
Thiên Đạo chi nữ tam tuổi rưỡi, cả triều đua sủng!
Chương 2
Thời trẻ bà ta không sinh được con, tình cờ nhặt được Tô Nghị bên lề đường nên mang về nuôi dưỡng.
Sau này tự mình mang thai, bà ta cũng không cắt đứt khẩu phần cơm của Tô Nghị.
Ân tình nuôi dưỡng này, Tô Nghị cả đời không thể quên, càng không nói đến chuyện dám làm trái quyết định của bà ta.
Lão thái thái đã nói đông, Tô Nghị tuyệt không được đi hướng tây, bằng không chính là bất hiếu!
Có được lời này của Tô lão thái, Trâu Thúy Lan tiếp tục thúc giục: "Nương, thằng ranh này cắn làm tay con tê dại, không còn sức nữa, hay là người chịu khó ra tay một chút? Nhà Hoàng viên ngoại đã định sẵn giờ lành rồi, chúng ta phải mau chóng giao hàng qua đó thôi."
"Nói phải lắm, lão nhị lão tam lão tứ, các con trông chừng cho kỹ, nếu tên tiểu tử thối Tô Thanh Dương và Ngũ thị dám manh động thì cứ đánh cho ta, đánh tới khi chúng ngoan ngoãn nghe lời mới thôi!"
Nghĩ đến hai trăm cân gạo thô mà Hoàng viên ngoại hứa hẹn, Tô lão thái dù không muốn dính dáng đến tội nghiệt cũng vứt gậy chống sang một bên, đích thân tiến về phía Tuyền Bảo, thô bạo lôi Tuyền Bảo từ trong lòng Tô Thanh Dương ra, hai tay siết chặt lấy cổ Tuyền Bảo.
Ngũ Ánh Tuyết thấy cảnh đó càng thêm điên cuồng: "Không! Đừng làm hại con của ta! Tuyền Bảo là một mạng người sống sờ sờ, là tôn nữ của bà mà! Tô Trâu thị, sao bà có thể vì hai trăm cân gạo thô mà nhẫn tâm giết con bé chứ? Tô Trâu thị, bà mà dám làm hại Tuyền Bảo, bà sẽ gặp quả báo đấy!! Phụt..."
Từng chữ như rỉ máu, nữ nhân vì quá kích động mà phun một ngụm máu tươi lên mặt đám tiểu cô tiểu thúc đang ngăn cản bà. Đám người chán ghét đẩy Ngũ Ánh Tuyết ra, mặc kệ bà ngã xuống đất, đáng tiếc lúc này Ngũ Ánh Tuyết đã không còn chút sức lực nào để cứu nữ nhi của mình nữa.
"Thả muội muội ta ra!" Tô Thanh Dương còn tỉnh táo lao tới định cắn Tô lão thái, nhưng bị mấy gã đàn ông vạm vỡ giữ chặt.
Đó là ba huynh đệ Tô Kim, Tô Ngân và Tô Ngọc, họ cùng nhau khống chế Tô Thanh Dương, nhưng ánh mắt lại lạnh lùng nhìn Tuyền Bảo.
Đứa ngốc có bát tự cứng này sớm nên chết đi cho rảnh nợ, để nó sống thì phải lãng phí bao nhiêu lương thực của gia đình?
Tô lão thái không muốn đêm dài lắm mộng, bàn tay khô khốc như củi mục siết chặt lấy cổ Tuyền Bảo.
Thế nhưng ngay lúc định dùng lực, bà ta chợt phát hiện đứa trẻ trong tay đã mở mắt từ bao giờ.
Đôi mắt đen láy như ngọc quý đang nhìn thẳng vào bà ta, không hề có chút sợ hãi nào.
Bất thình lình, Tuyền Bảo nở nụ cười, cánh môi khẽ cử động.
Tô lão thái chỉ cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc từ lòng bàn chân lên đến đỉnh đầu, toàn thân nổi hết gai ốc, giống như có một con rắn độc đang từ từ bò lên lưng mình.
"Lão nãi nãi, muốn bóp chết ta là phải trả giá đắt đó nha…" Tuyền Bảo cười ngọt ngào.
Chẳng đợi Tô lão thái kịp nghi ngờ xem nàng đã bình thường lại hay chưa, giữa bầu trời trong xanh không một gợn mây bỗng vang lên một tiếng động trầm đục, Tô lão thái theo bản năng ngẩng đầu nhìn lên bầu trời chói chang.
Giây tiếp theo:
Một tiếng "rắc" vang dội.
Một tia chớp xé toạc vòm trời, chia cắt bầu trời xanh thẳm làm hai nửa.
Đồng tử Tô lão thái co rụt lại, muốn chạy nhưng chân lại như mọc rễ tại chỗ, buộc bà ta phải đứng chôn chân ở đó.
Sấm sét trên trời giáng thẳng xuống đỉnh đầu Tô lão thái, một tiếng "oành" vang lên, đánh văng bà ta xa nửa trượng, biến bà ta thành một khối than đen, vừa mở miệng ra chỉ còn thấy một làn khói trắng bốc lên.
"Ơ?" Được Tô lão thái buông tay ra, Tuyền Bảo ngã ngồi xuống đất, nghiêng đầu thắc mắc.
Nhìn lại ngón trỏ nhỏ xíu trắng ngần như ngó sen của mình, cuối cùng thở dài một tiếng.
Thân thể phàm nhân này của nàng vẫn còn quá yếu ớt mà!
Triệu hồi Quý Thủy Thần Lôi mà chỉ nhỏ bằng sợi tóc, không thể đánh chết lão nãi nãi xấu xa này sao?
Tuyền Bảo có chút khó lòng chấp nhận.
Một ngày trên trời bằng một năm dưới hạ giới.
Vài ngày trước, nàng vẫn còn là một tiểu bảo bảo vừa tròn ba tuổi rưỡi, Thiên Đế ba ba đã ném nàng xuống trần gian để lịch kiếp.
Tư Mệnh Thần Quân sau muôn vàn lựa chọn, cuối cùng đã để nàng đầu thai vào bụng của Ngũ Ánh Tuyết ở Tô gia tại thôn Thanh Tuyền.
Vừa mới chào đời đã nghe thấy có người mắng chửi loạn xạ, trách móc Ngũ Ánh Tuyết sinh ra một thứ lỗ vốn, đòi vứt bỏ.
Là công chúa thứ chín trăm chín mươi chín của Thiên giới, Tuyền Bảo dĩ nhiên không chịu nhận sự nhục nhã này, thế là nguyên thần xuất khiếu chạy về Thiên giới, chỉ để lại cái xác phàm này ở Tô gia thay mình lịch kiếp.
Dù sao bản thể của nàng là một dòng Hồng Mông Linh Tuyền, những dòng suối nhỏ cuối cùng cũng sẽ như sông ngòi đổ về biển lớn, quay trở về với cơ thể nàng, bản thân độ kiếp hay phân thân độ kiếp thì đều được tính là công đức của nàng cả.
Chỉ là Tuyền Bảo vừa chạy về Thiên giới, chớp mắt một cái lại bị con heo tiên đang đại náo Thiên cung húc văng xuống phàm trần, rơi đúng vào cái xác phàm đang giúp mình lịch kiếp này, muốn trốn cũng không trốn thoát.
Thôi bỏ đi, không đánh chết được đám người xấu này thì thôi vậy! Ngày tháng còn dài.
Tuyền Bảo vận dụng Quý Thủy Thần Lôi xong liền cảm thấy cơ thể như bị rút cạn sức lực, cộng thêm bản thân vốn là một đứa trẻ ba tuổi rưỡi ham chơi ham ngủ, lúc này mệt rồi, lập tức rúc vào lòng Tô Thanh Dương, mềm nhũn thiếp đi.
Tuyền Bảo cảm thấy sợi Quý Thủy Thần Lôi mình gọi ra uy lực quá nhỏ, nhưng trong mắt dân làng thôn Thanh Tuyền, đó lại là biểu tượng của quả báo.
"Cứu mạng với! Lời nguyền của Ngũ thị linh nghiệm rồi, Tô Trâu thị bị sét đánh rồi!"
"Quả báo, đúng là quả báo mà, chuyện nhà họ muốn đem Tuyền Bảo đi đổi lương thực đến ông trời cũng không nhìn nổi nữa rồi, sau này chúng ta phải tránh xa Tô gia ra một chút!"
Mọi người bị tia thiên lôi màu tím vừa giáng xuống làm cho kinh hãi, tiếng kêu la hoảng hốt vang vọng khắp thôn, những kẻ mất đi chỗ dựa nháo nhào như lũ ruồi bay loạn xạ, vội vàng đi tìm trưởng thôn tới để chủ trì công đạo.
"Nương! Nương, người không sao chứ!" Tô Kim thân là lão nhị, dậm chân một cái, dù sợ hãi đến mấy cũng phải kiểm tra tình hình của Tô Trâu thị, bằng không bị gán cho cái danh bất hiếu thì biết làm sao?
Tô Trâu thị bị Quý Thủy Thần Lôi đánh cho toàn thân không còn miếng da nào lành lặn, đen thui như than củi, nếu không phải tròng mắt còn cử động được thì Tô Kim nhất định sẽ nghĩ lão nương nhà mình đã chết rồi.
Thấy lão thái thái vốn là trụ cột gia đình đã mất đi khả năng tự chăm sóc, Tô Kim nghĩ đến hai trăm cân lương thực mà Hoàng viên ngoại hứa hẹn, lại dậm chân ra lệnh: "Lão tam lão tứ, cướp lấy nha đầu kia, giết chết rồi đem giao cho Hoàng viên ngoại, lấy được hai trăm cân gạo thô, ba huynh đệ ta mỗi người năm mươi cân, năm mươi cân còn lại đem đi đổi tiền mua thịt ăn!"
Ngũ Ánh Tuyết nằm dưới đất không còn chút sức lực, lúc tận mắt nhìn thấy Tô Trâu thị bị sét đánh thấy sảng khoái bao nhiêu thì bây giờ lại hoảng hốt bấy nhiêu, bà cố gắng vùng vẫy muốn đứng lên nhưng lại ngã phịch xuống đất, chỉ có thể trố mắt nhìn ba huynh đệ Tô gia đang tiến lại gần Tuyền Bảo.
Rầm!
Đúng lúc này, một tiếng động lớn vang lên, cánh cổng lớn của Tô gia trực tiếp bị người ta đá văng, đám dân làng đang trèo trên tường xem kịch cùng nhau ngoảnh lại, kinh ngạc hô lên: "Tô Nghị về rồi!"
"Phù, Ngũ thị cuối cùng cũng có chỗ dựa rồi, Tô Nghị ngày thường thương khuê nữ này nhất, tuyệt đối sẽ không khoanh tay đứng nhìn Tuyền Bảo bị bán đi đâu."
"Chưa chắc đâu, Tô Nghị dù sao cũng là người được Tô Trâu thị nhặt về nuôi, nợ người ta ân tình, giờ cả nhà đều đói khát rồi, về thì có tác dụng gì chứ."
Một gã đàn ông xem náo nhiệt không sợ làm lớn chuyện, vắt vẻo trên tường không thèm nén giọng, mỉa mai châm chọc: "Chẳng lẽ lại muốn để Tô gia dùng lương thực của mình để nuôi đứa khuê nữ ngốc của hắn ta sao?"
"Tất cả câm miệng hết cho ta!" Tô Nghị tức đến đỏ mặt, ném chiếc cuốc trong tay đi, chiếc cuốc đập mạnh vào tường khiến những kẻ đang nói mát đồng loạt bỏ chạy tứ tung, sau đó ông đi đến bên cạnh Ngũ Ánh Tuyết và các con, "Có sao không?"
"Nghị ca, thiếp không sao, mau, mau đi xem Tuyền Bảo nhà mình đi, con bé bị Trâu Thúy Lan và nương bóp cổ." Ngũ Ánh Tuyết rưng rưng nước mắt nói.
Tô Nghị tiến lại gần lật cổ áo lấm lem của Tuyền Bảo lên xem, thở phào nhẹ nhõm, "Khuê nữ chỉ là ngủ thiếp đi thôi, không sao, đừng lo lắng, mọi chuyện đã có ta, ta tuyệt đối không để ai ức hiếp nàng và các con!"
Nói xong, Tô Nghị trừng mắt một cái, nhìn về phía ba huynh đệ Tô Kim, Tô Ngân và Tô Ngọc, khiến họ sợ tới mức rùng mình một cái thật mạnh.
Có thể bạn cũng thích





