
Người thừa kế vô hình của anh, cuộc trốn thoát của cô
Chương 2
Ka Tố Anh POV:
Bằng Phương Trang đã dọn vào biệt thự ở được gần một tuần.
Lý do cô ta đưa ra là căn hộ của mình đang sửa chữa, và Khải Ca, với tư cách là "người anh trai thân thiết", không thể từ chối một cô em gái bé bỏng đang cần nơi ở tạm.
"Chỉ vài tuần thôi mà, em đừng nghĩ nhiều," Khải Ca đã nói với tôi như vậy, giọng điệu thản nhiên như thể anh đang thông báo thời tiết.
Tôi không nghĩ nhiều. Tôi không còn sức lực để nghĩ nữa.
Sự hiện diện của Phương Trang giống như một loài cây leo độc hại, nhanh chóng bám rễ và len lỏi vào mọi ngóc ngách trong ngôi nhà. Quần áo của cô ta treo lẫn trong tủ đồ của Khải Ca. Mùi nước hoa của cô ta át đi mùi hương gỗ tuyết tùng quen thuộc trong phòng tắm.
Cô ta hành động như thể mình là nữ chủ nhân thực sự của nơi này.
Buổi tối, khi tôi đang ở trong xưởng thêu, cố gắng hoàn thành nốt tác phẩm cuối cùng của mình, tôi nghe thấy tiếng cười nói vọng ra từ phòng khách. Tôi bước ra và thấy Khải Ca đang ngồi trên sofa, còn Phương Trang thì gối đầu lên đùi anh, cả hai cùng xem một bộ phim hài lãng mạn trên màn hình lớn.
Tay Khải Ca vô thức vuốt ve mái tóc dài của cô ta.
Thấy tôi, Phương Trang nhếch mép cười, một nụ cười đầy khiêu khích. "Chị Tố Anh, lại đây xem phim cùng bọn em cho vui."
"Tôi không có hứng thú," tôi lạnh lùng đáp, trái tim đã chai sạn đến mức không còn cảm thấy đau nữa. "Và hai người nên giữ khoảng cách một chút, dù sao đây cũng không phải là phòng ngủ riêng."
Phương Trang bĩu môi. "Chị lúc nào cũng nghiêm túc như vậy. Sống như chị thì thật là nhàm chán. Cả ngày chỉ biết cắm mặt vào mấy tấm vải lụa cũ kỹ."
Cô ta quay sang nũng nịu với Khải Ca. "Khải Ca, anh xem, hồi nhỏ chúng mình cũng hay xem phim cùng nhau thế này. Thật là hoài niệm."
Khải Ca nhìn tôi, một ánh nhìn dò xét. "Tố Anh, em nên học cách thư giãn một chút. Đừng lúc nào cũng căng thẳng như vậy."
Sự bênh vực trắng trợn của anh khiến lồng ngực tôi nghẹn lại. Tôi không nói gì, chỉ lặng lẽ quay trở lại xưởng thêu của mình.
Tôi không còn muốn tranh cãi. Tôi không còn muốn giành giật. Tôi chỉ đang đếm ngược từng ngày, chờ đến lúc được giải thoát.
Đêm đó, khi tôi đang sắp xếp lại những vật dụng cá nhân cuối cùng, cánh cửa phòng ngủ bật mở.
Khải Ca bước vào.
Anh mang theo mùi rượu nhàn nhạt và cả mùi nước hoa của Phương Trang. Mùi hương hỗn tạp đó khiến tôi cảm thấy buồn nôn.
"Em vẫn chưa ngủ à?" Anh hỏi, giọng có chút ngà ngà say.
Anh tiến lại gần, vòng tay ôm lấy tôi từ phía sau. Cơ thể tôi cứng đờ. Hơi thở nóng hổi của anh phả vào gáy tôi, và một nụ hôn lướt nhẹ trên vành tai tôi.
"Anh nhớ em," anh thì thầm.
Cơ thể tôi, một cách phản bội, lại mềm nhũn ra trong vòng tay anh. Một cơn run rẩy quen thuộc chạy dọc sống lưng. Tôi ghét bản thân mình vì sự yếu đuối này. Bốn năm bị bỏ rơi, bốn năm cô đơn, đã khiến tôi khao khát một chút hơi ấm, dù nó chỉ là giả dối.
Nụ hôn của anh trở nên sâu hơn, cuồng nhiệt hơn. Anh bế bổng tôi lên và đặt tôi xuống chiếc giường lớn. Trong một khoảnh khắc, tôi đã chìm đắm. Tôi đã tự cho phép mình quên đi Bằng Phương Trang, quên đi tờ đơn ly hôn, quên đi tất cả.
Nhưng ngay lúc đó, một cảm giác khó chịu đột ngột cuộn lên từ dạ dày. Tôi đẩy anh ra và lao vào phòng tắm, nôn thốc nôn tháo.
"Em sao vậy?" Khải Ca bước theo sau, vẻ mặt có chút lo lắng.
Cơn buồn nôn qua đi nhanh như lúc nó đến. Tôi nhìn vào gương, khuôn mặt mình tái nhợt.
"Chắc là do ăn phải thứ gì đó không sạch," tôi nói dối.
Trong đầu tôi chợt lóe lên một suy nghĩ đáng sợ. Kỳ kinh của tôi đã trễ gần hai tuần.
"Cốc, cốc." Tiếng gõ cửa vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi.
"Khải Ca, anh có trong đó không? Em gặp ác mộng, em sợ quá." Giọng Phương Trang ái náy vọng vào.
Cơ thể Khải Ca đang thả lỏng bên cạnh tôi lập tức căng cứng. Anh vội vàng đứng dậy, khoác vội chiếc áo choàng tắm.
"Em nghỉ ngơi đi. Anh ra xem cô ấy thế nào." Anh nói nhanh rồi bước ra khỏi phòng, không một lần ngoảnh lại.
Tôi nghe thấy tiếng anh dỗ dành Phương Trang ở bên ngoài, tiếng bước chân họ xa dần về phía phòng dành cho khách.
Tôi nằm trên chiếc giường lạnh lẽo, giả vờ như đã ngủ.
Một lúc lâu sau, Khải Ca quay trở lại. Anh không lên giường ngay mà đi về phía chiếc bàn nơi tôi để tập tài liệu.
Tim tôi thót lại.
Anh cầm tập tài liệu lên, lật xem.
"Chương trình giao lưu văn hóa tại Pháp?" Anh đọc khẽ, giọng đầy vẻ ngạc nhiên và có chút không vui. "Em định đi mà không nói với anh một lời?"
Tôi cố gắng giữ cho hơi thở mình đều đặn. "Chỉ là một dự định thôi. Em chưa chắc chắn."
Cơ thể tôi khẽ run lên, không phải vì lạnh, mà vì sợ hãi.
Anh lật thêm vài trang nữa, ngón tay cái của anh lướt qua mép của tờ đơn ly hôn được giấu bên dưới.
"Pháp sao?" Giọng anh có chút chế giễu. "Em nghĩ em có thể tự mình xoay sở ở một nơi như vậy à? Em thậm chí còn chưa bao giờ tự mình đặt một vé máy bay."
Câu nói của anh như một nhát dao vô hình, xoáy sâu vào vết thương cũ. Anh quên rồi sao? Anh đã quên chuyến đi Paris hai năm trước, chuyến đi mà tôi đã tự mình lên kế hoạch mọi thứ, chỉ để anh hủy bỏ vào phút chót vì Bằng Phương Trang bị "cảm nhẹ".
Tôi nhìn anh, ánh mắt lạnh lẽo.
"Anh không cần lo lắng cho em," anh nói, giọng đều đều. "Nếu em thực sự muốn đi, anh có thể sắp xếp cho em một khóa học ngắn hạn tốt hơn. Một chương trình bốn năm là quá dài và không cần thiết."
Sự kiểm soát. Đó là bản chất của anh. Anh không quan tâm đến ước mơ của tôi, anh chỉ muốn mọi thứ nằm trong tầm kiểm soát của mình.
"Khải Ca, em hơi mệt." Tiếng gõ cửa lại vang lên, lần này là giọng của Phương Trang, nghe có vẻ yếu ớt. "Em lại thấy khó chịu trong người."
Khải Ca lập tức đặt tập tài liệu xuống, sự chú ý của anh hoàn toàn bị kéo đi. Anh vội vã đi ra cửa.
Tôi nhìn theo bóng lưng anh. Khoảnh khắc anh quay đi, tôi vươn tay lấy lại tập tài liệu của mình.
Tôi mở nó ra, nhìn vào đơn đăng ký tham gia chương trình. Ở mục "Tình trạng hôn nhân", tôi đã điền "Đã kết hôn".
Tôi rút một cây bút từ ngăn kéo, gạch mạnh hai chữ đó đi.
Bên cạnh, tôi nắn nót viết hai chữ mới: "Độc thân".
Có thể bạn cũng thích





