
Nỗi ngờ vực của chàng, sự hy sinh thầm lặng của nàng
Chương 2
Minh Quân dừng lại ngay ngưỡng cửa phòng khách.
Ngôi nhà… sạch sẽ. Thậm chí là không một hạt bụi.
Ánh nắng, thứ mà anh không nhận ra mình đã bỏ lỡ bấy lâu nay, chiếu qua những ô cửa sổ vừa được lau chùi, làm bừng sáng những bề mặt không còn bụi bặm.
Anh thấy An Nhiên bước ra từ phòng ngủ, ngập ngừng, mặc chiếc áo lót màu xám cũ và chiếc quần đùi thể thao màu đen của anh.
Ánh mắt anh lướt qua cô. Trông cô… khác lạ. Sạch sẽ hơn. Gần như trẻ ra.
Một cảm giác khó chịu kỳ lạ dâng lên trong lòng. Anh gạt nó đi.
"Tất cả những thứ này là sao?" anh hỏi, giọng vẫn lạnh lùng, tay chỉ vu vơ vào căn phòng đã biến đổi.
An Nhiên giật mình, nắm chặt lấy gấu chiếc áo quá khổ của anh.
"Em… em đã dọn dẹp," cô nói khẽ. "Em muốn… làm cho mọi thứ gọn gàng hơn."
Cô sợ anh sẽ lại bỏ đi, lại lùi sâu hơn vào cơn giận của mình.
Cô rụt rè bước về phía anh.
"Anh Quân, em biết em đã làm mọi thứ rối tung lên. Một mớ hỗn độn thực sự. Nhưng em không còn là con người đó nữa. Màn sương… nó đã tan biến rồi. Em nhớ lại mọi thứ rồi."
Anh nhìn cô chằm chằm, vẻ mặt không thể đoán được trong giây lát.
Rồi đôi mắt anh nheo lại. "Vẻ ngoài của em đã thay đổi, anh công nhận."
Anh đi lướt qua cô, vào bếp, và mở tủ lạnh. Nó cũng sạch sẽ, và đáng ngạc nhiên là chứa đầy thực phẩm tươi sống mà anh không nhớ đã mua.
Anh quay lại nhìn cô. "Đừng nghĩ rằng một ngôi nhà sạch sẽ và một lần tắm rửa có thể thay đổi quyết định của anh, An Nhiên."
Giọng anh đều đều, không một chút hy vọng. "Cởi quần áo của anh ra. Và đừng có bước vào phòng ngủ của anh nữa."
Sự tổn thương lóe lên trong mắt cô. Cô vươn tay ra, những ngón tay chạm nhẹ vào cánh tay anh.
"Làm ơn, anh Quân. Chỉ cần nghe em nói thôi. Em có thể giải thích. Chấn thương sọ não..."
Anh giật mình lùi lại khỏi cái chạm của cô như bị bỏng.
"Chấn thương này, chấn thương nọ. Anh mệt mỏi với những lời bào chữa rồi, An Nhiên. Em lúc nào cũng có lời giải thích, một lý do. Em chỉ là… chính em thôi."
Anh nói điều đó như một lời xúc phạm, một sự tóm tắt tất cả những khuyết điểm mà anh nhận thấy ở cô.
Cô lùi lại, tay buông thõng bên hông.
Những lời nói của anh, sự ngờ vực sâu sắc của anh, giống như một rào cản hữu hình giữa họ.
Cô biết hành vi của mình sau chấn thương là thất thường, nhưng cô không hiểu mức độ nghiêm trọng cho đến khi tâm trí cô tỉnh táo trở lại.
Và cô không hiểu Bảo Trâm đã đầu độc mọi thứ đến mức nào.
Bụng cô réo lên, một tiếng kêu to, đáng xấu hổ trong sự im lặng căng thẳng.
Cô đỏ mặt, xấu hổ tột độ. Cô đã không ăn gì cả ngày.
Đôi môi của Minh Quân nhếch lên một nụ cười khinh bỉ.
"Đói à? Cần tiền mua đồ ăn sau khi đã dành cả ngày dọn dẹp thay vì… làm bất cứ điều gì em thường làm à?"
Đó là một cú đâm độc ác, ám chỉ những lần trong thời gian bị chấn thương, cô đã quên ăn, hoặc tiêu tiền mua sắm vào những thứ vô nghĩa, đôi khi theo "gợi ý" của Bảo Trâm.
"Không, em..." cô bắt đầu, nhưng anh đã quay đi.
"Anh phải trở lại căn cứ. Tối nay chúng ta sẽ nói về tờ đơn."
Cánh cửa lại đóng sầm, để lại cô một mình trong ngôi nhà đột nhiên quá sạch sẽ, quá trống rỗng.
Nước mắt lưng tròng. Chuyện này khó hơn cô nghĩ. Anh đã chìm quá sâu vào nhận thức tiêu cực về cô.
Cô cảm thấy một thoáng hối hận. Giá như cô đã "tỉnh dậy" sớm hơn, trước khi anh đạt đến điểm ghê tởm tột độ này.
Một tiếng gõ cửa làm cô giật mình.
Bảo Trâm đứng ở ngưỡng cửa, một nụ cười ngọt ngào giả tạo dán trên mặt.
"An Nhiên ơi, chị đến xem em thế nào. Anh Quân trông có vẻ buồn lắm ở cửa hàng. Em có sao không?"
Ánh mắt Bảo Trâm quét qua vẻ ngoài của An Nhiên, dừng lại trên bộ quần áo của Minh Quân. Một tia nhìn xấu xí – ghen tị? – thoáng qua trên mặt cô ta trước khi chiếc mặt nạ quan tâm trở lại.
"Ôi, tội nghiệp quá. Vẫn phải mặc đồ cũ của anh ấy à? Anh ấy không mua cho em cái gì mới sao?"
An Nhiên, với tâm trí giờ đã sắc bén, nhìn thấu sự quan tâm giả tạo của Bảo Trâm.
Người phụ nữ này không phải là bạn. Cô ta là một con rắn độc.
An Nhiên bước sang một bên, một nụ cười lạnh lùng thoáng trên môi. "Vào đi, Bảo Trâm. Nếu chị đã quan tâm đến vậy."
Bảo Trâm đi vào, mắt ngay lập tức săm soi ngôi nhà sạch sẽ.
"Chà, xem em kìa. Hôm nay đóng vai người vợ đảm đang à?"
An Nhiên lờ đi lời chế nhạo. "Chị biết không, Bảo Trâm, trí nhớ của em gần đây tốt một cách đáng ngạc nhiên."
Nụ cười của Bảo Trâm hơi chững lại. "Ồ? Thế thì… tốt quá."
"Đúng vậy," An Nhiên tiếp tục, giọng nói mềm mại một cách nguy hiểm. "Em nhớ đủ thứ chuyện. Giống như tất cả những lần chị 'giúp đỡ' em. Cho em vay tiền mà em không nhớ đã hỏi, để mua những thứ em không nhớ là mình cần."
Cô nhớ Bảo Trâm đã khuyến khích cô mua những món đồ đắt tiền, vô dụng, "gợi ý" cô đầu tư vào những kế hoạch mờ ám.
An Nhiên khoanh tay. "Em cũng nhớ chị đã nói với anh Quân rằng em trở nên 'thất thường' và 'vô trách nhiệm' như thế nào. Thật buồn cười là chị thường xuyên có mặt ngay trước khi em làm một điều gì đó 'ngu ngốc'."
Mặt Bảo Trâm tái đi. "Chị… chị chỉ đang cố gắng làm một người bạn tốt thôi, An Nhiên. Em đã trải qua rất nhiều chuyện."
"Thật không, Bảo Trâm?" Giọng An Nhiên lạnh như băng. "Hay là chị đang cố gắng đảm bảo rằng anh Quân sẽ chán em?"
Cô tiến lại gần hơn. "Chị luôn có tình ý với anh ấy, phải không? Ngay cả từ hồi cấp ba."
Sự bình tĩnh của Bảo Trâm vỡ vụn. "Mày bị hoang tưởng à! Lúc nào cũng vậy!"
"Thế à?" An Nhiên nhướng mày. "Ra khỏi nhà tôi đi, Bảo Trâm. Và tránh xa tôi và chồng tôi ra."
Lần đầu tiên, Bảo Trâm trông thực sự hoảng sợ. Cô ta thấy một sức mạnh mới ở An Nhiên, một sự minh mẫn chưa từng có trước đây.
Cô ta lùi lại, lắp bắp, "Mày sẽ hối hận, An Nhiên. Anh Quân sẽ thấy bộ mặt thật của mày."
"Anh ấy đã nghĩ là anh ấy thấy rồi," An Nhiên nói khẽ khi Bảo Trâm gần như bỏ chạy. "Việc của tôi là cho anh ấy thấy sự thật."
Nhưng khi cánh cửa đóng lại sau bóng lưng của Bảo Trâm, một làn sóng bất an lạnh lẽo đột ngột ập đến với An Nhiên.
Bảo Trâm sẽ không dễ dàng bỏ cuộc như vậy.
Một lúc sau, một tiếng gõ cửa lớn, có vẻ nghiêm trọng vang lên khắp nhà.
An Nhiên mở cửa và thấy một người đàn ông mặt mày nghiêm nghị trong bộ đồ công sở.
"Cô An Nhiên?"
"Vâng?"
"Tôi đến từ Công ty tài chính Tín Phát. Chúng tôi cần thảo luận về các khoản nợ chưa thanh toán của cô. Một số tài khoản đã quá hạn nghiêm trọng. Chúng ta đang nói về hàng chục triệu đồng, thưa cô. Nếu không có thỏa thuận ngay lập tức, chúng tôi sẽ phải tiến hành các thủ tục pháp lý."
An Nhiên nhìn anh ta chằm chằm, máu trong người như đông lại. Hàng chục triệu?
Những "gợi ý hữu ích" của Bảo Trâm đã gây ra thiệt hại lớn hơn cô từng tưởng tượng.
Có thể bạn cũng thích





