
Thuốc giải của anh, sự dày vò của cô
Chương 2
Hàn Vỹ POV:
Ông nội Phạm nhìn tôi hồi lâu, cuối cùng cũng gật đầu đồng ý. Ông ấy biết rằng đây là cách duy nhất để tôi có thể thoát khỏi nỗi đau này.
Tôi trở về căn biệt thự mà Phạm Gia Khang đã dùng để "nuôi" tôi suốt năm năm qua.
Tôi bắt đầu thu dọn đồ đạc của mình, nhưng phát hiện ra rằng, ngoài vài bộ quần áo rẻ tiền, tôi chẳng có gì cả.
Mọi thứ trong căn nhà này đều là của Phạm Gia Khang. Anh ta ghét bất cứ thứ gì của tôi xuất hiện trong không gian của anh ta.
Đột nhiên, tôi nhớ ra một thứ.
Tôi cẩn thận lấy ra một chiếc hộp gỗ nhỏ từ dưới gầm giường.
Bên trong là một tấm ảnh đã ố vàng.
Trong ảnh, một cậu bé khoảng mười tuổi đang ôm chặt một cô bé, khuôn mặt non nớt nhưng đầy vẻ kiên định.
Đó là tôi và Phạm Gia Khang lúc nhỏ.
Tôi vẫn nhớ như in ngày hôm đó.
Anh ta đã nói với tôi: "Tiểu Vỹ, sau này lớn lên anh sẽ cưới em làm vợ."
Anh ta còn công khai tuyên bố với mọi người rằng tôi là "vợ" của anh ta, khiến người lớn phải bật cười.
Anh ta đã tặng tôi một chiếc bùa bình an, nói rằng nó sẽ bảo vệ tôi.
Tôi đã luôn giữ nó bên mình, như một báu vật.
Tôi nhớ lại một lần chúng tôi đi chơi, tôi suýt bị một chiếc xe tải đâm phải.
Là anh ta đã đẩy tôi ra, còn mình thì bị thương.
Lúc đó, tôi đã nghĩ rằng anh ta thực sự yêu tôi.
Nhưng khi lớn lên, mọi thứ đã thay đổi.
Anh ta bắt đầu lạnh nhạt với tôi, và rồi tôi biết, anh ta đã yêu Đổng Hà Ly.
Nước mắt tôi lại rơi.
Tôi lấy ra chiếc bật lửa, đốt cháy tấm ảnh, chiếc bùa bình an, và tất cả những ký ức ngọt ngào nhưng đau đớn ấy.
Tro tàn bay lên, như tình yêu của tôi, tan biến vào hư không.
Đúng lúc này, một người giúp việc bước vào.
"Cô Hàn, cậu chủ bảo cô ra vườn cắt tỉa mấy cây hoa hồng."
Tôi cau mày.
"Tôi bị dị ứng với phấn hoa hồng, cô không biết sao?"
Người giúp việc cười khẩy.
"Đó là lệnh của cậu chủ. Cô không làm cũng được, nhưng hậu quả tự chịu."
Cô ta cố tình hất đổ chậu hoa bên cạnh, đất và hoa vương vãi khắp sàn.
"Dọn dẹp đi."
Tôi tức giận đến mức toàn thân run rẩy.
Tôi tát vào mặt cô ta một cái.
"Cô quá đáng rồi!"
"Cô dám đánh tôi?"
Người giúp việc trợn mắt, lao vào túm tóc tôi.
Chúng tôi vật lộn với nhau.
"Dừng tay!"
Một giọng nói lạnh lùng vang lên.
Phạm Gia Khang đứng ở cửa, ánh mắt sắc như dao.
Người giúp việc lập tức buông tôi ra, chạy đến bên anh ta, khóc lóc kể lể.
"Cậu chủ, cô Hàn không chịu làm việc, còn đánh em."
Tôi cố gắng giải thích.
"Gia Khang, không phải như vậy. Là cô ta..."
"Câm miệng!"
Anh ta cắt ngang lời tôi, ánh mắt đầy vẻ chán ghét.
"Tôi không muốn nghe cô giải thích. Đi ra vườn ngay, nếu không thì cút khỏi đây."
Anh ta chỉ vào mặt tôi, ra lệnh.
Trái tim tôi như bị bóp nghẹt.
Một chút hy vọng cuối cùng cũng đã tan vỡ.
Tôi không còn gì để nói nữa.
Tôi lẳng lặng đi ra vườn, bắt đầu cắt tỉa những bông hoa hồng đầy gai.
Mùi phấn hoa khiến tôi khó thở, da tôi bắt đầu nổi mẩn đỏ.
Nhưng nỗi đau thể xác này, so với nỗi đau trong lòng, chẳng là gì cả.
Tôi đã quyết định rồi.
Ngày mai, tôi sẽ rời khỏi đây, mãi mãi.
Có thể bạn cũng thích





