn, chất liệu rẻ tiền và hở hang đến mức không thể hở hang hơn.
"Đây là...?"
"Trịnh tổng ra lệnh cho cô mặc vào." Người giúp việc cười khẩy. "Tối nay có tiệc, cô phải ra tiếp khách."
Tiếp khách? Với bộ dạng này?
"Tôi không mặc!" Tôi gần như hét lên, lòng tự trọng cuối cùng bị chà đạp.
"Cô không có quyền lựa chọn." Người giúp việc túm tóc tôi, giật mạnh. "Nếu không muốn em trai cô xảy ra chuyện, thì ngoan ngoãn nghe lời đi."
Hiền Chung...
Lại là Hiền Chung. Anh ta biết đó là điểm yếu duy nhất của tôi.
Nước mắt tôi lăn dài. Tôi bị ép buộc thay bộ váy đó vào người. Tấm vải rẻ tiền cọ vào làn da nhạy cảm, khiến tôi cảm thấy ghê tởm.
Tôi bị kéo ra khỏi phòng, đi qua hành lang dài. Qua tấm kính cửa sổ, tôi nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của mình. Một người phụ nữ gầy gò, xanh xao, mặc một chiếc váy hở hang rẻ tiền, đôi mắt trống rỗng và tuyệt vọng.
Tôi cảm thấy như không thở nổi.
Tôi bị đưa đến một phòng tiệc sang trọng. Trịnh Đức Quảng đang đứng đó, bên cạnh là một người đàn ông trung niên béo phị, bụng phệ, ánh mắt dâm đãng đang nhìn chằm chằm vào tôi.
Trịnh Đức Quảng vẫn mặc bộ vest lịch lãm, tay cầm ly rượu vang đỏ, vẻ mặt thờ ơ như thể mọi chuyện không liên quan đến anh.
Tôi theo bản năng lùi lại một bước, muốn trốn thoát khỏi nơi này.
Nhưng hai người giúp việc đã giữ chặt lấy tôi.
"Quảng... anh muốn làm gì?" Tôi run rẩy hỏi.
Anh liếc nhìn tôi, rồi lại quay sang người đàn ông béo phị kia, cười nói: "Vương tổng, đây là món quà tôi chuẩn bị cho ngài. Hy vọng ngài sẽ thích."
Người đàn ông béo phị cười ha hả, bước đến gần tôi, đưa bàn tay thô ráp sờ lên mặt tôi.
"Không tồi, không tồi. Trịnh tổng quả là hào phóng."
Tôi cảm thấy buồn nôn, cố gắng giãy giụa.
"Trịnh Đức Quảng, anh là đồ cầm thú!" Tôi hét lên.
"Câm miệng!" Anh ta vung tay, tát mạnh vào mặt tôi.
Tôi tuyệt vọng nhìn anh, người đàn ông tôi đã từng yêu bằng cả sinh mệnh.
"Quảng... làm ơn... đừng đối xử với em như vậy..."
Người đàn ông béo phị kia cười dâm đãng, kéo tôi vào một căn phòng bên cạnh.
"Trịnh tổng đã nói, tối nay cô là của tôi. Ngoan ngoãn một chút, tôi sẽ không làm cô đau đâu."
Tôi bị ném lên giường, chiếc váy ngắn cũn bị xé toạc.
Tuyệt vọng, tôi hét lên tên anh.
"Trịnh Đức Quảng! Cứu em!"
Người đàn ông kia cười khẩy. "Đừng kêu nữa. Chính Trịnh tổng đã ra lệnh cho tôi 'dạy dỗ' cô thật tốt đấy."
Có thể bạn cũng thích





