
Sự phản bội của anh, sự tái sinh rực lửa của cô
Chương 2
Mai Bảo Trinh POV:
Một tuần trôi qua nhanh như một cái chớp mắt. Trong suốt thời gian đó, tôi không liên lạc với Mạnh Đăng An, và anh ta cũng không gọi cho tôi một cuộc nào. Căn biệt thự rộng lớn trở nên lạnh lẽo như một hầm băng, nhưng tôi lại cảm thấy dễ thở hơn bao giờ hết.
Dưới sự giúp đỡ của Tôn Thái An, mọi thủ tục để gia đình tôi di cư sang Hàn Quốc đã được hoàn tất một cách nhanh chóng và lặng lẽ. Cha mẹ tôi, sau khi nghe tôi kể lại-tất nhiên là một phiên bản đã được cắt gọt bớt những chi tiết tàn khốc-về quyết định của mình, họ chỉ im lặng một lúc lâu rồi gật đầu.
"Chỉ cần con cảm thấy bình yên là được." Mẹ tôi nắm lấy tay tôi, ánh mắt bà đầy yêu thương và xót xa.
Tôi biết, họ đã lo lắng cho tôi suốt những năm tháng tôi chìm đắm trong thế giới của Mạnh Đăng An. Sự ra đi này, đối với họ, là một sự giải thoát.
Ngày cuối cùng ở lại Hà Nội, tôi hẹn Mạnh Đăng An ở văn phòng luật sư.
Anh ta đến muộn mười lăm phút, vẫn với vẻ mặt lạnh lùng và cao ngạo như thường lệ. Anh ta ngồi xuống ghế đối diện, khoanh tay trước ngực.
"Có chuyện gì mà phải gọi tôi đến đây?"
Tôi không nói gì, chỉ đẩy tờ đơn ly hôn đã được ký sẵn tên tôi về phía anh ta.
Mạnh Đăng An liếc nhìn tờ đơn, một tia ngạc nhiên thoáng qua trong đôi mắt đen sâu thẳm của anh ta, nhưng nhanh chóng bị che giấu.
"Em đang giở trò gì vậy?" Anh ta nhếch mép. "Lại muốn dùng cách này để thu hút sự chú ý của tôi à?"
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, giọng nói bình thản đến lạ.
"Tôi không giở trò gì cả. Mạnh Đăng An, chúng ta ly hôn đi."
Anh ta nhìn tôi chằm chằm, cố gắng tìm kiếm một dấu hiệu của sự đùa cợt hay tức giận trên mặt tôi, nhưng không có. Chỉ có sự bình lặng của một mặt hồ đã chết.
"Lý do?"
"Không có lý do gì cả. Chỉ là tôi mệt rồi." Tôi mỉm cười nhẹ, một nụ cười không hề có hơi ấm. "Mười lăm năm yêu anh, tôi đã quá mệt mỏi rồi. Bây giờ, tôi muốn buông tay."
Anh ta im lặng. Bầu không khí trong phòng trở nên căng thẳng. Tôi có thể cảm nhận được sự tức giận đang dâng lên từ người đàn ông đối diện, nhưng anh ta vẫn cố gắng kìm nén.
"Mai Bảo Trinh, em đừng hối hận." Anh ta nói, giọng đe dọa.
"Tôi sẽ không." Tôi đáp lời một cách dứt khoát. "Thứ duy nhất tôi hối hận, là đã lãng phí mười lăm năm thanh xuân của mình để yêu một người không có trái tim như anh."
Câu nói của tôi dường như đã chọc đúng vào điểm yếu của anh ta. Ánh mắt anh ta trở nên sắc lạnh.
"Được thôi." Anh ta cầm lấy cây bút, không chút do dự ký tên mình vào tờ đơn ly hôn. "Nếu đó là điều em muốn."
Anh ta ký nhanh đến mức như thể chỉ sợ tôi đổi ý.
"Tài sản, căn nhà này, tất cả đều thuộc về em. Coi như là phí tổn thanh xuân của em." Anh ta đứng dậy, ném cây bút xuống bàn. "Từ nay về sau, chúng ta không còn liên quan gì đến nhau."
Nói rồi, anh ta quay người rời đi, không một lần ngoảnh đầu lại.
Cánh cửa phòng luật sư đóng sầm lại. Tôi ngồi đó, nhìn vào chữ ký của anh ta bên cạnh chữ ký của tôi. Mạnh Đăng An. Mai Bảo Trinh. Hai cái tên đã từng gắn bó với nhau, giờ đây được ngăn cách bởi một tờ giấy mỏng manh.
Nước mắt tôi lại rơi, nhưng lần này không phải vì đau khổ, mà là vì được giải thoát.
Tôi đã từng nghĩ rằng, tôi có thể dùng tình yêu của mình để thay đổi anh ta. Tôi đã xăm lên lưng mình hình phượng hoàng lửa, với hy vọng có thể cùng anh ta bay lượn trên bầu trời đầy giông bão của thế giới ngầm. Tôi đã học cách cầm dao, học cách đối mặt với nguy hiểm, chỉ để có thể đứng ngang hàng với anh ta.
Nhưng tôi đã quên mất một điều, phượng hoàng chỉ có thể tái sinh từ tro tàn của chính nó, chứ không thể sưởi ấm một tảng băng.
Tôi trở về căn biệt thự, nơi đã từng là "tổ ấm" của chúng tôi. Tôi đi một vòng khắp căn nhà, nhìn lại những kỷ vật của mười lăm năm qua. Những bức ảnh, những món quà, những lá thư tay mà tôi đã viết cho anh ta nhưng chưa bao giờ gửi.
Tôi gom tất cả chúng lại, bỏ vào một chiếc thùng carton lớn, và mang ra ngoài sân sau.
Tôi châm một que diêm, và ném nó vào thùng.
Ngọn lửa bùng lên, nuốt chửng tất cả những ký ức về tình yêu của tôi dành cho anh ta. Hình ảnh của tôi và anh ta trong những bức ảnh méo mó rồi biến dạng trong ngọn lửa, giống như tình yêu của chúng tôi vậy.
Khi ngọn lửa tàn, chỉ còn lại một đống tro đen.
Tôi quay người bước đi, không hề ngoảnh lại.
Tạm biệt, Mạnh Đăng An. Tạm biệt, Phượng Hoàng Lửa.
Tạm biệt, Mai Bảo Trinh của kiếp trước.
Đêm đó, Mạnh Đăng An đang ở trong một quán bar của mình, cố gắng dập tắt sự bực bội trong lòng bằng rượu. Anh ta không hiểu tại sao mình lại tức giận. Mai Bảo Trinh đồng ý ly hôn, đó chẳng phải là điều anh ta mong muốn sao? Anh ta sắp có thể cho Thạch Thu Uyên một danh phận, một cuộc sống trong sạch.
Nhưng hình ảnh bình thản đến đáng sợ của cô lúc ký vào đơn ly hôn cứ ám ảnh anh ta.
Đúng lúc này, một tên đàn em hớt hải chạy vào.
"Đại ca, không hay rồi! Chị… chị Trinh, chị ấy đi rồi!"
Mạnh Đăng An nhíu mày. "Đi đâu?"
"Chị ấy và cả gia đình đã ra sân bay Nội Bài, hình như là đi Hàn Quốc! Vé một chiều ạ!"
Ly rượu trên tay Mạnh Đăng An rơi xuống đất, vỡ tan tành.
"Cái gì?" Anh ta đứng bật dậy, túm lấy cổ áo tên đàn em. "Tại sao bây giờ mới báo cáo?"
"Dạ… dạ tại chị ấy đi rất lặng lẽ, chúng em cũng vừa mới phát hiện ra…"
Mạnh Đăng An không nghe thêm nữa, anh ta lao ra khỏi quán bar, phóng xe như điên về phía sân bay.
Biến mất? Cô ta dám biến mất khỏi cuộc đời anh ta? Sau khi nói những lời đó?
Anh ta không cho phép!
Nhưng khi anh ta đến nơi, chuyến bay đến Seoul đã cất cánh được mười lăm phút. Anh ta đứng chết lặng trước bảng thông báo chuyến bay, cảm giác trống rỗng đến đáng sợ bao trùm lấy lồng ngực.
Trong khi đó, trên máy bay, tôi đang tựa đầu vào vai mẹ. Bà đang kể cho tôi nghe về những dự định của bà khi đến Hàn Quốc, về việc mở một phòng khám nhỏ. Cha tôi ngồi bên cạnh, đang đọc một cuốn sách y học.
Họ đã sống lại. Họ đang ở bên cạnh tôi.
Tôi nhớ lại kiếp trước, nhớ lại cảnh tượng Mạnh Đăng An ra lệnh rút ống thở của họ. Nỗi sợ hãi và căm hận vẫn còn đó, nhưng giờ đây, nó được thay thế bằng lòng biết ơn vô hạn.
Tôi đã cứu được họ.
Tôi đã cứu được chính mình.
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, những đám mây trắng bồng bềnh trôi. Phía dưới là Hà Nội đang nhỏ dần, nhỏ dần, rồi biến mất.
Tạm biệt.
Điện thoại tôi rung nhẹ. Là tin nhắn từ Tôn Thái An.
"Hạ cánh an toàn rồi thì báo cho mình một tiếng. Mọi chuyện ở đây, cứ để mình lo."
"Cảm ơn cậu, Thái An." Tôi nhắn lại.
Cảm ơn cậu, vì đã cho mình một cơ hội để làm lại từ đầu.
Có thể bạn cũng thích





