
Sự lừa dối của anh, sự cứu chuộc của cô
Chương 3
Lương Diễm Quỳnh POV:
Tôi lao ra khỏi căn biệt thự ngột ngạt đó, không khí trong lành của buổi sáng sớm tràn vào lồng ngực nhưng không thể xua đi cảm giác bức bối.
Tôi lái xe đến tiệm salon tóc quen thuộc.
"Cắt ngắn cho chị. Và nhuộm màu khói." Tôi nói với thợ làm tóc, giọng không chút do dự.
Người thợ nhìn mái tóc dài đen óng mà tôi đã nuôi suốt ba năm qua, có chút ngạc nhiên. "Chị Quỳnh, chị chắc chứ? Anh Tuấn Tài không phải thích chị để tóc dài sao?"
Đúng vậy. Khương Tuấn Tài thích phụ nữ tóc dài, dịu dàng. Vì anh, tôi đã từ bỏ mái tóc tém cá tính, từ bỏ những bộ quần áo năng động, gò mình vào những chiếc váy lụa mềm mại, học cách nấu những món ăn anh thích, từ bỏ những sở thích của bản thân.
Tôi đã cố gắng trở thành hình mẫu người vợ hoàn hảo trong mắt anh.
Nhưng giờ, tôi không cần phải làm vậy nữa.
"Cứ cắt đi." Tôi nói, giọng kiên quyết.
Tiếng kéo vang lên lách cách, từng lọn tóc đen rơi xuống sàn, giống như tôi đang cắt bỏ đi từng chút một tình yêu và sự nhẫn nhịn ngu ngốc của mình.
Hai tiếng sau, tôi bước ra khỏi salon với một mái tóc tém màu khói cá tính. Tôi nhìn mình trong gương. Trông tôi thật khác lạ, có chút ngổ ngáo, bất cần, nhưng đây mới chính là Lương Diễm Quỳnh thực sự.
Tôi gọi cho hội bạn thân.
"Tối nay tụ tập đi. Quán bar cũ. Tớ có chuyện muốn thông báo."
Tối đó, tại quán bar ồn ào quen thuộc, tôi xuất hiện với diện mạo hoàn toàn mới. Hội bạn của tôi, Mai Anh và Thùy Chi, đều há hốc mồm kinh ngạc.
"Trời ơi, Quỳnh! Tóc của cậu..." Mai Anh là người phản ứng đầu tiên. "Có chuyện gì vậy? Cậu với ông chồng mặt lạnh của cậu lại cãi nhau à?"
Tôi nhún vai, gọi một ly cocktail mạnh. "Không chỉ là cãi nhau. Tớ sắp ly hôn."
"CÁI GÌ?" Cả Mai Anh và Thùy Chi đồng thanh hét lên, thu hút ánh nhìn của vài người xung quanh.
Tôi uống một ngụm lớn, vị cồn đắng chát xộc lên cổ họng, nhưng nó lại khiến tôi cảm thấy tỉnh táo lạ thường. Tôi kể cho họ nghe mọi chuyện, về Trịnh Nghi Xuân, về sự thiên vị đến mù quáng của Tuấn Tài, về cái tát trời giáng mà tôi sắp phải nhận trong tương lai không xa.
"Điên rồi! Thật sự điên rồi!" Thùy Chi đập bàn. "Cái con nhỏ Trịnh Nghi Xuân đó rõ ràng là trà xanh hạng nặng! Giả vờ yếu đuối đáng thương để quyến rũ chồng của bạn thân. Còn tên Khương Tuấn Tài kia, đúng là mắt mù rồi!"
"Tớ không hiểu nổi," Mai Anh chau mày. "Cái thai trong bụng cô ta có thật là của anh họ hắn không vậy? Sao tớ cứ thấy có gì đó mờ ám."
Lời nói của Mai Anh khiến tôi khựng lại. Đúng vậy, từ đầu đến cuối, mọi người đều mặc định cái thai đó là của Khương Tuấn Nghiên. Nhưng chưa một ai đi xác thực điều đó.
Tôi lắc đầu, cười chua chát. "Dù có phải hay không, cũng không quan trọng nữa. Trái tim anh ta đã không ở chỗ tớ rồi."
Tôi uống hết ly này đến ly khác. Tôi muốn say, muốn quên đi ba năm thanh xuân ngu ngốc của mình. Đầu óc tôi bắt đầu quay cuồng, hình ảnh Tuấn Tài dịu dàng xoa bóp chân cho Nghi Xuân, hình ảnh anh ôm cô ta vào lòng dỗ dành cứ liên tục hiện lên trong đầu tôi.
Tại sao? Tại sao anh lại đối xử với tôi như vậy? Tình yêu suốt bao năm của tôi, sự hy sinh của tôi, trong mắt anh không đáng một xu sao?
Nước mắt bắt đầu trào ra, không thể kiểm soát.
"Tại sao... tại sao lại là cô ta... Tôi đã làm gì sai chứ..." Tôi gục xuống bàn, khóc nấc lên.
Mai Anh và Thùy Chi vội vàng ôm lấy tôi, vỗ về. "Ngoan nào, đừng khóc nữa. Vì một thằng đàn ông tồi mà khóc, không đáng."
Đúng lúc đó, một bóng người cao lớn quen thuộc xuất hiện trước mặt chúng tôi.
Khương Tuấn Tài.
Anh ta đến đây làm gì? Theo dõi tôi sao?
"Diễm Quỳnh, về nhà thôi. Em say rồi." Giọng anh ta vẫn lạnh lùng như thường lệ, nhưng trong ánh mắt dường như có chút phức tạp.
"Không về! Đây không phải nhà của tôi!" Tôi hét lên, đẩy anh ta ra. "Nhà của anh là nơi có Trịnh Nghi Xuân của anh ấy! Anh về mà chăm sóc cô ta đi!"
"Đừng quậy nữa." Anh ta cau mày, tỏ vẻ mất kiên nhẫn. Anh ta không nói thêm lời nào, trực tiếp cúi xuống, bế thốc tôi lên.
"Này, anh làm gì vậy? Thả tôi ra!" Tôi giãy giụa trong vòng tay anh ta, nhưng vô ích. Sức của một người say như tôi làm sao chống lại được anh ta.
Tôi chỉ kịp nhìn thấy ánh mắt lo lắng của Mai Anh và Thùy Chi trước khi bị anh ta đưa ra khỏi quán bar.
Anh ta ném tôi vào ghế phụ của chiếc xe, rồi tự mình ngồi vào ghế lái. Chiếc xe lao đi trong đêm.
Tôi không biết anh ta đã đưa tôi về đâu. Khi tôi tỉnh dậy, đầu đau như búa bổ, tôi đang nằm trên chiếc giường quen thuộc trong căn biệt thự.
Tôi ngồi dậy, nhìn quanh. Không thấy Tuấn Tài đâu.
Cửa phòng chợt mở ra. Trịnh Nghi Xuân bưng một bát cháo nóng hổi bước vào.
"Chị Quỳnh, chị tỉnh rồi à? Em có nấu chút cháo giải rượu. Chị ăn đi cho nóng." Cô ta đặt bát cháo lên bàn, giọng nói nhẹ nhàng, quan tâm.
Tôi nhìn cô ta, cảm thấy thật buồn nôn.
"Anh Tuấn Tài đâu?"
"Anh ấy lo cho chị cả đêm qua đấy. Anh ấy đưa chị về, thay đồ cho chị, còn dặn em sáng nay nấu cháo cho chị nữa. Sáng sớm nay công ty có việc gấp nên anh ấy phải đi rồi."
Cô ta cố tình nhấn mạnh việc Tuấn Tài "chăm sóc" tôi đêm qua, cố gắng tạo ra một hình ảnh người chồng quan tâm, người vợ gây sự vô cớ.
Nếu là tôi của trước đây, có lẽ tôi đã tin, đã cảm động.
Nhưng bây giờ, tôi chỉ thấy nực cười.
Tôi cầm bát cháo lên, nhìn làn khói nghi ngút. Cháo hành. Anh ta biết tôi ghét ăn hành nhất trên đời.
"Quan tâm?" Tôi cười lạnh. "Nếu anh ta thực sự quan tâm, anh ta đã không quên rằng tôi ghét ăn hành."
Tôi hất thẳng bát cháo xuống sàn nhà. Tiếng sứ vỡ vang lên loảng xoảng.
Trịnh Nghi Xuân giật mình lùi lại, vẻ mặt kinh ngạc.
Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ta, giọng nói đanh lại.
"Cô tưởng diễn vài vở kịch rẻ tiền là có thể khiến tôi tin sao? Cô nói với Khương Tuấn Tài, tôi không phải kẻ ngốc. Nếu anh ta đã chọn cô, thì đừng tỏ ra quan tâm đến tôi nữa. Thật ghê tởm."
Tôi đứng dậy, đi lướt qua cô ta, không thèm nhìn đến vũng cháo và những mảnh sứ vỡ trên sàn. Tôi đã chịu đựng đủ rồi.
Đã đến lúc phải kết thúc tất cả.
Có thể bạn cũng thích





