
Thuốc giải của anh, sự dày vò của cô
Chương 3
Hàn Vỹ POV:
Tôi làm việc trong vườn hoa hồng suốt cả buổi chiều, cho đến khi bầu trời chuyển sang màu cam sẫm.
Toàn thân tôi mẩn đỏ, ngứa ngáy không chịu nổi. Cổ họng tôi khô rát, mỗi hơi thở đều như có hàng ngàn mũi kim đâm vào.
Tôi lê bước chân nặng trĩu trở về phòng. Người giúp việc đã biến mất, có lẽ đã đi ăn mừng chiến thắng của mình.
Tôi run rẩy lấy ra lọ thuốc chống dị ứng tự chế từ trong túi, vội vàng uống vài viên. Đây là thứ tôi luôn mang theo bên mình, một sự phòng bị cho những lần bị anh ta cố tình hành hạ như thế này.
Cơn ngứa dịu đi một chút, nhưng cơ thể tôi vẫn còn rất khó chịu.
Ngay khi tôi vừa định nằm xuống nghỉ ngơi, cửa phòng bị đạp tung ra.
Phạm Gia Khang lao vào như một con thú dữ, đôi mắt anh ta đỏ ngầu, hằn lên những tia máu.
Anh ta không nói một lời nào, xông đến bóp chặt cổ tôi, đẩy tôi ngã xuống giường.
"Khụ... khụ... anh... làm gì vậy?"
Không khí bị chặn lại, tôi ho sặc sụa, mặt mũi tím tái.
"Cô còn dám đi mách lẻo với ông nội?"
Giọng anh ta rít lên qua kẽ răng, đầy vẻ tức giận và căm hận.
"Hôm nay tôi sẽ cho cô biết hậu quả của việc chọc giận tôi là gì! Hà Ly vì cô mà bị ông nội mắng, cô vui lắm phải không?"
Tôi không thể nói được, chỉ có thể lắc đầu nguầy nguậy, nước mắt tuôn ra như mưa.
Tôi không có. Tôi không nói gì với ông nội cả.
Anh ta nhìn thấy vẻ mặt thống khổ của tôi, lực tay càng siết chặt hơn.
"Tôi sẽ cho cô nếm mùi đau khổ, để cô biết rằng động vào người phụ nữ của Phạm Gia Khang này sẽ có kết cục như thế nào!"
Tôi cảm thấy não mình bắt đầu thiếu oxy, ý thức dần mơ hồ.
Ngay lúc tôi nghĩ mình sắp chết, anh ta đột nhiên buông tay.
"Ho... ho... ho..."
Tôi thở hổn hển, cố gắng hít lấy từng ngụm không khí quý giá. Nước mắt, nước mũi chảy dài trên mặt, trông tôi thật thảm hại.
Chưa kịp định thần lại, anh ta đã túm lấy tóc tôi, lôi tôi ra khỏi phòng.
"Anh... anh định đưa tôi đi đâu?"
Tôi sợ hãi hỏi.
"Đến nơi cô nên đến, trả giá cho những gì cô đã làm."
Giọng anh ta lạnh như băng, không một chút tình người.
Tôi hoảng sợ, cố gắng vùng vẫy.
"Gia Khang, xin anh, tin tôi một lần đi! Tôi thật sự không làm gì cả!"
Nhưng anh ta không hề nghe, lôi tôi xềnh xệch xuống lầu, nhét tôi vào xe.
Chiếc xe lao đi trong đêm tối.
"Hàn Vỹ, cô tốt nhất nên cầu nguyện rằng Hà Ly không có chuyện gì, nếu không, tôi sẽ cho cô sống không bằng chết."
Anh ta nghiến răng đe dọa.
Tôi bật cười, một nụ cười đầy chua chát và tuyệt vọng.
Sống không bằng chết? Chẳng phải tôi đã sống như vậy suốt năm năm qua rồi sao?
Chiếc xe dừng lại trước một căn biệt thự sang trọng. Tôi biết đây là nhà của Đổng Hà Ly.
Anh ta lôi tôi ra khỏi xe, không chút thương tiếc, ấn tôi quỳ xuống trước cổng.
"Dập đầu xin lỗi Hà Ly, cho đến khi cô ấy tha thứ cho cô."
Anh ta ra lệnh, giọng nói lạnh lùng đến tàn nhẫn.
Tôi ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt anh ta.
"Tôi không sai, tại sao tôi phải xin lỗi?"
"Cô còn dám cứng miệng?"
Anh ta lấy điện thoại ra, mở những hình ảnh và video của tôi.
"Cô có muốn tôi gửi những thứ này cho bà ngoại cô không? Bà ấy đang bị bệnh tim, nếu nhìn thấy những thứ này, không biết có chịu nổi không?"
Trái tim tôi thắt lại.
Bà ngoại là điểm yếu duy nhất của tôi.
Tôi không thể để bà xảy ra chuyện.
Nước mắt tôi lại rơi.
Tôi cúi đầu, dập đầu xuống nền đất lạnh lẽo.
"Xin lỗi."
Trời bắt đầu đổ mưa. Những giọt mưa lạnh buốt táp vào mặt tôi, hòa cùng nước mắt.
Tôi cứ thế quỳ ở đó, hết lần này đến lần khác dập đầu.
Mỗi lần cúi xuống, tôi lại thấy nực cười cho chính mình.
Năm năm thanh xuân, năm năm hy sinh, đổi lại chỉ là sự sỉ nhục và ghẻ lạnh.
Xung quanh vang lên những tiếng xì xào bàn tán.
"Nhìn kìa, không phải là cô bạn gái hám tiền của CEO Phạm Thị sao?"
"Sao lại quỳ ở đây? Trông thảm hại quá."
Mỗi một lời nói như một mũi kim châm vào lòng tự trọng vốn đã nát tan của tôi.
Đầu óc tôi bắt đầu quay cuồng, cơ thể tôi đã đến giới hạn.
Tôi ngã xuống, bất tỉnh.
Trong cơn mê man, tôi dường như nghe thấy tiếng gọi lo lắng của Phạm Gia Khang.
"Hàn Vỹ! Hàn Vỹ!"
Tôi cười khổ.
Chắc là ảo giác thôi.
Anh ta hận tôi như vậy, sao có thể lo lắng cho tôi được chứ?
Có lẽ, anh ta chỉ mong tôi chết đi cho khuất mắt.
Có thể bạn cũng thích





