
Sự lừa dối của anh, sự cứu chuộc của cô
Chương 2
Khương Tuấn Tài POV:
Tôi đứng ở cửa phòng, mùi sơn móng tay nồng nặc xộc thẳng vào mũi khiến đầu óc tôi ong lên. Lương Diễm Quỳnh đang ngồi bên cửa sổ, thản nhiên đưa tay lên ngắm bộ móng đỏ rực của mình, vẻ mặt lạnh lùng như thể người vừa khiến Nghi Xuân khóc nấc lên không phải là cô ấy.
"Em đang làm cái quái gì vậy?" Tôi ném lọ sơn móng tay xuống bàn trang điểm của cô ấy, tạo ra một tiếng "cạch" khô khốc. "Em biết Nghi Xuân đang mang thai, không thể ngửi những mùi hóa chất này mà!"
Diễm Quỳnh chậm rãi quay lại, ánh mắt cô ấy nhìn tôi xa lạ và lạnh lẽo. Đó không phải là ánh mắt yêu thương, ngưỡng mộ mà tôi đã quen nhìn thấy trong suốt ba năm qua.
"Đây là phòng của tôi, Khương Tuấn Tài. Tôi có quyền làm bất cứ điều gì tôi muốn trong không gian của mình."
"Không gian của em? Đây là nhà của chúng ta!" Tôi gằn giọng, cảm thấy một cơn tức giận vô cớ bùng lên. "Và Nghi Xuân là khách, là em dâu của anh, là người đang mang trong mình giọt máu của nhà họ Khương. Em không thể có chút đồng cảm nào sao?"
"Đồng cảm?" Cô ấy cười khẩy, một nụ cười đầy mỉa mai. "Tôi đã đủ đồng cảm khi chấp nhận cho cô ta bước vào căn nhà này, chiếm lấy phòng làm việc của tôi. Anh còn muốn tôi phải làm gì nữa? Nhường luôn cả phòng ngủ và chồng của tôi cho cô ta à?"
Những lời nói sắc như dao của cô ấy khiến tôi sững lại. Tôi bước tới, nắm lấy cổ tay cô ấy. "Diễm Quỳnh, đừng nói năng hồ đồ. Anh làm tất cả những điều này là vì trách nhiệm. Anh nợ anh Nghiên, nợ Nghi Xuân."
"Trách nhiệm?" Cô ấy giật tay ra khỏi tay tôi, sức mạnh của cô ấy khiến tôi ngạc nhiên. "Vậy trách nhiệm của anh với tôi thì sao? Trách nhiệm của một người chồng thì sao? Hay trong mắt anh, tôi không tồn tại?"
Tôi nhìn sâu vào mắt cô ấy, cố gắng tìm lại hình ảnh người vợ dịu dàng, ngoan ngoãn ngày nào, nhưng tất cả những gì tôi thấy là sự xa cách và thất vọng.
"Diễm Quỳnh, đừng gây sự nữa. Em muốn gì, anh đều có thể mua cho em. Túi xách, trang sức, bất cứ thứ gì em muốn. Chỉ cần em đừng làm khó Nghi Xuân."
Đối với tôi, đó là một sự nhượng bộ. Tôi chưa bao giờ phải dỗ dành ai như vậy. Nhưng Diễm Quỳnh chỉ nhìn tôi như nhìn một kẻ ngốc.
"Mua cho tôi? Khương Tuấn Tài, anh nghĩ tình yêu và sự tôn trọng có thể dùng tiền để mua được sao? Thứ tôi muốn, anh không bao giờ cho được."
Cô ấy dừng lại, hít một hơi thật sâu.
"Chúng ta ly hôn đi."
Hai từ "ly hôn" thoát ra từ miệng cô ấy thật nhẹ nhàng, nhưng lại giống như một tiếng sấm nổ vang bên tai tôi. Tôi sững sờ.
"Em nói cái gì?"
"Tôi nói, chúng ta ly hôn đi. Tôi mệt mỏi rồi."
Tôi bật cười, một nụ cười hoang đường. "Ly hôn? Em nghĩ hôn nhân là trò đùa của trẻ con sao? Em muốn là kết hôn, không muốn là ly hôn?"
"Đúng vậy," cô ấy gật đầu, ánh mắt kiên định. "Khi tôi theo đuổi anh, tôi đã nghĩ tình yêu của mình có thể thay đổi được anh. Nhưng tôi đã sai. Anh không yêu tôi. Anh cưới tôi chỉ vì gia thế của tôi có thể giúp công ty nhà anh. Bây giờ, tôi không muốn tiếp tục cuộc hôn nhân đổi chác này nữa."
Lúc này, tiếng khóc của Nghi Xuân từ phòng bên cạnh lại vọng tới, xen lẫn tiếng ho khan.
"Anh Tuấn Tài... em khó thở quá..."
Lý trí tôi ngay lập tức bị kéo về phía cô ấy. Tôi không còn tâm trí đâu để tranh cãi với Diễm Quỳnh nữa.
"Chuyện này để sau hãy nói." Tôi bỏ lại một câu rồi vội vàng chạy sang phòng Nghi Xuân.
Tôi thấy cô ấy ngồi trên giường, mặt mày tái nhợt, tay ôm lấy ngực.
"Em không sao chứ?" Tôi ngồi xuống bên cạnh, lo lắng hỏi.
"Em không sao..." Nghi Xuân lắc đầu, đôi mắt ngấn nước nhìn tôi. "Là lỗi của em. Em không nên làm phiền anh chị. Chắc chị Quỳnh giận em lắm. Hay là... hay là anh cho em về quê đi. Em không muốn vì em mà anh chị cãi nhau."
Cô ấy vừa nói vừa khóc, trông vô cùng đáng thương.
"Nói bậy bạ gì vậy?" Tôi cau mày. "Em đang mang thai, một mình về quê sao được? Cứ ở yên đây, mọi chuyện có anh lo."
Tôi rót cho cô ấy một cốc nước ấm, nhìn cô ấy uống từng ngụm nhỏ. Sự yếu đuối và lệ thuộc của cô ấy khiến lòng thương hại và cảm giác trách nhiệm trong tôi càng dâng cao.
Đúng lúc này, Diễm Quỳnh bước vào. Cô ấy đã thay một bộ đồ khác, không còn là bộ váy ngủ lụa mềm mại mà là một chiếc váy công sở sắc sảo, tay cầm túi xách, trông như sắp ra ngoài.
Cô ấy nhìn cảnh tôi đang ân cần chăm sóc Nghi Xuân, khoé môi nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo.
"Ồ, vở kịch 'anh hùng cứu mỹ nhân' vẫn chưa kết thúc à?"
"Diễm Quỳnh!" Tôi đứng dậy, giọng đầy cảnh cáo.
Nghi Xuân vội vàng kéo tay áo tôi. "Anh Tuấn Tài, đừng... là lỗi của em. Chị Quỳnh, em xin lỗi, là em không tốt, em không nên làm phiền anh chị..."
Diễm Quỳnh nhìn Nghi Xuân, ánh mắt sắc lẹm. "Cô không cần xin lỗi tôi. Người cô cần xin lỗi là chồng cô ở dưới suối vàng kia kìa. Không biết khi anh ấy thấy cô ngày đêm quấn lấy anh họ của mình thì sẽ nghĩ gì nhỉ?"
"Em!" Những lời nói của Diễm Quỳnh như một gáo nước lạnh tạt vào mặt tôi. Sao cô ấy có thể nói ra những lời cay độc như vậy?
Nghi Xuân nghe xong, mặt trắng bệch như tờ giấy, cả người lảo đảo như sắp ngã.
"Chị... sao chị có thể nói em như vậy..." Cô ta bật khóc nức nở, tiếng khóc ai oán, đau khổ. "Em biết em chỉ là gánh nặng của mọi người. Em đi là được chứ gì..."
Nói rồi, cô ta đột nhiên lao ra khỏi phòng, chạy về phía cầu thang.
"Nghi Xuân!" Tôi hoảng hốt hét lên, vội vàng đuổi theo. Lỡ cô ta nghĩ quẩn mà làm điều dại dột thì sao?
Diễm Quỳnh vẫn đứng yên tại chỗ, khoanh tay nhìn theo, ánh mắt lạnh như băng.
"Khương Tuấn Tài, anh có tin không, cô ta sẽ không bao giờ nhảy xuống đâu. Cô ta chỉ đang diễn cho một mình anh xem thôi."
Tôi không còn thời gian để đôi co với cô ấy. Tôi chỉ kịp bắt lấy Nghi Xuân khi cô ta vừa chạy đến đầu cầu thang.
"Em điên rồi sao? Có biết nguy hiểm lắm không?" Tôi giữ chặt vai cô ta, quát lên.
Nghi Xuân gục vào lòng tôi, khóc nấc lên. "Anh để em đi đi... Em không muốn làm người thứ ba... Em không muốn phá hoại hạnh phúc của anh chị..."
Nghe thấy ba từ "người thứ ba", cơn giận trong tôi lại bùng lên. Tôi quay đầu lại, nhìn Diễm Quỳnh đang từ từ bước tới.
"Lương Diễm Quỳnh, em đã nghe thấy chưa? Em đã đẩy một người phụ nữ đang mang thai đến bước đường cùng. Em có vừa lòng chưa?"
Giọng nói của tôi lạnh lẽo và tàn nhẫn. Tôi thấy sắc mặt Diễm Quỳnh thoáng tái đi, nhưng rồi nhanh chóng trở lại vẻ kiên định ban đầu.
Cô ấy nhìn tôi, rồi nhìn Nghi Xuân đang rúc trong lòng tôi, nở một nụ cười chua chát.
"Khương Tuấn Tài, anh thật đáng thương."
Nói xong, cô ấy không thèm nhìn chúng tôi thêm một lần nào nữa, xoay người bước thẳng ra cửa. Tiếng giày cao gót của cô ấy nện xuống sàn nhà cộc cộc, dứt khoát và xa dần.
Cánh cửa đóng sầm lại, để lại tôi và một mớ hỗn độn do chính tôi tạo ra.
Có thể bạn cũng thích





