
Đế chế bí mật tỷ đô của cô thế thân của anh
Chương 3
Góc nhìn của Khang Vĩ:
Cảnh tượng An Nhiên, chiếc váy ngủ bị xé toạc, khuôn mặt tái nhợt vì kinh hoàng, đập vào tôi như một cú đấm vào bụng. Trong một khoảnh khắc, một bản năng bảo vệ nguyên thủy trỗi dậy trong tôi. Tôi muốn giết chết gã khốn béo ú đang đứng trên cô ấy.
Rồi Cát Tường thở hổn hển, một âm thanh nhỏ, kịch tính, và áp mặt vào cánh tay tôi. "Ôi, Khang Vĩ, thật kinh khủng! Chị ấy có sao không?"
Cái chạm của cô ta giống như một công tắc được bật. Tia lo lắng cho An Nhiên biến mất, thay vào đó là một cơn giận dữ nóng bỏng, chính đáng. Đây là lỗi của An Nhiên. Tất cả. Nếu cô ấy không bắt cóc Cát Tường, nếu cô ấy không cố gắng ép phá thai, nếu cô ấy không quá khó khăn, thì không có chuyện gì trong số này là cần thiết. Tôi phải lấy lại con mình. Đây là cách duy nhất để dọa cô ấy phải tuân theo.
"An Nhiên," tôi nói, giọng lạnh lùng, che giấu sự run rẩy mà tôi cảm thấy chỉ vài giây trước. "Em tự chuốc lấy chuyện này."
Đầu cô ấy ngẩng phắt lên. Đôi mắt cô ấy, đôi mắt xanh biếc rực rỡ từng nhìn tôi với biết bao tình yêu, giờ đây chứa đầy một nỗi đau sâu sắc đến mức gần như đen kịt. Nỗi đau trong ánh mắt cô ấy là một thứ hữu hình, và nó đánh vào tôi mạnh hơn cả cái tát của cô ấy.
"Anh... anh đã làm điều này?" cô ấy thì thầm, giọng vỡ ra.
"Anh đã làm những gì phải làm," tôi gắt, lảng tránh. "Em không cho anh lựa chọn nào khác khi em đưa Tường đi. Em đã đe dọa con của anh." Tôi siết nhẹ vai Cát Tường một cách trấn an.
An Nhiên bật cười, một tiếng cười vỡ vụn, cuồng loạn vang vọng trong căn phòng nhỏ, ẩm ướt. "Con của anh? Đứa con mà anh định trả tiền để cạo nó ra khỏi bụng cô ta ngày hôm qua?"
"Đó là trước khi em đẩy anh!" tôi đáp trả, giọng cao lên. "Trước khi em vứt bỏ cuộc sống của chúng ta vì một gã nhà giàu khốn kiếp nào đó! Em đã làm bẽ mặt anh, An Nhiên. Em đã biến anh thành một thằng ngốc."
Cô ấy chỉ nhìn tôi chằm chằm, tiếng cười tắt trên môi, để lại một sự bình tĩnh kỳ lạ. "Em biến anh thành một thằng ngốc?" cô ấy lặp lại nhẹ nhàng. "Không, Khang Vĩ. Em đã tạo ra anh. Và anh là thằng ngốc đã nghĩ rằng em không thể hủy diệt anh."
Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng tôi.
Tôi lờ nó đi và quay sang con lợn béo, Henderson. "Cút đi. Tao đã trả tiền cho mày rồi."
Henderson liếm môi, mắt hắn vẫn dán vào An Nhiên. "Nhưng thỏa thuận là..."
"Thỏa thuận là bất cứ điều gì tao nói. Bây giờ cút khỏi mắt tao trước khi tao đổi ý về việc để mày bước ra khỏi đây." Giọng tôi trầm và đầy đe dọa. Bây giờ tôi có quyền lực, và tôi không ngại sử dụng nó.
Hắn chạy đi như một con chuột.
Cát Tường bước tới, khuôn mặt cô ta là một chiếc mặt nạ hoàn hảo của sự thông cảm. "Ôi, An Nhiên, em rất tiếc vì chuyện này đã xảy ra. Chị có sao không? Anh Khang chỉ quá lo lắng cho đứa bé, anh ấy đã không suy nghĩ thấu đáo."
Tôi vòng tay qua vai Cát Tường. "Đừng bao giờ chạm vào cô ấy nữa, An Nhiên. Đừng bao giờ đến gần con của anh. Em hiểu không? Đây là một lời cảnh báo. Lần sau, anh sẽ không ở đây để dừng lại đâu."
Cát Tường ríu rít, "Khang Vĩ, đừng quá khắt khe. Chị ấy đã trải qua rất nhiều chuyện." Cô ta đang đóng vai người hòa giải, tâm hồn hiền lành bị kẹt ở giữa. Đó là một màn kịch hay.
"Anh sẽ bảo vệ em và đứa bé này bằng cả mạng sống của mình, Tường," tôi nói, nhìn thẳng vào An Nhiên. "Sẽ không ai làm hại em nữa."
Với một cái nhìn cuối cùng, kéo dài vào biểu cảm tan nát của An Nhiên, tôi quay đi và dẫn Cát Tường ra khỏi phòng, để lại An Nhiên một mình trong đống đổ nát mà tôi đã tạo ra.
Khi chúng tôi bước đi, tôi có thể cảm thấy ánh mắt của An Nhiên trên lưng mình. Tôi nhớ lại một lần, nhiều năm trước, khi một gã say rượu ở quán bar trở nên hung hăng với tôi. Lúc đó tôi chỉ là một nhạc sĩ nghèo. An Nhiên, An Nhiên trầm lặng, khiêm tốn của tôi, đã bước vào giữa chúng tôi, nhìn thẳng vào mắt gã đàn ông và nói, "Chạm vào anh ấy và mày sẽ mất bàn tay." Gã đàn ông đã cười, nhưng có điều gì đó trong giọng nói của cô ấy khiến hắn lùi lại.
Đêm đó, tôi đã ôm cô ấy và thì thầm, "Em là người bảo vệ của anh."
Cô ấy đã mỉm cười và hứa, "Mãi mãi."
Lời hứa đó bây giờ giống như một bóng ma, một chi ma đau nhói với một nỗi đau mà tôi từ chối thừa nhận. Cậu bé cần sự bảo vệ đó đã biến mất. Bây giờ tôi là một vị vua, và các vị vua không cần được bảo vệ. Họ lấy những gì thuộc về mình.
Nhưng khi cánh cửa đóng lại sau lưng tôi, để lại An Nhiên trong bóng tối, tôi không thể rũ bỏ cảm giác rằng tôi không chỉ dạy cho cô ấy một bài học. Tôi đã phá hủy một thứ không thể thay thế.
Suy nghĩ đó thật đáng sợ, vì vậy tôi đã đè nén nó xuống, chôn vùi nó dưới làn sóng giận dữ và biện minh mới. Cô ấy đáng bị như vậy. Cô ấy đã phản bội tôi trước.
Tôi phải tin vào điều đó.
Góc nhìn của Phan An Nhiên:
Anh ta đã bỏ đi. Anh ta cứ thế bước đi, tay ôm lấy cô ta, để lại tôi trong căn phòng lạnh lẽo, hôi hám với những mảnh váy ngủ rách nát và bóng ma của sự phản bội của anh ta.
Tôi trượt xuống tường cho đến khi ngồi trên sàn nhà bẩn thỉu. Tôi vòng tay ôm lấy đầu gối và nhìn chằm chằm vào ô cửa trống rỗng.
Anh ta đã hứa sẽ bảo vệ tôi. Mãi mãi.
Cậu bé mà tôi yêu, người có ngọn lửa trong mắt và cây đàn ghita trong tay, sẽ chết trước khi để bất cứ ai động đến tôi. Nhưng cậu bé đó đã biến mất. Thành công và sự bất an đã đầu độc anh ta, biến anh ta thành con quái vật tàn nhẫn, tự phụ này, người xem tôi không hơn gì một chướng ngại vật, một vật sở hữu để bị trừng phạt.
Những giọt nước mắt tôi nghĩ đã cạn lại bắt đầu rơi, nóng hổi và im lặng. Nhưng đây không phải là nước mắt dành cho anh ta. Chúng dành cho tôi. Cho sự ngu ngốc của tôi. Cho năm năm tôi đã lãng phí vào một lời nói dối.
Tôi sẽ không khóc vì anh ta nữa. Không một giọt nước mắt nào nữa.
Cánh cửa kêu kẽo kẹt mở ra. Một trong những nhân viên an ninh cá nhân của tôi, một người đàn ông tên Marcus mà tôi đã cho túc trực, bước vào. Anh ta đã theo dõi tôi kể từ khi tôi rời khỏi Khang Vĩ, một biện pháp phòng ngừa mà bây giờ tôi nhận ra là hoàn toàn không đủ.
"Thưa cô," anh nói, giọng nhẹ nhàng. Anh khoác áo khoác của mình lên vai tôi. "Cô có bị thương không?"
Anh ta cố đưa cho tôi một viên thuốc an thần từ bộ dụng cụ cấp cứu, nhưng tôi đã gạt tay anh ta ra. Tôi không muốn bị tê liệt. Tôi muốn cảm nhận điều này. Tôi cần cơn thịnh nộ để đốt cháy những tàn dư cuối cùng của tình yêu tôi dành cho Khang Vĩ.
"Tôi ổn," tôi nói, giọng khàn khàn. Tôi đứng dậy, kéo chặt chiếc áo khoác quanh mình.
Anh ta sẽ phải trả giá. Cả hai bọn họ sẽ phải trả giá. Khang Vĩ vì sự tàn nhẫn của anh ta, Cát Tường vì lòng tham của cô ta. Tôi đã xây dựng đế chế của anh ta từ đầu bằng tiền và các mối quan hệ của tôi.
Bây giờ, tôi sẽ tận hưởng việc phá hủy tất cả.
---
Có thể bạn cũng thích





