
Đế chế bí mật tỷ đô của cô thế thân của anh
Chương 2
Góc nhìn của Phan An Nhiên:
Giấc ngủ không đến. Tôi trằn trọc trên chiếc giường cỡ lớn của căn penthouse mà anh Kiên dành cho tôi, ga trải giường như giấy nhám cọ vào da thịt. Ánh đèn thành phố xuyên qua những cửa sổ kính từ sàn đến trần, vẽ những hoa văn vô hồn lên tường. Mọi bóng tối dường như đều mang khuôn mặt giận dữ của Khang Vĩ, mọi tiếng còi xe xa xa đều giống như tiếng hét tưởng tượng của Cát Tường.
Khoảng 3 giờ sáng, tôi bỏ cuộc. Tôi đang mặc áo choàng thì nghe thấy một tiếng "cạch" nhẹ từ phía cửa chính của căn hộ. Máu tôi đông cứng lại. An ninh trong tòa nhà này kín như bưng. Không ai có thể lên tầng này mà không có giấy phép.
Trước khi tôi kịp với lấy điện thoại, cửa phòng ngủ bật tung. Hai người đàn ông to lớn mặc đồ tối màu và đeo mặt nạ trượt tuyết lấp đầy khung cửa. Tiếng hét của tôi bị chặn lại khi một trong số họ lao tới, tay hắn bịt miệng tôi, mùi cà phê cũ và mồ hôi xộc vào mũi.
Tôi chống cự. Tôi đá và giãy giụa, móng tay cào vào cánh tay dày đang quấn quanh thân mình, nhưng nó giống như chống lại một bức tường gạch. Người đàn ông còn lại lôi ra một cuộn băng keo. Họ trói cổ tay và mắt cá chân tôi một cách tàn nhẫn và hiệu quả, sau đó dán một miếng băng keo lên miệng tôi. Một chiếc mũ trùm đầu màu đen bị chụp lên đầu tôi, đẩy tôi vào một bóng tối ngột ngạt, kinh hoàng.
Tôi bị vác lên vai như một bao khoai tây. Chuyển động thật xóc nảy, đầu tôi đập vào một bả vai cứng. Tôi bị khiêng ra khỏi căn hộ, xuống một thang máy dịch vụ mà tôi thậm chí không biết nó tồn tại, và vào nơi có cảm giác như không khí lạnh lẽo ban đêm của một gara đậu xe.
Cửa sau của một chiếc xe van đóng sầm lại, và tôi bị ném xuống sàn xe cứng, có gờ. Chiếc xe giật mạnh, ném tôi vào thành xe. Sự hoảng loạn, lạnh lẽo và sắc bén, cào vào cổ họng tôi. Đây không phải là một vụ cướp đơn giản. Đây là một vụ bắt cóc chuyên nghiệp.
Sau một khoảng thời gian tưởng như vô tận với những cú rẽ gấp và dừng đột ngột, chiếc xe van cuối cùng cũng dừng lại. Cửa sau kêu kẽo kẹt mở ra, và tôi bị kéo ra bởi hai cánh tay bị trói, đôi chân trần của tôi cọ xát trên nền bê tông sạn.
Tôi bị đẩy qua một ô cửa, không khí trở nên đặc quánh và cũ kỹ, nặng mùi cơ thể không được tắm rửa, nước hoa rẻ tiền, và thứ gì đó có mùi kim loại, như máu cũ.
Những bàn tay thô bạo kéo mũ trùm đầu ra khỏi đầu tôi.
Ánh đèn sân khấu chói lòa đột ngột khiến tôi phải nhắm chặt mắt. Khi tôi cố gắng mở chúng ra, chớp mắt chống lại ánh sáng gay gắt, tim tôi ngừng đập.
Tôi đang ở trên một sân khấu.
Bên dưới tôi, một biển những khuôn mặt thèm thuồng đang nhìn lên. Hầu hết là đàn ông. Giàu có, già nua và săn mồi. Ánh mắt họ lướt qua cơ thể tôi, chỉ mặc một chiếc váy ngủ lụa mỏng, với một sự đói khát khiến dạ dày tôi quặn lại. Đó là một loại đấu giá nào đó, một buổi đấu giá bẩn thỉu, bất hợp pháp được tổ chức trong một nhà kho bốc mùi mục nát.
"Thả tôi ra!" Giọng tôi là một tiếng kêu bị bóp nghẹt sau lớp băng keo. "Các người không biết tôi là ai đâu! Tôi là Phan An Nhiên!"
Một gã đàn ông trông bóng nhẫy trong bộ vest rẻ tiền bước lên sân khấu, tay cầm micro. Hắn cười khúc khích, một âm thanh ướt át, lạch cạch.
"Phan An Nhiên? Chắc rồi, cưng à. Và tao là Vua nước Anh," hắn chế nhạo vào micro. Đám đông cười rộ lên. "Nào, các quý ông, hãy bắt đầu đấu giá cho món hàng đáng yêu này. Tươi mới, như các vị thấy. Chúng ta hãy bắt đầu với giá hai tỷ rưỡi đồng!"
Sự hỗn loạn nổ ra. Những cánh tay giơ lên không trung. Những con số được hét lên, mỗi con số cao hơn con số trước.
"Năm tỷ!"
"Tám tỷ rưỡi!"
"Mười hai tỷ!"
Tôi giãy giụa chống lại sự trói buộc, la hét sau lớp băng keo, nhưng những lời cầu xin của tôi đã bị nhấn chìm trong cuộc đấu giá điên cuồng. Tôi không còn là một con người nữa. Tôi là một món đồ, một giải thưởng để giành lấy. Giá cả tăng lên với tốc độ đáng sợ - hai mươi lăm tỷ, năm mươi tỷ, một trăm hai mươi lăm tỷ. Nỗi kinh hoàng của tôi là một sinh vật sống, một con thú hoang bị mắc kẹt trong lồng ngực, cào cấu để thoát ra.
"Đã bán!" người bán đấu giá cuối cùng hét lên, đập búa xuống. "Cho quý ông ở phía sau với giá hai trăm năm mươi tỷ đồng!"
Một cơn buồn nôn ập đến. Mọi chuyện đã kết thúc. Tôi đã bị bán.
Hai tên bảo vệ cởi trói chân tôi và kéo tôi ra khỏi sân khấu, qua một hành lang tối tăm, và đẩy tôi vào một căn phòng nhỏ, không cửa sổ. Cánh cửa đóng sầm lại, tiếng khóa kêu một tiếng cuối cùng điếc tai.
Một lúc sau, cửa lại mở. Một người đàn ông béo phị với trán đẫm mồ hôi và đôi mắt nhỏ, ti hí bước vào. Hắn đang cầm một ly sâm panh. Hắn là người mua tôi.
"Hai trăm năm mươi tỷ," hắn nói, giọng nhầy nhụa. "Tốt hơn hết là mày phải đáng giá. Mặc dù tao phải nói, Khang Vĩ không nói dối. Mày đúng là một mỹ nhân."
Cái tên đó đánh vào tôi như một cú đấm. Khang Vĩ.
"Ông nói gì?" Tôi lẩm bẩm qua lớp băng keo.
Gã đàn ông mỉm cười, một sự méo mó ghê tởm trên môi hắn. Hắn đưa tay ra và giật miếng băng keo khỏi miệng tôi. Tôi thở hổn hển, vùng da bị rách rát buốt.
"Tao nói, Khang Vĩ gửi lời hỏi thăm," gã đàn ông lặp lại, thích thú trước sự sững sờ của tôi. "Hắn nói mày cần được dạy một bài học. Rằng mày nghĩ mày hơn hắn. Hắn đã bán mày cho tao. À, không hẳn là bán. Hắn đã tặng mày cho tao. Như một món quà. Cho những giao dịch kinh doanh trong quá khứ của chúng ta."
Căn phòng nghiêng ngả. Không khí thoát ra khỏi phổi tôi. Khang Vĩ. Khang Vĩ đã làm điều này. Anh ta không chỉ bỏ rơi tôi, hay lừa dối tôi. Anh ta đã dàn dựng chuyện này. Anh ta đã ném tôi cho bầy sói để bị xé xác. Người đàn ông tôi đã xây dựng, người đàn ông tôi đã yêu, vừa cố gắng để tôi bị hãm hiếp và tan nát vì tội lỗi rời bỏ anh ta.
Gã đàn ông, người mua tôi, tiến thêm một bước. "Đừng lo, tao sẽ chăm sóc mày thật tốt. Khang Vĩ nói tao có thể vui vẻ, và sau đó hắn sẽ... thu dọn những gì còn lại."
Tay hắn vươn tới sợi dây mỏng của chiếc váy ngủ của tôi. Tôi lùi lại, ép mình vào bức tường lạnh lẽo, ẩm ướt.
"Đừng chạm vào tôi," tôi rít lên, giọng run rẩy. "Tôi sẽ cho ông gấp đôi số tiền hắn nợ ông. Năm trăm tỷ. Tôi có thể cho ông năm trăm tỷ. Chỉ cần để tôi đi."
Hắn cười. "Cưng à, giờ không còn là chuyện tiền bạc nữa."
Nỗi kinh hoàng, thuần khiết và không pha tạp, tràn ngập mọi tế bào trong cơ thể tôi. Tâm trí tôi trống rỗng vì nó. Đây rồi. Đây là cách nó kết thúc. Bị tước đoạt tên tuổi, quyền lực, phẩm giá, trong một căn phòng bẩn thỉu dưới sự thương xót của một con quái vật.
Hắn lao tới, những ngón tay béo mập của hắn túm lấy lụa của chiếc váy của tôi. Vải rách toạc với một âm thanh ghê tởm.
Một tiếng hét xé toạc cổ họng tôi, thô ráp và tuyệt vọng.
Và rồi, tiếng gỗ vỡ vụn. Cánh cửa phòng bay khỏi bản lề, rơi xuống sàn với một tiếng nổ vang dội.
Đứng sừng sững trong khung cửa, bóng dáng nổi bật trên nền ánh sáng mờ ảo của hành lang, là Khang Vĩ. Và bám vào cánh tay anh, nhìn vào phòng với đôi mắt to, ngây thơ giả tạo, là Cát Tường.
---
Có thể bạn cũng thích





