
Người yêu cũ của anh ấy, địa ngục của tôi
Chương 3
Giáp Nhiên POV:
Sáng hôm sau, tôi ngồi một mình trong phòng ăn, lật giở cuốn sách về các quy tắc tu hành của Phật giáo mà tôi đã mượn từ chùa Hàn Minh. Chỉ có những dòng chữ này mới có thể khiến tâm hồn tôi tĩnh lại.
Hàn Minh Vũ và Trang Mộng Điệp cùng nhau đi xuống lầu. Cả hai đều có vẻ mặt vô cùng thỏa mãn sau một đêm mặn nồng. Trang Mộng Điệp còn cố tình khoác tay Hàn Minh Vũ, ngả đầu vào vai anh ta một cách đầy tình tứ.
"Giáp Nhiên, tối qua làm phiền cô rồi. Anh Vũ thật là... mạnh mẽ quá." Cô ta nói, giọng điệu vừa có vẻ ngượng ngùng, vừa có vẻ khoe khoang.
Hàn Minh Vũ hơi lúng túng, nhưng rồi nhanh chóng lấy lại vẻ mặt tự nhiên. Anh ta nhìn Trang Mộng Điệp bằng ánh mắt sủng nịch. "Anh sẽ chỉ dịu dàng với một mình em thôi, Mộng Điệp."
Tôi cảm thấy buồn nôn. Tôi không muốn nghe thêm một lời nào nữa.
"Tôi có việc phải ra ngoài." Tôi đứng dậy, định rời đi.
"Đứng lại!" Hàn Minh Vũ gọi tôi. "Cô định đi đâu?"
"Tôi có việc riêng."
"Việc riêng gì quan trọng hơn việc hầu hạ chồng mình?" Anh ta lạnh lùng nói. "Đi vào bếp làm bữa sáng đi. Mộng Điệp muốn ăn cháo yến."
Anh ta nhìn lướt qua bàn ăn đã được dọn sẵn với bánh mì, trứng ốp la và sữa tươi, vẻ mặt đầy chán ghét.
"Tôi không biết nấu món đó. Trong nhà cũng không có nguyên liệu." Tôi bình tĩnh từ chối.
Hàn Minh Vũ nheo mắt lại. Anh ta có lẽ đã nhận ra thái độ khác lạ của tôi. Mấy năm nay, tôi luôn răm rắp nghe lời anh ta, chưa bao giờ dám cãi lại.
"Giáp Nhiên, cô chán sống rồi à?" Anh ta đe dọa. "Đừng quên, vị trí bà Hàn này, tôi có thể cho cô, cũng có thể lấy lại bất cứ lúc nào."
Tôi thấy lời đe dọa của anh ta thật nực cười. Tôi sắp rời đi rồi, vị trí bà Hàn này, ai cần chứ?
"Chỉ cần ông nội đồng ý, tôi có thể rời đi bất cứ lúc nào." Tôi đáp trả một cách không sợ hãi.
Hàn Minh Vũ tức giận định nói gì đó, nhưng Trang Mộng Điệp đã kéo tay anh ta lại, nũng nịu. "Anh Vũ, thôi mà. Em không muốn ăn cháo yến nữa. Chúng ta ra ngoài ăn đi."
Hàn Minh Vũ lập tức dịu lại, cưng chiều véo má cô ta. "Được, chiều em tất."
Hai người họ khoác tay nhau rời đi, bỏ lại tôi một mình trong phòng ăn rộng lớn.
Tôi bắt đầu thu dọn hành lý của mình. Ở đây không có nhiều đồ của tôi, chỉ vài bộ quần áo và những vật dụng cá nhân. Căn nhà này quá trống trải, và tôi đã quen với việc sống một mình.
Sự trở về của Hàn Minh Vũ và Trang Mộng Điệp đã phá vỡ sự yên tĩnh mà tôi khó khăn lắm mới có được.
Có lẽ, đã đến lúc tôi phải đi rồi.
Tôi và Hữu Quân đã không có duyên phận. Vậy thì tôi sẽ thành toàn cho Hàn Minh Vũ và Trang Mộng Điệp.
Đúng lúc đó, điện thoại tôi reo lên. Là số của Trang Mộng Điệp.
"Giáp Nhiên! Cứu... cứu tôi với! Anh Vũ... anh ấy..." Giọng cô ta hoảng hốt, xen lẫn tiếng khóc nức nở. "Anh ấy đột nhiên ngất xỉu rồi!"
Tim tôi thắt lại. Tôi biết ngay là có chuyện không hay. Hôm qua họ đã vận động quá sức, mà Hàn Minh Vũ lại không mang theo thuốc bên mình.
"Hai người đang ở đâu?" Tôi vội vàng hỏi.
Sau khi biết được địa chỉ, tôi lập tức lấy hộp thuốc đặc biệt mà tôi luôn mang theo bên mình rồi lái xe đến đó.
Khi tôi đến nơi, Hàn Minh Vũ đang nằm trên sàn nhà, mặt mày tái mét, hơi thở yếu ớt. Trang Mộng Điệp ngồi bên cạnh, khóc lóc thảm thiết.
Tôi không nói một lời, vội vàng mở hộp thuốc, lấy ra một viên thuốc nhỏ màu nâu, rồi nhanh chóng nhét vào miệng Hàn Minh Vũ. Đây là loại thuốc được chế từ máu của tôi, có thể cứu mạng anh ta trong những lúc nguy cấp.
Một lát sau, sắc mặt Hàn Minh Vũ dần hồng hào trở lại, hơi thở cũng đều đặn hơn.
Anh ta từ từ mở mắt.
"Anh Vũ! Anh tỉnh rồi! Anh làm em sợ chết khiếp!" Trang Mộng Điệp lao vào lòng anh ta, khóc nức nở.
Tôi đứng dậy, lạnh lùng nói: "Cơ thể anh còn yếu, đừng vận động quá sức nữa, đặc biệt là chuyện phòng the. Nếu không, lần sau có lẽ tôi cũng không cứu kịp đâu."
Nói xong, tôi xoay người định rời đi.
"Đứng lại!" Hàn Minh Vũ đột nhiên hét lên.
Tôi quay lại, thấy anh ta đã đứng dậy, ánh mắt nhìn tôi đầy hung tợn.
"Cô cho tôi uống cái gì?" Anh ta gầm lên. "Cô muốn hạ độc tôi phải không? Giáp Nhiên, cô đúng là một con đàn bà độc ác! Cô muốn dùng cách này để khống chế tôi sao?"
Tôi sững sờ trước những lời buộc tội vô lý của anh ta.
Loại thuốc này là do một vị danh y nổi tiếng bào chế, dựa trên một phương thuốc cổ truyền. Nó có thể cứu mạng anh ta, nhưng cũng có tác dụng phụ. Và thuốc dẫn quan trọng nhất chính là máu của tôi. Mỗi tháng, tôi đều phải đến gặp vị danh y đó để lấy máu, một quá trình vô cùng đau đớn.
Cả nhà họ Hàn đều biết chuyện này, nhưng họ đã giấu anh ta. Họ sợ anh ta sẽ không chấp nhận việc phải dựa vào máu của người phụ nữ mà anh ta căm ghét để sống.
Nghĩ đến cơn đau mỗi lần lấy máu, cơ thể tôi bất giác run lên.
Hàn Minh Vũ nhìn thấy sự run rẩy của tôi, càng tin rằng mình đã đoán đúng. Anh ta giật lấy lọ thuốc từ tay tôi.
"Tôi sẽ mang cái này đi xét nghiệm. Nếu cô thực sự dám giở trò, tôi sẽ cho cô sống không bằng chết!"
Có thể bạn cũng thích





