
Sự tàn ác của anh, sự trở lại của cô
Chương 2
Đinh Diệp Vy POV:
Tôi đứng dậy, quay lưng lại với cảnh tượng ghê tởm đó và bước đi không một lần ngoảnh lại.
Việc đầu tiên tôi làm là quay lại Ủy ban nhân dân và dùng quyền công dân của mình để yêu cầu xóa bỏ toàn bộ thông tin cá nhân. Ở đất nước này, khi một người quyết định từ bỏ danh tính, họ có quyền làm vậy. Thủ tục sẽ mất khoảng mười ngày.
Mười ngày, đủ để tôi chuẩn bị cho một cuộc đời mới.
Sau đó, tôi đến một quán cà phê internet, dùng một cái tên mới hoàn toàn – An Nhiên – để đăng ký lại hồ sơ tham gia cuộc thi thiết kế quốc tế tại Paris.
An Nhiên, có nghĩa là bình yên và tự tại. Đó là cuộc sống mà tôi khao khát.
Nhìn vào bàn tay phải được che giấu dưới lớp găng tay lụa, một cơn đau buốt lại nhói lên. Vết sẹo lồi lõm, xấu xí đó là minh chứng cho sự tàn độc của Tư Phương Nhi và sự ích kỷ của Trương Sơn Quân.
Ngày tôi tỉnh lại trong bệnh viện, biết rằng bàn tay phải của mình đã hoàn toàn vô dụng, tôi đã sụp đổ. Tôi đã từng nhiều lần muốn kết thúc cuộc sống này. Ước mơ trở thành một nghệ nhân tranh lụa hàng đầu thế giới của tôi đã tan thành mây khói.
Trương Sơn Quân đã tìm những chuyên gia giỏi nhất, đặt làm riêng cho tôi một bàn tay giả sinh học. Nó có thể cử động như tay thật, nhưng lại không có cảm giác. Anh ta nói rằng, anh ta sẽ là bàn tay phải của tôi, sẽ chăm sóc tôi suốt đời.
Lúc đó, tôi đã cảm động biết bao.
Giờ nghĩ lại, tôi chỉ thấy nực cười. Anh ta không muốn tôi hồi phục, anh ta chỉ muốn tôi mãi mãi phụ thuộc vào anh ta.
Nhưng tôi là Đinh Diệp Vy. Tôi không dễ dàng gục ngã như vậy.
Không thể dùng tay phải, tôi bắt đầu tập luyện bằng tay trái. Những ngày đầu thật sự rất khó khăn. Nét vẽ run rẩy, những đường kim mũi chỉ xiên xẹo. Nhưng tôi không bỏ cuộc. Suốt ba năm, tôi đã âm thầm luyện tập, đổ bao nhiêu mồ hôi và nước mắt.
Cuối cùng, tôi cũng đã thành công. Tôi không chỉ có thể vẽ lại bằng tay trái, mà những thiết kế của tôi còn trở nên có hồn và sâu sắc hơn, như được tôi luyện qua nỗi đau.
Và giờ đây, tôi đã được vào vòng trong của cuộc thi quốc tế danh giá đó.
Thật may mắn vì tôi đã không nói cho Trương Sơn Quân biết về kế hoạch này. Nếu không, có lẽ anh ta đã tìm cách phá hoại nó từ trong trứng nước, giống như cách anh ta đã ngầm đồng ý để Tư Phương Nhi hủy hoại bàn tay tôi.
Trong hòm thư điện tử, một email mới hiện lên. Đó là thông báo từ cơ quan chức năng, xác nhận yêu cầu xóa bỏ danh tính của tôi đã được tiếp nhận và sẽ hoàn tất sau mười ngày làm việc.
Mười ngày nữa.
Mười ngày nữa, Đinh Diệp Vy sẽ biến mất khỏi thế giới này. Tôi sẽ đến Paris với tư cách là An Nhiên và không bao giờ quay trở lại.
Trương Sơn Quân sẽ không bao giờ tìm thấy tôi.
Khi tôi trở về biệt thự, không khí trong nhà căng thẳng đến lạ thường. Toàn bộ người giúp việc đều đứng cúi đầu, không dám thở mạnh.
Trương Sơn Quân đang ngồi trên sofa, vẻ mặt âm u, lạnh lẽo. Anh ta đang tra hỏi cô giúp việc trưởng, giọng nói đầy áp lực.
"Cô ấy đi đâu? Tại sao không ai biết?"
"Thưa cậu chủ... cô chủ nói cô ấy ra ngoài có chút việc, chúng tôi không dám hỏi nhiều ạ..."
Cô giúp việc run rẩy, gần như sắp khóc.
Đúng lúc đó, tôi bước vào.
"A, cô chủ đã về!"
Tất cả mọi người như trút được gánh nặng.
Trương Sơn Quân quay lại, nhìn thấy tôi, ánh mắt lạnh lẽo của anh ta lập tức tan chảy, thay vào đó là sự nhẹ nhõm và một chút trách móc. Anh ta sải bước nhanh đến, kéo tôi vào lòng và ôm chặt.
"Em đi đâu vậy? Làm anh lo chết đi được."
Lồng ngực anh ta vẫn ấm áp như vậy, nhưng trái tim tôi chỉ cảm thấy lạnh lẽo.
"Em chỉ đi dạo phố một chút, quên mất thời gian," tôi bình thản nói dối, giọng không một chút gợn sóng.
Anh ta thở phào, vuốt ve mái tóc tôi một cách đầy cưng chiều. "Lần sau đi đâu phải nói với anh một tiếng chứ, vợ ngốc."
Vợ?
Tôi không còn là vợ của anh ta nữa.
Anh ta là chồng của Tư Phương Nhi.
Cơn buồn nôn lại dâng lên trong cổ họng, nhưng tôi cố gắng nuốt xuống.
"Thôi nào, đừng giận nữa," anh ta hôn lên trán tôi. "Anh đã chuẩn bị một món quà kỷ niệm bất ngờ cho em. Đi, anh đưa em đi xem."
Anh ta kéo tay tôi ra khỏi biệt thự, đi về phía sân bay trực thăng riêng của gia đình.
Chiếc trực thăng cất cánh, bay lượn trên bầu trời Sài Gòn về đêm. Phía dưới, hàng ngàn ánh đèn của thành phố được sắp đặt một cách công phu, tạo thành dòng chữ khổng lồ: "Vy, happy 5th anniversary. Anh yêu em."
Thật lãng mạn. Thật xa hoa.
Và cũng thật giả dối.
"Vy của anh," Trương Sơn Quân thì thầm vào tai tôi, hơi thở nóng hổi của anh ta khiến tôi rùng mình ghê tởm. "Em có thích không? Mọi thứ anh làm đều là vì em."
Chiếc trực thăng hạ cánh xuống một trang viên rộng lớn, được thiết kế theo phong cách cổ điển Pháp mà tôi yêu thích. Cánh cổng sắt nguy nga từ từ mở ra, để lộ tấm biển bằng đồng sáng bóng: "Trang viên Diệp Vy".
Khu vườn tràn ngập những bông hồng Juliet quý hiếm, loài hoa mà tôi yêu thích nhất. Ở giữa vườn là một vòng quay ngựa gỗ lấp lánh ánh đèn và một khu vui chơi nhỏ với những chú mèo Anh lông ngắn đáng yêu đang chạy nhảy.
Tất cả đều là những thứ tôi thích.
Mọi thứ đều được anh ta chuẩn bị một cách tỉ mỉ.
Nước mắt tôi lại không kìm được mà tuôn rơi. Nhưng lần này, không phải vì cảm động, mà vì chua xót.
Chua xót cho tình yêu mù quáng của tôi. Chua xót cho sự giả dối của anh ta.
Anh ta có thể bỏ ra hàng trăm tỷ để xây dựng một trang viên cho tôi, nhưng cũng có thể dùng số tiền đó để mua một căn penthouse cho người phụ nữ khác. Anh ta có thể yêu tôi, nhưng cũng có thể yêu một người khác cùng lúc.
"Sao lại khóc rồi?" Anh ta nhẹ nhàng lau nước mắt cho tôi. "Không thích sao? Hay là quá cảm động?"
Anh ta không đợi tôi trả lời, đột nhiên quỳ một gối xuống, lấy ra một chiếc hộp nhung khác.
Bên trong là một chiếc nhẫn kim cương hình giọt nước, tinh xảo và lộng lẫy.
"Vy, lấy anh lần nữa nhé?" Anh ta nhìn tôi bằng ánh mắt say đắm. "Anh biết chúng ta đã là vợ chồng, nhưng anh muốn em biết rằng, dù bao nhiêu năm trôi qua, tình yêu của anh dành cho em vẫn không thay đổi. Anh không thể sống thiếu em."
Không thể sống thiếu tôi? Hay không thể chịu được việc tôi không nằm trong tầm kiểm soát của anh ta?
"Chiếc nhẫn này rất đặc biệt," anh ta giải thích, giọng đầy tự hào. "Anh đã cho người gắn một con chip định vị siêu nhỏ bên trong. Dù em đi đến đâu trên thế giới này, anh cũng sẽ tìm thấy em."
Cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng tôi.
Đôi mắt anh ta, dưới ánh đèn lãng mạn, ánh lên sự chiếm hữu và cố chấp đến bệnh hoạn.
Đúng lúc đó, điện thoại của anh ta vang lên một giai điệu quen thuộc. Đó là tiếng chuông độc quyền mà anh ta đã cài riêng cho Tư Phương Nhi.
Anh ta liếc nhanh màn hình, rồi không một chút do dự, tắt máy và đeo chiếc nhẫn vào ngón áp út của tôi.
"Chỉ là công việc thôi. Khách hàng phiền phức." Anh ta nói dối không chớp mắt. "Hôm nay là của chúng ta."
Nói rồi, anh ta vội vàng đứng dậy. "Em ở đây chơi với mấy bé mèo một lát nhé. Anh đi xử lý công việc một chút rồi quay lại ngay."
Anh ta hôn vội lên môi tôi rồi quay người bước đi, dáng vẻ vô cùng gấp gáp.
Tôi đứng đó, giữa trang viên lộng lẫy được đặt theo tên mình, ôm một chú mèo con mềm mại vào lòng.
Chú mèo hoang đã có nhà.
Còn tôi, từ hôm nay, đã không còn nhà nữa.
Trái tim tôi lạnh như băng.
Có thể bạn cũng thích





