Theo dõi
Chương
Chia sẻ
Bìa tiểu thuyết Sự phản bội của anh, sự tái sinh rực lửa của cô

Sự phản bội của anh, sự tái sinh rực lửa của cô

Dành mười lăm năm thanh xuân phò tá Mạnh Đăng An lên ngôi vị thủ lĩnh, tôi cay đắng nhận lại sự phản bội tàn khốc. Kiếp trước, anh ta vì nhân tình mà hại cha mẹ tôi, ép tôi vào đường cùng phải tự sát. Trọng sinh về thời điểm một năm trước bi kịch, tôi quyết tâm ly hôn để thoát khỏi gông xiềng. Thế nhưng, Đăng An lại hiểu lầm lòng tốt của tôi, thậm chí nhẫn tâm giao vợ mình cho kẻ xấu nhục mạ như một hình phạt. Chứng kiến sự máu lạnh đó, tôi thề sẽ cắt đứt mọi ân tình, khiến anh ta trả giá.
Chương
Chia sẻ

Chương 1

Mười lăm năm yêu Mạnh Đăng An, tôi từ bỏ tất cả để trở thành "chị đại" Phượng Hoàng Lửa bên cạnh anh.

Nhưng kiếp trước, anh ta lại vì tình nhân mà dàn dựng tai nạn biến cha mẹ tôi thành người thực vật, rồi rút ống thở của họ ngay trước mắt tôi.

Nỗi đau tột cùng đã khiến tôi gieo mình tự vẫn.

Mở mắt ra, tôi đã trọng sinh trở về một năm trước khi bi kịch xảy ra.

Lần này, tôi quyết định ly hôn. Nhưng khi tôi cứu tình nhân của anh ta khỏi bọn côn đồ, anh ta lại hiểu lầm.

Anh ta chỉ vào tôi, lạnh lùng nói với một tên du côn: "Con đàn bà này, tao cho mày."

Người đàn ông tôi yêu bằng cả sinh mệnh, lại đang đứng nhìn tôi bị một kẻ khác làm nhục như một sự trừng phạt.

Mạnh Đăng An, kiếp này, tôi và anh, ân oán đoạn tuyệt.

Chương 1

Mai Bảo Trinh POV:

Khi tôi mở mắt ra, tôi đã trọng sinh trở về ngày phát hiện ra sự tồn tại của Thạch Thu Uyên.

Không khí ngột ngạt trong căn phòng xa hoa quen thuộc, mùi nước hoa Chanel No. 5 mà tôi đã dùng suốt mười năm phảng phất trong không khí, và tấm ảnh cưới khổng lồ treo trên tường-nơi người đàn ông tôi yêu bằng cả sinh mệnh, Mạnh Đăng An, đang nhìn tôi với ánh mắt lạnh lùng-tất cả đều nói cho tôi biết, đây không phải là một giấc mơ.

Tôi đã thực sự sống lại.

Ký ức của kiếp trước như một cuốn phim kinh dị tua đi tua lại trong đầu tôi.

Mười lăm năm. Tôi đã yêu Mạnh Đăng An suốt mười lăm năm. Từ cô con gái của một gia đình trí thức danh giá, tôi đã từ bỏ tất cả để bước vào thế giới của anh. Tôi học cách uống rượu, học cách đánh nhau, xăm kín lưng mình hình một con phượng hoàng lửa rực rỡ, để rồi trở thành "chị đại" Phượng Hoàng Lửa khét tiếng bên cạnh ông trùm xã hội đen Hà Nội, "An Sắt" .

Tôi đã nghĩ rằng, chỉ cần tôi đủ yêu anh, đủ hy sinh vì anh, anh sẽ thuộc về tôi.

Nhưng rồi Thạch Thu Uyên xuất hiện.

Một cô gái tình nguyện viên xã hội trong sáng như pha lê, nhiệt huyết như ánh mặt trời. Cô ấy là tất cả những gì tôi không phải. Và anh, người đàn ông tôi yêu, đã yêu cô ấy.

Để có thể "rửa tay gác kiếm" , để cho người tình một danh phận trong sạch, anh đã từng bước ép tôi vào đường cùng.

Anh ta dàn dựng một vụ tai nạn xe hơi, biến cha mẹ tôi-hai vị bác sĩ đầu ngành đáng kính-thành người thực vật. Rồi anh ta dùng chính ống thở của họ để uy hiếp tôi.

"Ký vào đơn ly hôn, hoặc là tôi sẽ rút ống thở của họ."

Giọng nói lạnh như băng của anh ta vẫn còn văng vẳng bên tai tôi.

Tôi đã ký. Tôi đã tuyệt vọng đồng ý. Tôi đã nghĩ rằng chỉ cần cha mẹ tôi được sống, tôi có thể mất tất cả.

Nhưng tôi đã lầm.

Ngay sau khi tôi ký tên, anh ta đã ra lệnh cho đàn em rút ống thở của họ. Ngay trước mắt tôi.

Nỗi đau tột cùng nhấn chìm tôi. Thế giới của tôi sụp đổ. Không còn cha mẹ, không còn tình yêu, tôi chẳng còn lại gì. Tôi đứng trên tầng thượng của tòa nhà cao nhất mà anh ta sở hữu, nhìn xuống thành phố Hà Nội hoa lệ, và gieo mình xuống.

Cơn đau xé nát thân thể chỉ kéo dài trong một khoảnh khắc.

Và rồi tôi mở mắt ra.

Tôi run rẩy đưa tay lên sờ mặt mình. Vẫn còn đây. Tôi nhìn xuống đôi tay mình, những ngón tay thon dài, không một vết sẹo. Tôi vội vàng chạy đến trước gương.

Trong gương là Mai Bảo Trinh của tuổi hai mươi tám, gương mặt vẫn còn nét kiêu ngạo nhưng chưa nhuốm màu tuyệt vọng, và quan trọng nhất, trên lưng vẫn chưa có hình xăm phượng hoàng lửa.

Đây là thời điểm một năm trước khi bi kịch xảy ra. Ngày tôi lần đầu tiên phát hiện ra sự tồn tại của Thạch Thu Uyên.

Tiếng chuông điện thoại reo vang, cắt đứt dòng suy nghĩ của tôi. Là Mạnh Đăng An.

Ở kiếp trước, tôi đã lao đến quán cà phê, làm một trận om sòm, để rồi bắt đầu chuỗi ngày bi kịch của mình.

Nhưng lần này, sẽ không như vậy nữa.

Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng đè nén sự run rẩy trong giọng nói.

"Alo?"

"Em đang ở đâu?" Giọng anh ta vẫn lạnh lùng như thường lệ.

"Ở nhà. Có chuyện gì không anh?" Tôi cố gắng giữ cho giọng mình bình thản.

"Không có gì. Tôi chỉ hỏi vậy thôi."

Anh ta cúp máy. Không một lời giải thích, không một lời quan tâm. Luôn luôn là như vậy.

Tôi ném chiếc điện thoại sang một bên. Đủ rồi. Mười lăm năm yêu một tảng băng, mười lăm năm tự làm mình tổn thương, như vậy là quá đủ rồi.

Mạnh Đăng An, kiếp này, tôi sẽ không yêu anh nữa. Tôi sẽ trả anh về với Thạch Thu Uyên của anh. Tôi sẽ biến mất khỏi thế giới của anh, mãi mãi.

Tôi cầm lấy điện thoại, tìm một số máy đã rất lâu rồi không liên lạc. Một cái tên khiến trái tim tôi nhói lên một cảm giác ấm áp và tội lỗi.

Tôn Thái An.

Người bạn thân từ thuở nhỏ của tôi. Hiện là một sĩ quan công an cấp cao.

Ở kiếp trước, chính anh là người đã thu dọn thi thể của tôi sau khi tôi tự sát.

Tiếng chuông reo lên vài hồi rồi có người bắt máy.

"Alo?" Giọng nói trầm ấm, chính trực quen thuộc vang lên.

Cổ họng tôi nghẹn lại. Nước mắt không thể kìm được mà tuôn rơi.

"Thái An à… là mình, Bảo Trinh đây."

Đầu dây bên kia im lặng một vài giây, rồi giọng anh trở nên lo lắng. "Trinh? Cậu sao vậy? Cậu đang khóc à? Đã xảy ra chuyện gì?"

"Thái An… cậu có thể giúp mình không?" Tôi nức nở. "Giúp mình và cả gia đình mình… rời khỏi nơi này. Di cư sang Hàn Quốc. Càng nhanh càng tốt."

Tôi không chờ anh trả lời, chỉ biết rằng đây là con đường sống duy nhất của tôi.

Sau khi cúp máy với Thái An, tôi cảm thấy một chút bình tĩnh trở lại. Tôi cần phải xác nhận một vài chuyện.

Tôi thay một bộ quần áo đơn giản, không trang điểm, lái xe đến quán cà phê "Nắng Chiều" ở góc phố cổ. Đây là nơi kiếp trước tôi đã bắt gặp Mạnh Đăng An và Thạch Thu Uyên lần đầu tiên.

Tôi chọn một góc khuất, đủ để quan sát mà không bị phát hiện.

Không lâu sau, Mạnh Đăng An bước vào. Anh ta không mặc bộ vest đen thường ngày, mà chỉ mặc một chiếc áo phông xám và quần jean đơn giản. Trông anh ta bớt đi vẻ tàn nhẫn, giống như một công nhân xây dựng bình thường. Anh ta chọn một bàn gần cửa sổ.

Vài phút sau, một cô gái trẻ bước vào. Mái tóc dài đen nhánh, đôi mắt to tròn, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng. Cô mặc một chiếc váy trắng đơn giản, trên tay cầm vài cuốn sách.

Đó chính là Thạch Thu Uyên.

Cô ấy ngồi xuống đối diện Mạnh Đăng An, vui vẻ kể cho anh nghe về công việc tình nguyện của mình. Anh ta, người đàn ông luôn lạnh lùng với cả thế giới, lại đang chăm chú lắng nghe cô. Ánh mắt anh ta nhìn cô, là sự dịu dàng mà tôi chưa bao giờ có được trong mười lăm năm qua.

Anh ta lấy từ trong túi ra một thanh sô cô la, loại mà tôi ghét nhất vì nó quá ngọt, và đưa cho cô.

"Em ăn đi, dạo này trông em gầy quá." Anh ta nói.

Thạch Thu Uyên cười tít mắt, nhận lấy thanh sô cô la. "Cảm ơn anh Hùng."

Hùng. Anh ta đã dùng một cái tên giả. Một cái tên hiền lành, bình thường. Để ở bên cô ấy.

Trái tim tôi không còn đau nữa. Nó chỉ cảm thấy trống rỗng. Giống như nhìn một câu chuyện không liên quan đến mình.

Họ nói chuyện thêm một lúc nữa rồi cùng nhau rời đi. Khi họ đi ngang qua một con hẻm nhỏ, một tên say rượu lảo đảo từ trong đó bước ra, va phải Thạch Thu Uyên khiến cô ngã nhào.

Tên say rượu bắt đầu buông lời trêu ghẹo.

Mạnh Đăng An, hay "Hùng" , ngay lập tức kéo Thu Uyên ra sau lưng mình. Anh ta không hề ra tay, chỉ dùng ánh mắt lạnh như dao găm nhìn chằm chằm vào tên kia.

"Biến đi."

Chỉ hai từ, nhưng sát khí tỏa ra khiến tên say rượu tỉnh cả rượu, lắp bắp xin lỗi rồi chạy mất.

Anh ta quay lại, lo lắng đỡ Thu Uyên dậy, phủi bụi trên váy cô. "Em có sao không?"

"Em không sao." Cô mỉm cười, ánh mắt đầy ngưỡng mộ. "Cảm ơn anh, anh Hùng."

Tôi ngồi trong quán cà phê, lặng lẽ chứng kiến tất cả.

Người đàn ông đó, người đã không ngần ngại ra lệnh đánh gãy chân kẻ thù, người đã nhẫn tâm rút ống thở của cha mẹ tôi, giờ đây lại đang đóng vai một người hùng bảo vệ cho cô gái trong sáng của anh ta.

Thật nực cười.

Nhưng cũng thật đáng thương.

Tôi chợt nhận ra, Thạch Thu Uyên cũng chỉ là một nạn nhân. Cô ấy yêu một người đàn ông tên "Hùng" , một công nhân xây dựng hiền lành, chứ không phải "An Sắt" , một ông trùm xã hội đen máu lạnh. Cô ấy không có lỗi.

Lỗi là ở Mạnh Đăng An. Và lỗi là ở tôi, đã quá cố chấp với một tình yêu không thuộc về mình.

Tôi đứng dậy, thanh toán tiền nước và rời đi.

Bên ngoài, trời bắt đầu đổ mưa. Tôi không mang ô, cứ thế bước đi trong màn mưa lạnh lẽo. Nước mưa hòa cùng nước mắt.

Kiếp trước, tôi đã tự hỏi tại sao tôi lại thua một cô gái như Thạch Thu Uyên. Bây giờ tôi đã hiểu.

Tôi thua không phải vì tôi không đủ tốt, không đủ đẹp, hay không đủ yêu anh.

Tôi thua, vì ngay từ đầu, thứ anh ta muốn đã không phải là một con phượng hoàng lửa có thể cùng anh ta tung hoành trong giông bão.

Thứ anh ta muốn, là một bông hoa hướng dương luôn hướng về phía mặt trời.

Và tôi, không phải là mặt trời của anh ta.

Điện thoại tôi rung lên. Là tin nhắn của Tôn Thái An.

"Mọi chuyện mình đang thu xếp. Cậu và gia đình hãy chuẩn bị. Trong vòng một tuần nữa, chúng ta sẽ đi."

Một tuần.

Tôi nhìn lên bầu trời xám xịt. Mạnh Đăng An, một tuần nữa thôi, Mai Bảo Trinh này sẽ hoàn toàn biến mất khỏi cuộc đời anh.

Có thể bạn cũng thích

Bìa tiểu thuyết Năm Đó Mất Mùa, Cả Thôn Đào Rau Dại, Tôi Lại Nắm Giữ Huyết Mạch Máu Kinh Tế!
8.4
Vốn là sát thủ lừng lẫy, Tống Thất Hạ không ngờ mình lại mất mạng vì sự ngu ngốc của đồng đội. Nàng xuyên không về cổ đại đúng lúc nạn đói hoành hành, phải dắt theo một đứa trẻ bắt đầu hành trình chạy nạn gian khổ. May mắn thay, nàng sở hữu không gian tùy thân chứa đầy lương thực, giúp cuộc sống trở nên dễ dàng. Kẻ xấu tìm đến gây sự hay tiểu thư quyền quý hạch sách đều bị nàng trừng trị thẳng tay. Thế nhưng, nam nhân Thời Cảnh Niên luôn đồng hành bên cạnh bỗng nhiên thay đổi thái độ. Hắn ép sát nàng vào góc tường, dùng sự thâm tình để thay thế cho những đồng tiền mà nàng vốn say mê. Từ đây, Thất Hạ nhận ra rằng ngoài việc kiếm tiền và tiêu tiền, cuộc sống của nàng còn có thêm một sự tồn tại đặc biệt đầy thú vị bên cạnh mình.
Bìa tiểu thuyết Sau khi ly hôn, người chồng tay đua hối hận phát điên
9.2
Vào kỷ niệm bảy năm ngày cưới, Lục Dữ và tôi xảy ra tranh cãi nảy lửa vì bất đồng chuyện con cái. Cùng lúc đó, tôi bàng hoàng phát hiện ảnh chụp tình tứ của anh bên người bạn thanh mai tại sân đua. Suốt nhiều năm qua, anh luôn dùng lý do an toàn để ngăn cản tôi đến xem mình thi đấu, nhưng thực tế đồng đội của anh đều coi cô gái kia mới là người đồng hành đích thực. Nhận ra bản thân chỉ là kẻ ngoài cuộc trong thế giới của chồng, tôi lặng lẽ tháo nhẫn và đề nghị ly hôn. Rời bỏ cuộc hôn nhân lừa dối, tôi quyết định đeo lại đôi găng tay đua xe đã phủ bụi bấy lâu. Hóa ra, tốc độ chưa bao giờ là thứ khiến tôi sợ hãi.
Bìa tiểu thuyết Trả thù chồng bạo hành của tôi
8.7
Bị chồng bạo hành dã man, tôi quyết định trình báo cảnh sát để đòi lại công lý. Thế nhưng, mẹ chồng lại thản nhiên bao che với lý lẽ rằng xích mích gia đình là chuyện thường tình. Đáp lại sự thờ ơ đó, tôi đã khiến con trai bà phải trả giá đắt khi bị đánh đến mức gần như tàn phế. Lúc này, ông bà nội mới hốt hoảng can thiệp để bảo vệ cháu mình. Tôi mỉm cười, dùng chính lời lẽ của họ để phản bác: Chẳng phải người thân trong nhà cãi vã là lẽ đương nhiên sao?
Bìa tiểu thuyết Anh ấy nhấn chìm tôi, tôi đốt cháy thế giới của anh ấy.
9.4
Hy sinh đôi chân vì bạn trai sau bảy năm gắn bó, cô nhận lại sự phản bội cay đắng. Kẻ từng thề thốt chăm sóc cô cả đời lại công khai đính hôn với người khác và âm mưu đánh tráo thuốc để cô vĩnh viễn tàn phế. Đáng phẫn nộ hơn, hắn còn cùng nhân tình sỉ nhục cô trong thế giới ảo, thậm chí ra lệnh cho bảo an hành hung, ném cô xuống ao bỏ hoang đến suýt mất mạng. Từ vũng bùn tăm tối, cô tỉnh ngộ và quyết tâm trở lại để báo thù. Không còn là kẻ yếu thế, cô sẽ đứng trên đỉnh vinh quang, tự tay đòi lại mọi thứ từ kẻ đã đẩy mình vào đường cùng.
Bìa tiểu thuyết Không còn là thế thân, Nữ hoàng trở lại
9.1
Năm năm tận tụy làm hôn thê của Gia Minh và nỗ lực để được các anh trai chấp nhận, mọi thứ bỗng tan vỡ khi Hải Vy trở về. Chỉ vì lời nói dối mắc bệnh nan y, chị gái song sinh đã cướp mất vị trí của tôi. Họ mù quáng tin cô ta, mặc kệ việc tôi bị đầu độc hay bị vu oan. Đỉnh điểm của sự tàn nhẫn là những trận đòn roi máu thịt và việc họ treo tôi lơ lửng trên vách đá giữa ranh giới sinh tử. Sống sót sau thảm kịch, tôi quyết định giả chết để biến mất hoàn toàn. Họ coi tôi là kẻ thế thân vô giá trị, vậy tôi sẽ trở thành bóng ma ám ảnh cuộc đời họ mãi mãi.
Bìa tiểu thuyết Độc y khuynh thành Tà vương độc sủng vương phi nhị giá
8.1
Vốn là một bác sĩ tài giỏi, Đàm Sênh bất ngờ xuyên không thành vương phi bị ghẻ lạnh, giam cầm tại Phong Nhân Viện. Ngay khi tỉnh lại, nàng đã mạnh tay trừng trị kẻ có ý đồ nhục mạ mình. Khoác lên bộ y phục đỏ rực rỡ, Đàm Sênh hiên ngang đại náo hôn lễ của đôi nam nữ phản bội, khiến Khang vương căm hận mà chẳng thể làm gì, còn ả tiểu nhân thì ghen tuông trong bất lực. Sự kiêu hãnh và khác biệt của nàng đã thu hút sự chú ý của Tấn vương thâm trầm. Chứng kiến toàn bộ kịch hay, vị vương gia này nảy sinh hứng thú đặc biệt, quyết tâm che chở và cùng nàng tận hưởng vinh hoa.