
Người thừa kế vô hình của anh, cuộc trốn thoát của cô
Chương 3
Ka Tố Anh POV:
Chuyến bay của tôi sẽ cất cánh sau mười ngày nữa.
Bức email xác nhận từ viện nghiên cứu ở Pháp giống như một tia nắng rọi vào cuộc sống tăm tối của tôi. Họ không chỉ chấp nhận đơn xin của tôi mà còn bày tỏ sự ngưỡng mộ đối với các tác phẩm thêu lụa mà tôi đã gửi kèm. Họ gọi tôi là một "nghệ nhân trẻ đầy triển vọng".
Tôi đã chấp nhận lời mời ngay lập tức, không một chút do dự.
Ký ức về đêm hôm đó, về nụ hôn của Khải Ca và sự ghê tởm sau đó, vẫn còn ám ảnh tôi. Tôi đã gần như yếu lòng, gần như rơi vào cái bẫy ấm áp giả tạo của anh. Nhưng sự xuất hiện của Phương Trang đã kéo tôi trở lại thực tại phũ phàng.
Tôi không hiểu. Tại sao anh lại chạm vào tôi trong khi trái tim và tâm trí anh đều thuộc về người phụ nữ khác? Đó không phải là tình yêu. Đó chỉ là thói quen, là sự chiếm hữu, là một hành động bản năng của một người đàn ông đối với người phụ nữ mà anh ta coi là "sở hữu" của mình.
Tôi bắt đầu dọn dẹp những thứ thuộc về mình. Chỉ còn mười ngày nữa thôi.
Thực ra, chẳng có gì nhiều để dọn. Hầu hết đồ đạc của tôi, những tác phẩm thêu, sách vở, nguyên vật liệu, đều đã được chuyển đến xưởng làm việc từ lâu. Căn biệt thự này, ngoài vài bộ quần áo và những món trang sức đắt tiền mà anh ban cho, chẳng có gì thực sự thuộc về tôi.
Trong góc tủ, tôi tìm thấy một chiếc hộp gỗ nhỏ. Bên trong là một chiếc khăn tay lụa trắng, trên đó có thêu một đôi chim uyên ương. Đây là tác phẩm đầu tiên tôi làm sau khi chúng tôi kết hôn, một món quà tôi đã ngây thơ tin rằng sẽ khiến anh vui lòng.
Anh chưa bao giờ nhìn thấy nó.
Tôi cầm chiếc khăn tay, không một chút lưu luyến, ném thẳng vào thùng rác.
Ka Tố Anh, mày sắp đi rồi. Mày sẽ bắt đầu một cuộc sống mới.
Tôi tập trung vào công việc, cố gắng hoàn thành những đơn hàng cuối cùng. Đó là cách duy nhất để tôi không phải suy nghĩ.
Vào một buổi chiều, khi tôi vừa rời khỏi xưởng thêu, điện thoại tôi reo lên. Là Khải Ca.
"Em đang ở đâu?"
"Em đang ở xưởng."
"Đứng yên ở đó. Anh qua đón."
Chưa đầy mười lăm phút sau, chiếc xe Bentley màu đen quen thuộc đã đỗ ngay trước cửa.
Tôi không hiểu tại sao anh lại đến đây. Nơi này, với những cuộn chỉ, những khung thêu, những tấm lụa đủ màu sắc, hoàn toàn lạc lõng với thế giới của anh.
Tôi bước vào xe, mùi da thuộc cao cấp và mùi nước hoa trầm ấm của anh bao bọc lấy tôi. Mùi hương này, đã từng có lúc khiến tôi an lòng, giờ đây lại khiến tôi cảm thấy ngột ngạt.
"Sao em không về nhà?" Anh hỏi, mắt vẫn nhìn thẳng về phía trước.
"Em có chút việc ở xưởng." Tôi trả lời qua loa.
"Ừ," anh gật đầu. "Phương Trang nói em dạo này có vẻ không vui. Cô ấy lo cho em."
Tôi gần như bật cười. Lo cho tôi? Hay là lo tôi sẽ phá hỏng kế hoạch của cô ta?
"À, Phương Trang sắp dọn đi rồi. Căn hộ của cô ấy đã sửa xong." Anh nói thêm, như thể đó là một tin tốt lành.
Nhưng tôi không còn quan tâm nữa.
"Vậy sao." Tôi đáp, giọng điệu thờ ơ.
Sự lạnh nhạt của tôi dường như khiến anh ngạc nhiên. Anh quay sang nhìn tôi, ánh mắt có chút khó hiểu. Anh định nói gì đó, nhưng tôi đã quay mặt đi, tựa đầu vào cửa kính và nhắm mắt lại.
Tôi mệt mỏi. Tôi không muốn nói thêm bất cứ điều gì.
Giấc mơ của tôi bây giờ là Paris, là những con đường lát sỏi cổ kính, là không khí nghệ thuật tự do. Trong giấc mơ đó, không có anh.
Chỉ còn ba ngày nữa.
Hôm đó, tôi đi siêu thị để mua một ít đồ dùng cá nhân. Khi đi ngang qua quầy bán đồ chua, tôi đột nhiên cảm thấy thèm ăn xoài xanh một cách kỳ lạ.
Tay tôi vô thức cầm lấy một quả xoài. Nhưng ngay khi mùi chua dịu của nó xộc vào mũi, một cơn buồn nôn lại ập đến.
Tôi vội vã chạy vào nhà vệ sinh.
Đứng trước gương, tôi nhìn khuôn mặt tái nhợt của mình. Một ý nghĩ khủng khiếp, điều mà tôi đã cố gắng lờ đi trong nhiều ngày qua, lại trỗi dậy mạnh mẽ.
Kỳ kinh của tôi đã trễ hơn ba tuần.
Tim tôi đập loạn xạ. Tôi run rẩy mua một que thử thai và vội vã về nhà.
Hai vạch.
Hai vạch đỏ chót hiện lên rõ mồn một.
Tôi có thai.
Tôi ngồi sụp xuống sàn nhà tắm lạnh lẽo, que thử thai rơi khỏi tay tôi. Thật trớ trêu. Thật nực cười. Ngay khi tôi sắp có được tự do, thì một sinh linh bé bỏng, kết quả của đêm duy nhất chúng tôi gần gũi trong suốt một năm qua, lại xuất hiện.
Bác sĩ ở phòng khám tư xác nhận kết quả. "Chúc mừng cô, cô đã có thai được sáu tuần."
Sáu tuần. Trùng khớp với cái đêm mà Khải Ca đã say rượu và tìm đến tôi.
Tôi bước ra khỏi phòng khám, đầu óc trống rỗng. Tôi phải làm gì đây? Nói cho Khải Ca biết?
Tôi run rẩy rút điện thoại ra, bấm số của anh. Chuông đổ vài hồi rồi có người bắt máy, nhưng đầu dây bên kia lại là sự im lặng.
Kỳ lạ. Tôi nghe thấy tiếng chuông điện thoại của anh đang reo ở đâu đó rất gần.
Tôi ngẩng đầu lên và nhìn thấy anh. Anh đang đứng ở cuối hành lang, cạnh phòng khám sản phụ khoa.
Và bên cạnh anh là Bằng Phương Trang.
Anh đang dịu dàng đỡ lấy cô ta, vẻ mặt đầy lo lắng.
Tôi vội vàng cúp máy, nấp sau một cây cột lớn.
Tôi nghe loáng thoáng tiếng bác sĩ nói với họ.
"Cô Bằng chỉ bị hạ đường huyết một chút thôi, không có gì đáng lo. Nhưng thai nhi còn yếu, cần phải nghỉ ngơi nhiều, tránh vận động mạnh."
Thai nhi.
Tim tôi như ngừng đập. Bằng Phương Trang cũng có thai.
Thế giới xung quanh tôi như sụp đổ. Tôi quay người, cố gắng chạy trốn khỏi nơi này, khỏi sự thật tàn nhẫn này. Trong cơn hoảng loạn, tôi va phải một người đẩy xe lăn.
"Á!"
Tiếng động đã thu hút sự chú ý của họ.
"Tố Anh?" Giọng Khải Ca vang lên, đầy kinh ngạc. "Sao em lại ở đây?"
Anh bước nhanh về phía tôi, nhưng tôi lùi lại, cố gắng che giấu tờ giấy siêu âm mà bác sĩ vừa đưa cho mình.
"Em... em đến khám... đau đầu." Tôi lắp bắp nói dối, tay vội vàng nhét tờ giấy vào túi xách.
Đúng lúc đó, Bằng Phương Trang cũng đi tới. Cô ta nhìn tôi, rồi nhìn xuống bụng tôi một cách đầy ẩn ý. Sau đó, cô ta chìa ra một tấm ảnh siêu âm.
"Chị Tố Anh, nhìn này, con của em và anh Khải Ca." Cô ta mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ của một người chiến thắng. "Bác sĩ nói là một bé trai đó."
Mắt tôi dán chặt vào tấm ảnh đen trắng. Một sinh linh nhỏ bé đang hình thành. Con của anh và cô ta.
"Tố Anh, anh..." Khải Ca tái mặt, anh định giải thích điều gì đó.
"Khải Ca, em lại thấy chóng mặt quá." Phương Trang mềm nhũn, ngả vào lòng anh. Cô ta không cho anh cơ hội để nói.
Khải Ca theo phản xạ đỡ lấy cô ta. Anh nhìn tôi, ánh mắt đầy phức tạp và tội lỗi. Anh do dự trong một giây, nhưng cuối cùng, anh vẫn chọn cô ta.
"Em đưa Phương Trang về phòng nghỉ trước." Anh nói, vòng tay ôm chặt lấy cô ta, một tư thế bảo vệ tuyệt đối.
Tôi đứng đó, chết lặng, nhìn họ rời đi. Bóng lưng anh, người chồng của tôi, đang ôm ấp một người phụ nữ khác mang trong mình giọt máu của anh.
Tôi quay người, bước đi. Tôi không khóc. Nước mắt của tôi đã cạn từ lâu rồi.
Khải Ca cố gắng gọi tên tôi, nhưng tiếng của anh bị tiếng Phương Trang át đi.
Tôi bước vào thang máy, cánh cửa kim loại lạnh lẽo từ từ đóng lại, ngăn cách tôi khỏi anh, khỏi họ, khỏi tất cả sự giả dối và đau khổ.
Bên ngoài bệnh viện, không khí lạnh lẽo của buổi chiều tà ập vào mặt tôi.
Chuyến bay đến Pháp. Bốn năm. Một cuộc đời mới.
Tôi đặt tay lên bụng mình. Nơi đây, cũng có một sinh linh bé bỏng đang lớn lên từng ngày.
Nhưng nó sẽ chỉ là của riêng tôi.
Tôi sẽ một mình nuôi con.
Tôi sẽ không bao giờ để con mình biết được nó có một người cha tàn nhẫn và một gia đình phức tạp như vậy.
Tôi sẽ đi đâu bây giờ? Tôi không thể về lại căn nhà đó. Tôi cũng không thể đến xưởng thêu, anh sẽ tìm đến đó. Tôi cảm thấy lạc lõng, bơ vơ giữa thành phố rộng lớn này.
Có thể bạn cũng thích





