
Sự phản bội của anh, sự tái sinh rực lửa của cô
Chương 3
Mai Bảo Trinh POV:
Cuộc sống mới ở Seoul yên bình đến không ngờ. Chúng tôi mua một căn hộ nhỏ ở khu Gangnam, đủ ấm cúng cho ba người. Cha mẹ tôi, với sự giúp đỡ của những người bạn cũ trong ngành y, nhanh chóng tìm được công việc cố vấn tại một bệnh viện lớn. Còn tôi, tôi dành thời gian để học lại tiếng Hàn, đi dạo trong những công viên ngập lá vàng, và tận hưởng cảm giác được là chính mình, không phải là "vợ của An Sắt" hay "chị đại Phượng Hoàng Lửa" .
Một buổi chiều, khi đang ngồi trong một quán cà phê quen thuộc, tôi bất ngờ gặp lại một người không nên gặp.
Thạch Thu Uyên.
Cô ấy ngồi một mình ở một góc, gương mặt tiều tụy, đôi mắt sưng húp. Chiếc váy trắng cô mặc không che được cái bụng đã lùm lùm sau lớp vải.
Xem ra, cô ấy đã không nghe lời khuyên của tôi mà rời khỏi Hà Nội. Và giờ, cô ấy đã đến tận đây.
Lòng tôi dấy lên một cảm giác phức tạp. Tôi không muốn dính dáng gì đến cô ấy, đến bất cứ thứ gì liên quan đến Mạnh Đăng An. Nhưng nhìn bộ dạng đáng thương của cô gái trẻ, tôi lại không nỡ bỏ đi.
Tôi do dự một lúc, rồi quyết định bước đến bàn của cô.
"Chào cô."
Thạch Thu Uyên ngẩng đầu lên, đôi mắt ngấn nước của cô mở to ngạc nhiên khi nhận ra tôi.
"Là… là chị?"
"Sao cô lại ở đây?" Tôi hỏi thẳng.
Cô ấy cúi đầu, giọng lí nhí. "Em… em đi tìm anh Hùng."
"Hùng?" Tôi nhếch mép. "Cô vẫn còn tin có người tên Hùng sao?"
Thạch Thu Uyên ngước lên nhìn tôi, ánh mắt đầy bối rối. "Ý chị là sao?"
Tôi thở dài, ngồi xuống đối diện cô. "Mạnh Đăng An, đó mới là tên thật của anh ta. Ông trùm xã hội đen khét tiếng ở Hà Nội, biệt danh An Sắt. Chứ không phải anh công nhân xây dựng hiền lành tên Hùng nào cả."
Gương mặt Thạch Thu Uyên trắng bệch. Cô ấy lắc đầu, không tin.
"Không… không thể nào… Anh Hùng không phải người như vậy…"
"Vậy cô nghĩ tại sao anh ta lại biến mất không một lời từ biệt? Tại sao cô gọi điện anh ta không nghe máy? Tại sao cô phải lặn lội đến tận đây để tìm anh ta?" Tôi nói, giọng lạnh lùng.
Sự thật phũ phàng như những nhát dao đâm vào trái tim non nớt của cô gái trẻ. Cô ấy bật khóc nức nở.
"Em… em có thai với anh ấy rồi." Cô ấy vừa khóc vừa nói. "Sau khi chị đi, anh ấy đột nhiên trở nên lạnh lùng. Anh ấy nói muốn cho em một danh phận, nhưng rồi lại biến mất. Em nghe người ta nói anh ấy có vợ, em không tin. Em đã đến nhà anh ấy, nhưng căn nhà trống không. Em tìm khắp nơi, rồi có người nói… có người nói vợ anh ấy đã sang Hàn Quốc. Em nghĩ… em nghĩ anh ấy đã đi theo chị."
Tôi im lặng lắng nghe. Hóa ra là vậy. Mạnh Đăng An đã không hề nói cho cô ấy biết về việc chúng tôi ly hôn. Anh ta chỉ đơn giản là biến mất khỏi cuộc đời cô, giống như cách anh ta đã làm với bao người khác.
Một kẻ máu lạnh bẩm sinh. Đúng là không thể thay đổi.
"Em phải làm sao bây giờ hả chị?" Thu Uyên nhìn tôi cầu cứu, đôi mắt đẫm lệ. "Em không còn ai cả, tiền bạc cũng sắp cạn kiệt rồi."
Nhìn cô ấy, tôi lại nhớ đến bản thân mình ở kiếp trước. Cũng đã từng tuyệt vọng, cũng đã từng không còn nơi nào để đi. Chỉ khác là, cô ấy còn có một sinh linh bé bỏng trong bụng.
Một sự thương cảm len lỏi trong lòng tôi. Dù sao đi nữa, đứa bé không có tội.
Tôi rút trong ví ra một ít tiền, đặt lên bàn.
"Cầm lấy đi. Tìm một chỗ ở tạm, rồi mua vé máy bay về lại quê nhà. Đừng tìm Mạnh Đăng An nữa. Anh ta không phải là bến đỗ an toàn cho cô và con đâu."
Thạch Thu Uyên nhìn số tiền, rồi lại nhìn tôi, ngập ngừng. "Em… em không thể nhận…"
"Cứ cầm lấy đi." Tôi ngắt lời. "Coi như là tôi giúp đứa bé."
Tôi đứng dậy, định rời đi. Nhưng một nỗi sợ hãi mơ hồ bỗng dâng lên trong lòng tôi.
Nếu Mạnh Đăng An biết Thạch Thu Uyên đang ở đây, nếu anh ta tìm đến đây, liệu anh ta có nghĩ rằng tôi đã cố tình đưa cô ấy đến đây để chế giễu anh ta không? Với tính cách đa nghi và tàn nhẫn của anh ta, rất có thể.
Và nếu anh ta nổi điên, tôi không chắc mình và gia đình có thể sống yên ổn được nữa.
Không được. Tôi phải khiến cô ấy rời khỏi đây ngay lập tức.
"Nghe này, Thạch Thu Uyên." Tôi quay lại, nhìn thẳng vào mắt cô, giọng nghiêm túc. "Thế giới của Mạnh Đăng An không đơn giản như cô nghĩ đâu. Cô ở lại đây càng lâu, càng nguy hiểm cho cả cô và đứa bé. Hãy nghe tôi, về quê đi. Sinh con ra và nuôi nó lớn lên một cách bình yên. Quên Mạnh Đăng An đi."
Tôi nói thêm, cố gắng gieo vào lòng cô một tia hy vọng khác. "Nếu cô lo lắng về tương lai, hãy trở về vùng núi của cô, dùng sự nhiệt huyết của mình giúp đỡ những đứa trẻ ở đó. Đó mới là con đường đúng đắn. Mạnh Đăng An không thuộc về thế giới của cô."
Dường như những lời nói của tôi đã có tác dụng. Ánh mắt Thạch Thu Uyên không còn hoang mang nữa, mà ánh lên một sự quyết tâm.
"Em hiểu rồi." Cô ấy gật đầu. "Cảm ơn chị, chị Bảo Trinh. Em sẽ nghe lời chị."
Cô ấy nhận lấy số tiền, lau nước mắt và đứng dậy.
"Em sẽ mua vé về Việt Nam ngay bây giờ."
Nhìn bóng lưng cô rời khỏi quán cà phê, tôi mới thở phào nhẹ nhõm. Hy vọng rằng cô ấy sẽ thực sự làm như vậy.
Tôi không muốn bất cứ điều gì có thể phá vỡ cuộc sống bình yên mà tôi đã rất khó khăn mới có được.
Tôi nhanh chóng rời khỏi quán cà phê, trong lòng cảm thấy bất an. Tôi phải đẩy nhanh kế hoạch của mình hơn nữa. Sự xuất hiện của Thạch Thu Uyên là một biến số nguy hiểm.
Tôi gọi cho Tôn Thái An, giọng có chút gấp gáp.
"Thái An, kế hoạch mà cậu nói với mình về việc trở thành cố vấn cho cảnh sát, có thể bắt đầu ngay được không?"
"Có chuyện gì sao?" Giọng anh có chút lo lắng.
"Không có gì. Chỉ là mình muốn bắt đầu một cuộc sống mới thật nhanh chóng." Tôi cố gắng che giấu sự hoảng sợ. "Mình không muốn lãng phí thêm một giây phút nào nữa."
Có thể bạn cũng thích





