
Kẻ Hôn Phu Bỏ Mặc Cô Chết
Chương 2
Thế giới quay trở lại không phải bằng ánh sáng, mà bằng một mớ âm thanh hỗn loạn của những giọng nói hoảng hốt và tiếng rít không ngừng của gió. Tôi đang nằm trong một chỗ trũng nông trên tuyết, một cái hố được đào vội. Thái An và Khả My đang cúi xuống tôi, hình dáng họ mờ ảo trên nền trắng xóa.
"Chị ấy tự dưng mềm nhũn ra!" Khả My nói, giọng cô ta cao vút, chói tai. "Chị ấy tự xé áo khoác của mình rồi... ngất đi. Em nghĩ độ cao đang ảnh hưởng đến chị ấy."
Thái An đang lay tôi, tay anh ta nắm chặt vai tôi một cách thô bạo. "An Hạ! An Hạ, tỉnh lại đi! Đừng có giở trò nữa!"
Tôi cố gắng nói, cố gắng nói với họ rằng họ là những kẻ giết người, nhưng hàm tôi đã cứng lại. Phổi tôi bỏng rát với mỗi hơi thở nông, đứt quãng. Cái lạnh giờ đây là một sự hiện diện xâm lấn, bên trong lồng ngực, hộp sọ, tủy sống của tôi. Nó không còn là một cảm giác; nó là thứ mà tôi đang trở thành.
"Cô ta giả vờ đấy," một giọng nói mới chế nhạo. Một trong những nhà leo núi khác, một người bạn của Thái An, nhìn xuống hố tuyết của tôi. "Cô ta chỉ tức giận vì anh đưa cái chăn cho Khả My thôi. Đúng là trẻ con."
Thái An thở hắt ra một hơi bực bội. Anh ta nhìn xuống tôi không phải với sự lo lắng, mà với sự khinh bỉ tột cùng. "Anh biết mà. Cô ta đang cố gắng thao túng anh. Cố gắng làm cho anh cảm thấy tội lỗi."
"Anh Thái An, chị ấy không cử động," Khả My nói, một nốt hoảng loạn thực sự giờ đây đã nhuốm màu sự cảm thông giả tạo của cô ta. "Hay là chúng ta nên..."
"Hay là cô ta nên học rằng không phải mọi thứ đều xoay quanh mình," Thái An ngắt lời. Anh ta túm lấy nách tôi và kéo tôi hoàn toàn vào hố tuyết, đôi ủng của tôi cào vô ích trên băng. Anh ta đắp tuyết quanh các mép, thực sự chôn sống tôi. "Cô ta cần một khoảng thời gian để hạ hỏa. Theo đúng nghĩa đen."
Anh ta đứng dậy, phủi tuyết khỏi đôi găng tay đắt tiền của mình với vẻ dứt khoát.
Tôi cố gắng nắm lấy chân anh ta, những ngón tay tôi bám vào lớp vải quần trượt tuyết của anh ta với chút sức lực cuối cùng. "Thái An... làm ơn..."
Anh ta nhìn xuống và đá tay tôi ra, vẻ mặt ghê tởm tột độ. "Em thật thảm hại."
Qua tiếng gió gào thét, tôi nghe thấy giọng nói nhẹ nhàng của Khả My. "Đừng quá khắt khe với chị ấy, anh Thái An. Chị ấy không cứng rắn như chị ấy nghĩ đâu."
"Em quá tốt bụng, Khả My," anh ta trả lời, và sự ấm áp trong giọng nói của anh ta là một cú đòn thể xác. "Chúng ta đi thôi. Cô ta sẽ bò đến lều chính khi đủ đói."
Bước chân của họ mờ dần, bị cơn bão nuốt chửng.
Tôi chỉ còn một mình.
Hoàn toàn, tuyệt đối một mình. Bị bỏ mặc cho đến chết bởi người đàn ông tôi đã hứa sẽ cưới.
Cái lạnh là một con thú săn mồi, cắm sâu hơn những chiếc răng của nó. Cơ thể tôi đã ngừng run, một cột mốc đáng sợ. Tôi biết điều đó có nghĩa là gì. Thân nhiệt của tôi đang ở mức nguy kịch. Cơ bắp của tôi đang đóng băng, các cơ quan nội tạng bắt đầu suy kiệt.
Ánh mắt tôi rơi vào bộ đồ của mình. Vết rách ngay dưới vai tôi. Một vết rách dài, lởm chởm khoảng hai mươi phân, để lộ các lớp bên trong ra ngoài. Gió thổi thẳng vào chỗ rách, một cuộc tấn công liên tục, tàn bạo vào cơ thể vốn đã suy yếu của tôi. Khả My không chỉ phá hoại thiết bị của tôi; cô ta đã giáng một đòn chí mạng.
Một nhu cầu sống sót nguyên thủy, tuyệt vọng trào dâng trong tôi. Điện thoại vệ tinh của tôi đã mất. Nhưng vẫn còn một cơ hội cuối cùng. Một bí mật mà tôi chưa bao giờ nói cho Thái An biết.
Bộ đồ của tôi. Cái tôi đang mặc. Nó không chỉ là một bộ đồ tiêu chuẩn của Đỉnh Phong Tech. Nó là một nguyên mẫu phụ, được thiết kế để giao tiếp với chăn thông minh. Và ẩn bên trong cổ tay áo bên trái, được khâu vào chính đường may, là một thiết bị định vị khẩn cấp nhỏ, kích hoạt bằng áp suất. Một hệ thống dự phòng. Chính sách bảo hiểm riêng của tôi.
Tôi phải với tới nó.
Cánh tay trái của tôi là một vật thể xa lạ, một khúc gỗ đông cứng. Tôi cố gắng ra lệnh cho nó di chuyển, gập về phía mặt tôi, nhưng nó chỉ co giật nhẹ. Cánh tay phải của tôi phản ứng tốt hơn một chút. Với sự chậm chạp đau đớn, tôi kéo nó qua ngực, những ngón tay đeo găng của tôi cào vào tay áo đối diện.
Lớp vải cứng vì băng. Những ngón tay tôi, tê cóng và vô dụng, không thể bám vào. Tôi không thể nắm được.
Nước mắt đông cứng trên má tôi. Thế là hết. Đây là cách nó kết thúc. Bị phản bội, bị bỏ rơi, và đông cứng trong một cái rãnh do chính vị hôn phu của mình đào.
Cơn thịnh nộ, tinh khiết và không pha trộn, đã cho tôi một luồng sức mạnh cuối cùng. Tôi sẽ không chết như thế này. Tôi sẽ không để họ thắng.
Tôi đưa cổ tay trái về phía miệng và cắn mạnh vào cổ tay áo. Răng tôi kẹp chặt vào lớp vật liệu dày, mặc kệ cơn đau nhói ở hàm. Tôi dùng đầu để kéo tay áo lên, để lộ đường may.
Nó đây rồi. Một chỗ phồng nhỏ, gần như vô hình trên vải.
Tôi đập cổ tay vào bức tường băng của cái hố. Một lần. Hai lần. Không có gì. Cảm biến áp suất đã bị đóng băng. Nó cần một tác động mạnh, tập trung.
Với một tiếng kêu từ cổ họng bị gió cuốn đi, tôi đập cổ tay vào chính chiếc mũ bảo hiểm của mình.
Một ánh sáng đỏ nhỏ, gần như không thể nhận thấy, nhấp nháy một lần từ bên trong đường may.
Nó đã được kích hoạt.
Sự nhẹ nhõm bao trùm lấy tôi, mạnh mẽ đến mức gần như đau đớn. Ngay sau đó là một làn sóng kiệt sức bao trùm. Cơ thể tôi không còn gì để cho đi.
Đầu tôi ngửa ra sau trên tuyết. Mí mắt tôi cảm thấy nặng trĩu. Thế giới đang mờ dần thành một màu trắng yên bình, tê dại. Thật dễ dàng để nhắm mắt lại. Để ngủ.
Ngay khi bóng tối bắt đầu chiếm lấy tôi, một cái bóng đổ xuống hố tuyết của tôi.
Tôi chớp mắt, tầm nhìn mờ mịt. Là Khả My. Cô ta đang nhìn xuống tôi, ánh sáng xanh của chiếc chăn của tôi chiếu sáng khuôn mặt cô ta. Những giọt nước mắt giả tạo đã biến mất. Vẻ mặt cô ta là một sự tò mò lạnh lùng, tính toán.
"Vẫn còn sống à?" cô ta lẩm bẩm, giọng nói gần như là một tiếng thì thầm trước gió. "Chị cứng hơn tôi nghĩ."
Cô ta giơ cây rìu phá băng lên. Một nụ cười nhỏ, độc ác hiện trên môi cô ta. "Anh Thái An thật dễ tin. Anh ấy thực sự nghĩ rằng chị chỉ đang nổi cơn tam bành. Anh ấy nói với tôi rằng anh ấy đã oán giận chị trong nhiều năm. Ghét phải sống dưới cái bóng của chị. Ghét việc mọi người đều biết chị mới là bộ não thực sự ở Đỉnh Phong Tech. Anh ấy chỉ đang chờ một lý do để hạ bệ chị."
Những lời nói đó là những mũi kim băng, xuyên qua phần ấm áp cuối cùng của trái tim tôi.
"Anh ta mừng vì làm được điều đó," cô ta thì thầm, nụ cười của cô ta rộng hơn. "Mừng vì được thấy chị thất bại."
Cô ta ném cây rìu phá băng xuống tuyết bên cạnh tôi, một cử chỉ khinh miệt cuối cùng. "Đừng lo. Tôi sẽ chăm sóc anh ấy thật tốt thay cho chị."
Cô ta quay người và bỏ đi, biến mất vào màn tuyết trắng xóa, để lại tôi với sự thật khủng khiếp, đông cứng về sự hủy diệt của chính mình.
---
Có thể bạn cũng thích





