
Sự tàn ác của anh, sự trở lại của cô
Chương 3
Đinh Diệp Vy POV:
Chiếc nhẫn kim cương quá rộng so với ngón tay gầy guộc của tôi.
Nó trượt xuống, rơi trên thảm cỏ mềm mại, ánh sáng lấp lánh phản chiếu sự trống rỗng trong đôi mắt tôi.
Tôi cúi xuống nhặt nó lên. Có lẽ vì quá vội vàng để chạy đến bên người tình, Trương Sơn Quân thậm chí còn không nhận ra anh ta đã lấy nhầm size nhẫn. Có lẽ, chiếc nhẫn này vốn được chuẩn bị cho Tư Phương Nhi.
Một ý nghĩ lóe lên trong đầu, tôi nhìn vào viên kim cương hình giọt nước. Trương Sơn Quân đã nói, bên trong có gắn chip định vị. Vậy liệu nó có chức năng nghe lén không? Anh ta là một kẻ thích kiểm soát, khả năng đó rất cao.
Tôi do dự một lúc rồi thử bấm nhẹ vào cạnh của viên kim cương.
Một tiếng "tít" nhỏ vang lên, và rồi, giọng nói nức nở của Tư Phương Nhi truyền đến.
"Quân... em xin lỗi... em biết hôm nay là ngày quan trọng của anh và cô ấy... nhưng em bị bệnh rồi... bác sĩ nói em bị trầm cảm tái phát..."
Trầm cảm? Cô ta mà cũng biết trầm cảm sao?
Người phụ nữ độc ác và thủ đoạn đó, giờ đây lại giả vờ yếu đuối để giành lấy sự thương hại.
"Em không muốn làm phiền anh đâu," cô ta tiếp tục khóc lóc. "Anh cứ đi với cô ấy đi. Em ở đây một mình cũng được. Dù sao em cũng đã quen với việc bị anh giam cầm rồi..."
Thật là một vở kịch tài tình.
Tôi đã nghĩ Trương Sơn Quân sẽ từ chối. Dù sao hôm nay cũng là kỷ niệm ngày cưới của "chúng tôi".
Nhưng không.
"Đừng nói ngốc," giọng anh ta vang lên, đầy mạnh mẽ và che chở. "Ở yên đó, anh đến ngay. Anh sẽ ở bên em."
"Thật không ạ?" Giọng Tư Phương Nhi lập tức chuyển từ bi thương sang mừng rỡ. "Em... em có thể ra ngoài được không? Em ở trong căn penthouse này lâu quá rồi, em muốn được ra ngoài hít thở không khí..."
"Được. Anh đưa em đi đâu đó cho khuây khỏa."
Câu trả lời chắc nịch của anh ta như một nhát búa tạ, đập tan mọi ảo tưởng cuối cùng của tôi.
Tiếng động cơ trực thăng quen thuộc lại vang lên. Tôi biết, anh ta đã rời đi, bỏ lại tôi một mình trong trang viên lộng lẫy này để đến với người phụ nữ kia.
Tôi nhớ lại, sau khi bị hủy hoại bàn tay, tôi cũng đã từng rơi vào trầm cảm. Chính anh ta đã dùng trực thăng đưa tôi bay lượn khắp nơi, ôm tôi và nói rằng: "Vy, đừng sợ. Dù có chuyện gì xảy ra, anh cũng sẽ ở bên em."
Lời hứa đó giờ đây nghe sao thật mỉa mai.
Nỗi đau đó, bi kịch đó, chẳng phải đều do một tay anh ta gián tiếp tạo nên sao?
Chiếc trực thăng không bay xa. Nó hạ cánh xuống một trang viên khác, ngay cạnh trang viên Diệp Vy.
Qua chiếc nhẫn, tôi nghe thấy giọng nói phấn khích của Tư Phương Nhi.
"Quân, đây là đâu vậy? Đẹp quá!"
"Quà kỷ niệm ba năm ngày cưới của chúng ta," Trương Sơn Quân trả lời, giọng đầy sủng ái. "Em thích không? Anh sẽ ở bên em cả ngày hôm nay."
Cả ngày hôm nay.
Điện thoại tôi lại rung lên. Vẫn là tin nhắn của anh ta.
"Vợ yêu, anh xin lỗi. Công ty có việc đột xuất, anh phải đi gặp khách hàng quan trọng. Em cứ ở trang viên chơi nhé. Anh sẽ về sớm. Yêu em."
Tôi siết chặt chiếc điện thoại trong tay, nước mắt làm mờ đi dòng chữ giả tạo trên màn hình.
Anh ta có thể mua hai trang viên giống hệt nhau, một cho tôi, một cho Tư Phương Nhi.
Nhưng anh ta chỉ có thể là chồng của một người. Và người đó, không phải là tôi.
Trong cuộc tình tay ba này, tôi bỗng nhận ra, mình mới chính là kẻ thứ ba, là tình nhân không được thừa nhận, bị che giấu trong bóng tối.
Thật nực cười.
Nhưng cũng thật may mắn.
May mắn vì những ngày tháng đau khổ này sắp kết thúc.
Tôi lau nước mắt, quay trở lại căn biệt thự trống rỗng, mở laptop và tiếp tục hoàn thiện bản thiết kế của mình. Chỉ còn mười ngày nữa. Tôi phải tập trung vào ước mơ của mình.
Niềm đau từ sự phản bội bất ngờ lại trở thành nguồn cảm hứng vô tận. Những đường nét thiết kế của tôi trở nên mạnh mẽ và gai góc hơn, ẩn chứa một sức sống mãnh liệt đang chờ được bùng cháy.
Khi tôi vừa hoàn thành bản phác thảo cuối cùng, mệt mỏi tựa lưng vào ghế, tay tôi vô tình chạm vào chiếc nhẫn.
Tiếng nói của Tư Phương Nhi lại vang lên, lần này không còn là sự yếu đuối giả tạo, mà là sự đòi hỏi đầy tham lam.
"Quân, em không muốn cứ phải lén lút như thế này nữa. Em muốn được công khai ở bên cạnh anh. Em muốn cả thế giới biết em mới là bà Trương."
Cánh tay trái của tôi run lên. Những ký ức đau đớn về bàn tay phải lại ùa về, khiến tôi cảm thấy khó thở.
Tôi đã nghĩ, dù Trương Sơn Quân có lừa dối tôi thế nào, anh ta cũng sẽ không bao giờ để Tư Phương Nhi xuất hiện công khai. Đó là giới hạn cuối cùng của anh ta, là sự bảo vệ danh dự cuối cùng mà anh ta dành cho tôi, người vợ danh chính ngôn thuận mà cả Sài Gòn đều biết đến.
Anh ta đã im lặng một lúc lâu.
Tôi đã gần như tin rằng anh ta sẽ từ chối.
Nhưng rồi, tôi nghe thấy một từ duy nhất, một từ đã đẩy tôi xuống vực thẳm của sự tuyệt vọng.
"Được."
Trái tim tôi như bị ai đó dùng dao xẻ ra làm trăm mảnh.
Có thể bạn cũng thích





