
Người yêu cũ của anh ấy, địa ngục của tôi
Chương 2
Giáp Nhiên POV:
Sau khi sắp xếp xong mọi việc, tôi trở về căn biệt thự lạnh lẽo. Gọi là "nhà của chúng tôi" nhưng thực chất, nơi này gần như chỉ có mình tôi ở.
Hàn Minh Vũ hiếm khi về nhà. Anh ta có vô số căn hộ và biệt thự khác bên ngoài để vui vẻ với những người phụ nữ của mình. Tôi cũng mừng vì điều đó. Ít nhất tôi cũng có được sự yên tĩnh.
Tôi không về phòng ngủ chính, nơi đó lẽ ra phải thuộc về tôi, nhưng từ lâu đã trở thành một không gian xa lạ. Tôi đi lên tầng áp mái, mở khóa một căn phòng nhỏ mà tôi đã biến thành không gian riêng của mình.
Không ai trong nhà họ Hàn biết về sự tồn tại của căn phòng này.
Bên trong, không có những đồ nội thất đắt tiền hay những tác phẩm nghệ thuật xa xỉ. Chỉ có những kỷ vật đơn sơ nhưng vô giá đối với tôi.
Một chiếc hộp gỗ cũ kỹ, bên trong chứa tất cả những lá thư tay Lê Hữu Quân đã viết cho tôi.
Một chiếc áo sơ mi màu xanh nhạt của anh, vẫn còn vương mùi hương bạc hà quen thuộc.
Và những bức ảnh của chúng tôi, chụp từ thời còn đi học cho đến ngày anh cầu hôn tôi. Trong mỗi bức ảnh, chúng tôi đều cười rạng rỡ, ánh mắt lấp lánh hạnh phúc.
Đây là thế giới của tôi, là nơi duy nhất tôi có thể trút bỏ lớp mặt nạ "bà Hàn" và được là chính mình.
Tôi ngồi xuống tấm thảm len mềm mại, mở chiếc hộp gỗ, cẩn thận lấy ra một chiếc hộp nhung nhỏ. Bên trong là chiếc nhẫn cầu hôn của Hữu Quân. Nó không phải là kim cương đắt tiền, chỉ là một chiếc nhẫn bạc đơn giản với một viên đá mặt trăng nhỏ, nhưng đối với tôi, nó quý giá hơn bất cứ thứ gì trên đời.
Tôi đeo chiếc nhẫn vào ngón áp út. Nó vừa vặn một cách hoàn hảo.
"Giáp Nhiên, chờ anh nhé. Sau khi hoàn thành nhiệm vụ này, anh sẽ về cưới em. Chúng ta sẽ có một ngôi nhà nhỏ, một khu vườn đầy hoa, và những đứa con xinh xắn."
Giọng nói ấm áp của anh như vẫn còn vang vọng bên tai tôi.
Tôi mỉm cười, một nụ cười chua xót. Nước mắt bắt đầu rơi.
"Hữu Quân, em sắp đến với anh rồi. Đợi em nhé." Tôi thì thầm, ôm chặt chiếc hộp gỗ vào lòng.
Bỗng nhiên, dưới lầu có tiếng bước chân ồn ào.
Tôi giật mình, vội vàng lau nước mắt. Ai lại đến vào giờ này?
Tôi cất chiếc hộp vào chỗ cũ, khóa cửa phòng lại rồi đi xuống lầu.
Vừa bước đến cầu thang, tôi đã sững sờ.
Hàn Minh Vũ. Anh ta đã về.
Và anh ta không về một mình.
Đi bên cạnh anh ta là một người phụ nữ. Một người phụ nữ có khuôn mặt xinh đẹp thanh tú, mái tóc dài đen nhánh, và một nụ cười dịu dàng như gió xuân.
Trang Mộng Điệp. "Ánh trăng sáng" trong lòng Hàn Minh Vũ.
Cô ta đã trở về.
Trang Mộng Điệp nhìn thấy tôi, cô ta không hề tỏ ra ngạc nhiên hay bối rối. Ngược lại, cô ta còn mỉm cười một cách lịch sự, vươn tay ra.
"Chào cô, tôi là Trang Mộng Điệp. Chắc cô là bà Hàn nhỉ?"
Tôi nhìn bàn tay đang lơ lửng giữa không trung của cô ta, rồi lại nhìn Hàn Minh Vũ. Anh ta đang nhìn tôi, ánh mắt lạnh lùng xen lẫn một chút đắc ý.
"Cô ta không phải bà Hàn." Giọng Hàn Minh Vũ vang lên, lạnh lẽo và tàn nhẫn. "Cô ta chỉ là một công cụ để xung hỷ thôi."
Anh ta quay sang Trang Mộng Điệp, ánh mắt lập tức trở nên dịu dàng. "Mộng Điệp, xin lỗi em, đã để em phải chịu ấm ức rồi."
Tôi cảm thấy lồng ngực mình như bị một tảng đá đè nặng. Dù đã chuẩn bị tâm lý, nhưng sự sỉ nhục công khai này vẫn khiến tôi đau đớn.
Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh. "Chào cô Trang. Tôi là Giáp Nhiên. Đúng như anh Vũ đã nói, chúng tôi chỉ là vợ chồng trên danh nghĩa hợp đồng."
Tôi cố tình nhấn mạnh hai chữ "hợp đồng".
Ánh sáng từ chiếc nhẫn trên ngón tay tôi vô tình phản chiếu vào mắt Hàn Minh Vũ, khiến anh ta hơi nheo mắt lại.
"Cái gì trên tay cô vậy?" Anh ta hỏi, giọng điệu có chút nghi ngờ.
"Chỉ là một món đồ trang sức rẻ tiền thôi." Tôi đáp, cố gắng che giấu bàn tay mình đi.
Trang Mộng Điệp mỉm cười, giọng nói ngọt ngào nhưng lại đầy ẩn ý. "Giáp Nhiên, xin lỗi vì đã làm phiền cô vào giờ này. Nhưng tôi vừa từ nước ngoài về, chưa có chỗ ở, nên anh Vũ đã đưa tôi về đây. Hy vọng cô không phiền."
"Căn nhà này vốn dĩ là anh Vũ chuẩn bị cho chúng tôi làm phòng cưới." Cô ta nói thêm, ánh mắt liếc nhìn tôi đầy khiêu khích.
"Không sao cả." Tôi đáp, giọng nói vẫn đều đều. "Phòng dành cho khách ở tầng hai, tôi đã cho người dọn dẹp sạch sẽ rồi. Cô Trang có thể ở đó."
"Mộng Điệp sẽ ở phòng ngủ chính với tôi." Hàn Minh Vũ đột nhiên lên tiếng. "Cô ấy mới là nữ chủ nhân của căn nhà này."
Trang Mộng Điệp nhìn tôi, khóe miệng cong lên một nụ cười chiến thắng. Cô ta muốn xem phản ứng của tôi.
Nhưng tôi chỉ im lặng, quay người đi về phòng của mình ở tầng áp mái. Tôi không muốn dính líu vào cuộc tình tay ba rẻ tiền này.
Đêm đó, tôi lại không ngủ được.
Những âm thanh hoan ái từ phòng ngủ chính cách đó không xa liên tục dội vào tai tôi. Tiếng cười khúc khích của Trang Mộng Điệp, tiếng thì thầm đầy dục vọng của Hàn Minh Vũ.
Lần này, nó khác với những lần trước. Dường như anh ta dồn hết tất cả sự khao khát và nhớ nhung bao năm qua vào cuộc mây mưa này.
Tôi bịt chặt tai lại, cuộn mình trong chăn, cố gắng ép mình chìm vào giấc ngủ.
Không biết qua bao lâu, khi tôi đang lơ mơ, cánh cửa phòng tôi đột nhiên bị đẩy mạnh.
Hàn Minh Vũ bước vào, trên người vẫn là chiếc áo choàng tắm.
"Dậy đi." Anh ta ra lệnh.
Tôi bực bội ngồi dậy. "Có chuyện gì?"
"Đi mua bao cao su."
Tôi sững sờ. Anh ta nói gì cơ? Anh ta muốn tôi, người vợ danh chính ngôn thuận của anh ta, đi mua bao cao su cho anh ta và nhân tình của anh ta sao?
Sự sỉ nhục này đã vượt quá giới hạn chịu đựng của tôi.
"Tôi không đi." Đây là lần đầu tiên tôi từ chối yêu cầu của anh ta.
Hàn Minh Vũ có vẻ ngạc nhiên. Sau đó, anh ta cười khẩy, bước đến bên giường, túm lấy cánh tay tôi và lôi tôi dậy.
"Giáp Nhiên, cô bắt đầu giỏi rồi nhỉ? Dám cãi lời tôi?" Anh ta siết chặt tay tôi, giọng nói đầy đe dọa. "Đừng tưởng làm bà Hàn mấy năm nay thì có thể quên mất thân phận của mình. Cô đừng có mơ tưởng hão huyền."
Ánh mắt anh ta lại rơi vào chiếc nhẫn trên tay tôi. "Nói, chiếc nhẫn này ở đâu ra?"
"Không liên quan đến anh." Tôi lạnh lùng đáp, cố gắng rút tay lại.
"Haha, một món đồ rẻ tiền như vậy mà cô cũng coi như báu vật sao?" Anh ta cười nhạo. "Nhìn là biết không phải của tôi tặng rồi. Sao, có nhân tình bên ngoài à?"
"Giáp Nhiên, cô nên nhớ, cô chỉ là một công cụ xung hỷ mà nhà họ Hàn mua về thôi. Đừng bao giờ có ý định vượt quá giới hạn."
Tôi không nói gì, chỉ lẳng lặng tháo chiếc nhẫn ra, cất vào trong túi. Tôi không muốn vì một chuyện không đâu mà làm liên lụy đến kỷ vật duy nhất của Hữu Quân.
Thấy tôi ngoan ngoãn, Hàn Minh Vũ mới hài lòng buông tay tôi ra.
"Đi đi. Nhanh lên."
Tôi khoác vội chiếc áo mỏng, bước ra khỏi phòng. Đêm khuya, trời se lạnh. Tôi đi bộ đến cửa hàng tiện lợi cách đó không xa, mua thứ mà anh ta cần.
Cả đêm đó, những âm thanh hoan lạc không ngừng nghỉ.
Tôi biết, Trang Mộng Điệp đối với Hàn Minh Vũ, thực sự rất đặc biệt.
Có thể bạn cũng thích





