
Sự phản bội của anh, Chuyện tình bất diệt của nàng
Chương 2
Phòng bệnh viện ồn ào với một sự vui vẻ gượng gạo, cảm giác thật xa lạ với An Chi.
Ánh Vy ngồi dựa trên giường, một miếng băng mỏng manh vắt ngang mũi, trông hệt như một con búp bê sứ mỏng manh.
Gia Huy đang gọt một quả táo cho cô ta với sự tập trung cao độ, lưỡi dao di chuyển một cách tỉ mỉ. Duy Long đang vỗ lại gối cho cô ta, những cử động của anh vụng về nhưng chân thành.
An Chi đứng ở cửa, một bức tường vô hình ngăn cách cô khỏi khung cảnh gia đình ấm cúng đó.
Cô đến để nói lời tạm biệt.
Không chỉ là tạm biệt cho một chuyến đi, mà là một lời tạm biệt thực sự, cuối cùng. Và họ thậm chí còn không biết điều đó.
"Em luôn muốn được đến Phú Quốc," Ánh Vy nói, giọng cô ta có chút mơ màng. "Những bãi biển, những ngọn núi lửa... nghe như thiên đường vậy."
"Vậy thì chúng ta sẽ đi," Gia Huy nói ngay lập tức, không ngẩng lên khỏi công việc của mình. "Ngay khi em được phép đi lại. Coi như một chuyến đi hồi phục."
"Ôi, anh Gia Huy, anh là tuyệt nhất," Ánh Vy thỏ thẻ, vươn tay chạm vào cánh tay anh.
Duy Long rạng rỡ. "Chúng ta sẽ đặt khu nghỉ dưỡng tốt nhất. Hạng nhất suốt chặng đường. Bất cứ điều gì vì em, Ánh Vy."
Đây là cơ hội của cô. Cơ hội cuối cùng của cô.
"Anh Gia Huy, anh Duy Long," An Chi nói, giọng cô mạnh mẽ hơn cô tưởng. "Em cần nói với các anh một chuyện."
Ba cặp mắt quay về phía cô. Mắt Gia Huy thiếu kiên nhẫn. Mắt Duy Long cảnh giác. Mắt Ánh Vy lóe lên một tia thách thức.
"Em sẽ đi," An Chi nói. "Em đã chấp nhận một vị trí. Đó là... một dự án dài hạn. Em sẽ đi một thời gian."
Duy Long khịt mũi. "Vẫn còn làm màu à. Đi đâu? Một chuyến đi cuối tuần đến thư viện chắc?"
"Không," An Chi nói, trái tim cô chùng xuống. Họ không lắng nghe. Họ thậm chí còn không cố gắng. "Đó là một suất học bổng nghiên cứu. Với Viện Nghiên cứu Y học Quốc gia."
Gia Huy ngừng gọt táo. "Viện Nghiên cứu Y học Quốc gia? Ấn tượng đấy. Nhưng họ không chỉ trao vị trí một cách dễ dàng. Phải mất hàng tháng, hàng năm trời nộp đơn."
"Bác sĩ Dũng đã liên lạc trực tiếp với em," cô giải thích, cố gắng giữ giọng nói ổn định. "Ông ấy đã tạo một ngoại lệ."
"Ôi, chị An Chi, tuyệt vời quá!" Ánh Vy líu lo, nụ cười của cô ta có chút quá rạng rỡ. "Chúng ta nên đi ăn mừng khi chúng ta từ Phú Quốc trở về!"
Cô ta cố tình lảng tránh vấn đề, lái cuộc trò chuyện trở lại với cô ta, trở lại với kế hoạch của họ không bao gồm An Chi.
"Vấn đề là," An Chi tiếp tục, sự tuyệt vọng của cô ngày càng lớn. "Em sẽ đi vào ngày mai. Trong mười lăm năm."
Căn phòng rơi vào im lặng.
Gia Huy đặt dao và quả táo xuống. Duy Long nhìn chằm chằm vào cô, miệng hơi hé mở.
"Mười lăm năm?" Giọng Gia Huy đều đều, không tin nổi. "Em đang nói cái gì vậy? Dự án gì mà mất mười lăm năm?"
"Nó được xếp vào loại tối mật," cô nói.
Duy Long bật ra một tiếng cười ngắn, gay gắt. "Tối mật? Cái gì đây, phim điệp viên à? Em thật lố bịch. Em chỉ làm vậy để gây sự chú ý vì em tức giận chuyện tiền bạc thôi."
"Chuyện này không còn liên quan gì đến tiền bạc nữa," An Chi nói, sự mệt mỏi của tất cả những điều này đè nặng lên cô. "Đây là cuộc sống của em. Sự nghiệp của em."
"Vậy là em định bỏ rơi gia đình mình à?" Giọng Duy Long cao lên. "Sau tất cả những gì chúng ta đã trải qua? Em định cứ thế mà bỏ đi sao?"
"Chính anh đã bảo em cút đi," An Chi nhẹ nhàng nhắc lại. "Anh nói nếu em không thể có lòng trắc ẩn, em không nên ở đây."
Mặt Duy Long tái đi, rồi lại đỏ bừng vì một cơn giận mới. "Anh không có ý là mười lăm năm!"
"Anh có ý gì không quan trọng. Quan trọng là anh đã nói vậy," An Chi đáp, giọng cô không còn cảm xúc. "Em không bỏ rơi các anh. Em đang bắt đầu cuộc sống của riêng mình. Cuộc sống mà các anh đã lấy đi của em."
Không khí căng như dây đàn. Ánh Vy nhìn qua lại giữa ba người họ, một tia hoảng loạn trong mắt cô ta. Chuyện này không đi theo kế hoạch của cô ta.
"Vậy em sẽ sống ở đâu?" Gia Huy hỏi, giọng anh chuyển lại chế độ CEO thực dụng. "Em không thể cứ thế mà đi được."
"Viện cung cấp nhà ở," An Chi nói.
"Còn phòng của em ở đây thì sao?" Duy Long thách thức. "Bọn anh phải làm gì với nó? Cứ để trống trong mười lăm năm à?"
Ánh Vy nhìn thấy cơ hội của mình. "Chị ấy không cần nó nữa," cô ta thì thầm, mắt rưng rưng. "Chị ấy đang rời bỏ chúng ta. Em... em đoán là em sẽ phải ở phòng khách mãi mãi."
Hàm ý lơ lửng trong không khí: An Chi đang vứt bỏ ngôi nhà của mình, gia đình của mình, và Ánh Vy, đứa trẻ mồ côi tội nghiệp, sẽ bị đẩy vào một không gian tạm bợ.
Một làn sóng mệt mỏi tột độ ập đến với An Chi. Cô đã quá mệt mỏi để chiến đấu.
"Ánh Vy có thể lấy phòng của tôi," cô nói, những từ ngữ có vị như tro tàn. "Tôi sẽ dọn đi ngay trong đêm nay. Như vậy sẽ tốt hơn. Phòng đó có tầm nhìn đẹp hơn, và nó lớn hơn phòng khách."
Gia Huy và Duy Long nhìn cô chằm chằm, sững sờ đến im lặng. Họ đã mong cô sẽ chiến đấu, sẽ tranh cãi, sẽ đòi lại không gian của mình. Họ không ngờ đến sự đầu hàng bình tĩnh, hợp lý này.
Nó làm họ bất an.
"Thấy chưa?" Duy Long nói, mặc dù giọng anh thiếu đi sự quả quyết trước đó. "Cô ta chỉ đang cố làm cho chúng ta cảm thấy tội lỗi. Đó là chiêu trò kinh điển của An Chi."
Nhưng ngay cả anh ta dường như cũng không tin vào điều đó.
An Chi nhìn vào những khuôn mặt bối rối, giận dữ của họ. Họ không hiểu. Họ không thể nhìn thấy vực thẳm đã mở ra giữa họ, một khoảng cách không thể nào bắc cầu được nữa.
Họ vẫn nghĩ đây là một cuộc cãi vã trẻ con.
Họ không hề biết rằng cô đang thực hiện một cuộc phẫu thuật cắt bỏ, cắt đi một phần của bản thân đã trở nên hoại tử.
"Em phải đi thu dọn đồ đạc," cô nói, quay người rời đi.
"An Chi, đợi đã," Gia Huy gọi, một nốt bất định lạ lùng trong giọng anh.
Cô dừng lại ở cửa nhưng không quay lại.
"Đừng làm điều gì ngu ngốc," anh nói. Đó không phải là một lời xin lỗi. Đó không phải là một lời cầu xin. Đó là một mệnh lệnh, xuất phát từ thói quen.
Cô không nói gì. Cô chỉ đơn giản bước ra khỏi phòng, để lại các anh trai mình trong một sự im lặng còn nặng nề và khó chịu hơn trước.
Khi cô bước xuống hành lang bệnh viện vô trùng, cô nhớ lại đêm cha mẹ họ qua đời. Gia Huy đã ôm chặt cô, nỗi đau của chính anh là một thứ hữu hình, và thì thầm, "Anh sẽ luôn chăm sóc em, Chi à. Anh hứa." Duy Long đã ngồi với cô suốt đêm, không nói một lời, chỉ là một sự hiện diện vững chắc, an ủi khi cô khóc.
Những lời hứa.
Chúng chỉ là những lời nói. Hơi thở trong không khí tan biến, không để lại gì phía sau.
Mắt cô cay xè, nhưng cô từ chối khóc. Cô không còn nước mắt nữa.
Trở về nhà, cô di chuyển trong phòng mình với một sự hiệu quả lạnh lùng. Cô đóng gói sách giáo khoa, ghi chú nghiên cứu, vài bộ quần áo, và một bức ảnh đóng khung duy nhất của cha mẹ cô.
Mọi thứ khác - những món đồ lặt vặt từ thời thơ ấu, những món quà từ các anh trai, những kỷ niệm - cô đều để lại.
Bác Gấm, người quản gia hai mươi năm của họ, đứng nhìn từ ngưỡng cửa, khuôn mặt bà hằn lên sự không đồng tình.
"Bọn họ không có quyền, cô An Chi ạ," bà nói, giọng bà là một tiếng gầm gừ phẫn nộ. "Cho đi tiền học của cô. Mà lại cho cái con bé đó."
Bà hất đầu về phía Ánh Vy vắng mặt.
"Không sao đâu, bác Gấm," An Chi bình tĩnh nói. "Cháu đi đây. Họ sẽ không phải lo lắng về cháu nữa."
Mắt bác Gấm mở to. "Đi? Đi luôn ạ?"
An Chi gật đầu, kéo khóa vali của mình lại. "Đi luôn ạ."
Ngay khi cô chuẩn bị nhấc chiếc vali nặng trịch lên, một bóng người đổ xuống ngưỡng cửa.
Gia Huy đứng đó, khuôn mặt anh không thể đọc được. Anh đã từ bệnh viện trở về nhà.
Và anh không về một mình.
Có thể bạn cũng thích





