
Sự phản bội của anh, Chuyện tình bất diệt của nàng
Chương 3
Gia Huy đứng đó, một hình bóng im lặng, επιβλητικός ở ngưỡng cửa. Vẻ mặt anh là một bức tường trung lập được xây dựng cẩn thận, nhưng đôi mắt anh như những mảnh băng.
Phía sau anh, Duy Long xuất hiện, khuôn mặt anh là một cơn bão của những cảm xúc mâu thuẫn - giận dữ, bối rối, và một chút gì đó có thể là tội lỗi.
Và rồi, bước ra từ phía sau Duy Long, là Ánh Vy. Cô ta dựa vào anh để được hỗ trợ, khuôn mặt tái nhợt và hốc hác. Nhưng đôi mắt cô ta, khi chúng gặp mắt An Chi, lại lóe lên một tia mong chờ háo hức không che giấu.
Cô ta ở đây để xem màn cuối. Để thấy An Chi cuối cùng và hoàn toàn bị trục xuất khỏi cuộc sống của chính mình.
Trong một khoảnh khắc thoáng qua, An Chi đã cân nhắc việc nói cho họ biết mọi thứ. Trút ra những năm tháng của những hành động tàn nhẫn nhỏ nhặt, sự phá hủy "vô tình" những món đồ quý giá của cô, chiến dịch xa lánh liên tục, tinh vi mà Ánh Vy đã tiến hành.
Nhưng rồi cô nhớ lại lời của Duy Long trong bệnh viện: "Cô ta chỉ đang cố làm cho chúng ta cảm thấy tội lỗi."
Họ sẽ không tin cô. Họ sẽ coi đó là một đòn tấn công tuyệt vọng cuối cùng, lời rên rỉ thảm hại của một người chị ghen tị.
Họ đã chọn phe của mình. Sự thật không còn quan trọng nữa.
Vì vậy, cô chọn sự im lặng. Cô chọn giữ lại mảnh phẩm giá cuối cùng của mình.
Bàn tay cô, đặt trên tay cầm vali, siết chặt cho đến khi các khớp ngón tay trắng bệch.
"Em chỉ lấy vài thứ từ phòng cũ của mình thôi," cô nói, giọng cô nhẹ nhàng, thoáng đãng, hoàn toàn trái ngược với sức nặng đang đè nén trong lồng ngực. "Từ giờ em sẽ ở ký túc xá. Tiện cho việc học hơn."
Cô thấy một tia nhẹ nhõm trong mắt Gia Huy, nhanh chóng bị che giấu. Anh nghĩ rằng đây là sự nhượng bộ của cô, chấp nhận vị trí của mình.
"Tốt," anh nói, giọng anh cộc lốc. "Đó là một quyết định hợp lý."
Rồi ánh mắt anh lại cứng lại. "Em đã làm Ánh Vy buồn. Màn kịch của em ở bệnh viện hoàn toàn không cần thiết. Con bé bây giờ cảm thấy rất tệ."
"Em sẽ chuyển vào ký túc xá," An Chi tự động lặp lại, tâm trí cô là một màn sương tê dại. Đó là lời nói dối duy nhất cô có thể nghĩ ra, một lá chắn tạm thời.
Mặt Gia Huy tối sầm lại. Anh nghĩ cô đang thách thức, chế nhạo họ bằng chính giải pháp mà cô đã đưa ra trước đó.
"Em không có ý làm ai buồn cả," cô lặng lẽ nói, nhưng những lời nói đã bị mất đi.
"Đừng lo, chị An Chi," Ánh Vy thì thầm, bước tới. "Em sẽ không lấy phòng của chị đâu. Em không thể nào làm vậy được. Em sẽ ở phòng khách thôi."
Đó là một nước cờ được tính toán hoàn hảo khác, khiến cô ta có vẻ cao thượng và hy sinh trong khi xoáy sâu thêm con dao.
"Đó sẽ không còn là phòng của tôi nữa," An Chi tuyên bố, giọng cô đều đều. "Một khi tôi rời đi tối nay, tôi sẽ không quay trở lại."
Cô đã thấy nó lúc đó - một tia đắc thắng thuần khiết, không pha tạp trong mắt Ánh Vy trước khi nó nhanh chóng được che đậy bởi một vẻ mặt đau buồn.
"Cô nói cái gì?" Duy Long bước tới, giọng anh trầm xuống một cách nguy hiểm.
"Nó nói nó sẽ không quay trở lại," Gia Huy trả lời thay cô, giọng anh pha lẫn sự khinh miệt. "Nó đang cắt đứt quan hệ với chúng ta. Sau tất cả những gì chúng ta đã làm cho nó."
"Tốt thôi," Duy Long gắt, khuôn mặt anh ta nhăn nhó trong một nụ cười khinh bỉ. "Đi đi. Đừng có bò về đây khi cái phòng ký túc xá nhỏ bé của cô trở nên cô đơn. Bọn anh có Ánh Vy rồi. Bọn anh không cần cô."
Sự dứt khoát trong lời nói của anh ta lắng xuống trong phòng, lạnh lẽo và tuyệt đối.
An Chi không trả lời. Không còn gì để nói nữa.
Cô cúi xuống và bắt đầu sắp xếp hộp đồ cuối cùng của mình. Cô nhặt lên một con gấu bông cũ kỹ, món quà của Gia Huy cho sinh nhật lần thứ năm của cô. Cô đặt nó lên giường. Cô nhặt lên một bộ sưu tập bướm hiếm mà cô và Duy Long đã dành cả mùa hè để bắt. Cô đặt nó lên giá sách.
Cô đang lấy những thứ cần thiết. Bỏ lại những tình cảm.
Cuối cùng, cô đóng vali lại. Tiếng chốt khóa vang lên trong căn phòng im lặng.
Cô nhấc chiếc túi nặng trịch, sức nặng của nó là một biểu hiện vật lý cho những mối quan hệ đã bị cắt đứt của cô, và bước về phía cửa.
Các anh trai cô và Ánh Vy đứng đó như một phiên tòa, chặn đường cô. Họ không di chuyển.
Cô nhìn vào mắt Gia Huy, rồi đến Duy Long. Cô không nhìn Ánh Vy.
Từ từ, họ bước sang một bên, dọn đường cho cô ra đi.
Khi cô đi qua Duy Long, anh ta nói, giọng anh ta là một lời thì thầm độc địa chỉ dành cho cô.
"Tao hy vọng mày sẽ hối hận về điều này đến hết đời, An Chi."
Lời nói của anh ta là một lực đẩy vật lý, đẩy cô về phía trước, ra khỏi phòng, xuống cầu thang, và về phía cửa trước.
Cô đẩy cửa mở và bước ra ngoài trong một cơn mưa rào đột ngột. Cơn mưa lạnh buốt, làm ướt sũng quần áo và tóc cô ngay lập tức, dán chúng vào da cô.
"Và đừng bao giờ nghĩ đến việc đặt chân vào ngôi nhà này một lần nữa!" Giọng Gia Huy vang lên từ ngưỡng cửa. "Đối với anh, em không còn là người của nhà này nữa!"
Việc đổi tên chỉ là một thủ tục. Anh đã từ bỏ cô bằng mọi cách khác rồi.
Tầm nhìn của cô mờ đi. Cô không thể phân biệt được đó là mưa trên mặt hay là những giọt nước mắt cuối cùng đã vỡ òa.
Một cơn đau nhói xuyên qua lòng bàn tay cô. Cô nhìn xuống. Vết thương cũ trên tay cô, một vết sẹo từ một tai nạn thời thơ ấu, đã nứt ra vì sức căng khi mang vali. Máu hòa với mưa, nhỏ giọt xuống những bậc thềm đá nguyên sơ.
Cô nhớ lại tai nạn đó. Cô đã ngã từ trên cây xuống, và Duy Long đã cõng cô suốt quãng đường về nhà, khuôn mặt anh đẫm nước mắt, kinh hoàng vì sợ cô bị thương nặng. Gia Huy đã rửa vết thương với một sự dịu dàng mà cô không hề biết anh sở hữu.
Bây giờ, họ đứng trong ngưỡng cửa ấm áp, khô ráo, nhìn cô chảy máu trong mưa, và khuôn mặt họ lạnh lùng, cứng như đá.
Cô cảm thấy một cơn chóng mặt, đôi chân cô dọa sẽ khuỵu xuống. Cô quá mệt mỏi. Mệt mỏi đến không thể tin được.
"An Chi, xin đừng đi!" Một giọng nói vang lên.
Đó là Ánh Vy, lao ra khỏi nhà, khuôn mặt cô ta là một chiếc mặt nạ hoàn hảo của sự tuyệt vọng bi thảm. "Anh Gia Huy, anh Duy Long, ngăn chị ấy lại! Tất cả là lỗi của em!"
Cơn mưa ngay lập tức bắt đầu làm ướt bộ quần áo đắt tiền của chính cô ta.
"Ánh Vy, vào nhà ngay!" Duy Long hét lên, giọng anh pha lẫn sự hoảng loạn. "Em sẽ bị cảm lạnh đấy!"
Anh và Gia Huy lao đến bên cạnh cô ta, che chắn cho cô ta khỏi cơn mưa, hối hả đưa cô ta trở lại sự ấm áp của ngôi nhà.
An Chi nhìn cảnh tượng đó, một nụ cười cay đắng, tan nát thoáng trên môi cô. Đó là một màn trình diễn hoàn hảo.
Cơ thể cô lảo đảo, và thế giới bắt đầu tối sầm lại ở các góc.
Ngay khi cô sắp ngã, một chiếc xe hơi phanh kít lại ở lề đường.
Một cánh cửa bật mở, và những cánh tay mạnh mẽ đã đỡ lấy cô trước khi cô ngã xuống đất.
"An Chi! Lạy Chúa, họ đang làm gì em vậy?"
Qua màn sương của mưa và nỗi đau, cô nhận ra khuôn mặt của Bác sĩ Trần Quốc Dũng. Ông đã đến đón cô, đưa cô đến Viện. Ông đã đến sớm.
Ông nhẹ nhàng lấy chiếc vali từ bàn tay đang chảy máu của cô, vẻ mặt ông trở nên giận dữ như sấm sét khi ông nhìn vào bộ ba ở ngưỡng cửa.
"Các người điên rồi sao?" ông gầm lên, giọng ông cắt ngang tiếng bão. "Để cô ấy đứng ngoài này như thế này? Cô ấy là bộ óc xuất sắc nhất mà tôi từng gặp trong một thập kỷ qua, và các người đối xử với cô ấy như rác rưởi!"
"Ông là cái thá gì?" Duy Long đáp trả, bước tới che chắn cho Ánh Vy.
"Không quan trọng đâu ạ," An Chi thì thầm, kéo tay áo Bác sĩ Dũng. "Làm ơn, chúng ta đi thôi."
Cô không muốn có một màn kịch. Cô không muốn ông chiến đấu một trận chiến mà cô đã thua.
"Họ đáng phải biết họ đang vứt bỏ thứ gì!" Bác sĩ Dũng khăng khăng, cơn giận của ông là một lá chắn bảo vệ quanh cô.
"Đừng xen vào chuyện gia đình của chúng tôi," Gia Huy nói, giọng anh bình tĩnh một cách nguy hiểm, mặc dù một tia bất an thoáng qua trên khuôn mặt anh khi anh nhận ra sự hiện diện đầy quyền uy của Bác sĩ Dũng.
"Làm ơn," An Chi lại cầu xin, giọng cô vỡ ra.
Bác sĩ Dũng nhìn xuống khuôn mặt tái nhợt, đẫm mưa của cô, vào bàn tay đang chảy máu của cô, và cơn giận của ông dịu đi, được thay thế bởi một lòng trắc ẩn sâu sắc.
Ông gật đầu dứt khoát. Ông dìu cô vào chiếc xe ấm áp, khô ráo, ném vali của cô vào ghế sau.
Khi ông đóng cửa lại, ông ném một cái nhìn khinh miệt cuối cùng về phía các anh trai cô.
"Các người sẽ phải hối hận," ông nói, giọng ông trầm nhưng mang một sức nặng to lớn. "Đến khi các người nhận ra mình đã mất gì, thì đã muộn hơn một ngàn lần rồi."
Ông vào ghế lái và chiếc xe rời khỏi lề đường, đèn pha của nó cắt xuyên qua những màn mưa.
Trong gương chiếu hậu, An Chi có thể thấy Gia Huy và Duy Long đứng trên bậc thềm, chết lặng. Sự giận dữ và chắc chắn đã biến mất khỏi khuôn mặt họ, được thay thế bởi một sự bối rối kinh hoàng đang dần hiện ra.
Họ trông nhỏ bé và lạc lõng trong cơn bão.
Cô nhắm mắt lại, gạt đi hình ảnh đó, gạt đi quá khứ.
Chiếc xe tiến về phía trước, đưa cô vào bóng tối, về một tương lai vô định.
Cô đã mất gia đình. Nhưng cuối cùng, cô đã cứu được chính mình.
Có thể bạn cũng thích





