
Thiên Đạo chi nữ tam tuổi rưỡi, cả triều đua sủng!
Chương 3
Tô Nghị vốn không phải con ruột, không được tính là nhi tử. Sau khi lão thái thái không thể cử động, Tô Kim lập tức trở thành trụ cột của cả gia đình.
Nhận thức được điều đó, Tô Kim vội vàng ưỡn ngực ngẩng cao đầu quát lớn: "Huynh, huynh trừng mắt cái gì mà trừng! Muốn đánh người chắc? Những năm qua phu thê các người vì chữa bệnh đần độn cho nha đầu ngốc này mà tốn bao nhiêu bạc, trong lòng không tự biết lấy một chút sao? Nay lão thái thái bị Ngũ thị nguyền rủa đến mức bị sét đánh, huynh không lo xem xét tình hình lão thái thái, trái lại còn ở đây hung hăng với bọn ta? Phì!"
Trâu Thúy Lan vội vàng phụ họa theo lời trượng phu mình: "Phải đó, nương đã bị Ngũ thị và đứa nữ nhi sao chổi của huynh hại thành ra nông nỗi này rồi, đại ca, sao huynh còn mặt mũi mà trừng mắt với bọn ta? Là ta thì ta đã sớm xấu hổ đến mức tìm lỗ mà chui xuống rồi."
Tô Nghị nghe vậy lập tức cười lạnh: "Lúc Tuyền Bảo mới chào đời, ta đã đưa hết số tiền đi săn tích cóp bấy lâu cho các người, khi đó các người đã hứa hẹn rất hay rằng sẽ để Tuyền Bảo lại nuôi dưỡng, sao nào? Quên sạch rồi sao? Vả lại, tiền chữa bệnh cho Tuyền Bảo những năm qua, một là do ta lên núi săn bắn, hai là do Ánh Tuyết làm thêu thùa kiếm được, có liên quan gì đến các người!"
Tô Kim bị nói trúng tim đen nên mặt đỏ tía tai, Trâu Thúy Lan lập tức đỡ lấy ông ta mà phản bác: "Huynh và Ngũ Ánh Tuyết là một phần của cái nhà này, tiền kiếm được đều phải nộp vào quỹ chung để mọi người cùng tiêu, phân chia của ai cái gì chứ!"
"Phải đó!" Tô Kim lại ưỡn thẳng lưng: "Tóm lại chỉ một câu, hoặc là giao đứa ngốc kia cho bọn ta, hoặc là cả nhà các người cút khỏi Tô gia, ngay cả gia phả cũng không được để tên lại, tự mình chọn đi!"
Ông ta chắc chắn Tô Nghị không dám rời khỏi Tô gia, một khi rời đi, gia đình Tô Nghị sẽ trở thành dân đen không hộ tịch, vì một đứa ngốc mà đánh đổi như vậy có đáng không? Người có đầu óc đều biết nên tính toán nước cờ này thế nào.
Thế nhưng điều khiến Tô Kim không thể ngờ tới chính là, ông ta đã đánh giá thấp vị trí của nữ nhi Tuyền Bảo trong lòng Tô Nghị.
Nam nhân mồ hôi nhễ nhại, chân đã chạy đến rơi mất một chiếc giày cỏ, đang dìu Ngũ Ánh Tuyết cùng các con đứng dậy.
Tô Nghị lạnh lùng liếc nhìn mấy đứa gọi là đệ đệ, đệ tức này: "Đã vậy thì đoạn tuyệt đi, đoạn tuyệt cho sạch sành sanh! Từ nay về sau đôi bên không còn bất cứ quan hệ gì nữa."
Mất đi những kẻ gọi là người nhà này, Tô Nghị không tin mình sẽ sống tệ đi, ông là nam tử hán, dù có phải cắt thịt bán máu cũng nhất định nuôi sống được thê nhi, không cần Tô gia phải thương hại.
Không hộ tịch? Những năm mất mùa loạn lạc, thứ không thể lấp đầy bụng nhất chính là cái hộ tịch kia, cơm còn chẳng có mà ăn thì ai còn quản chuyện sổ sách hộ tịch nữa.
Tô Kim há hốc mồm vì kinh ngạc: "Cái đồ bất hiếu nhà huynh, nương còn chưa chết mà huynh đã nghĩ đến chuyện chia tài sản rồi sao?"
"Ôi trời ơi nương ơi, người mau dậy mà xem này." Trâu Thúy Lan tóm lấy "khối than đen" dưới đất không ngừng lay động, giả vờ nhỏ vài giọt nước mắt: "Lũ giống hoang này lông cánh cứng rồi, đang nguyền rủa người chết đây này!!"
"..."
Khối than đen Tô Trâu thị không chút động tĩnh, chỉ còn hai con ngươi đảo loạn liên hồi, thể hiện sự phẫn nộ tột độ lúc này.
Tô Nghị không muốn dây dưa thêm, thấy trưởng thôn được đám đông vây quanh đang đi tới, liền lập tức ôm quyền tuyên bố với trưởng thôn cùng dân làng đang đứng xem:
"Các vị hương thân phụ lão, các vị tộc huynh trưởng bối, ta và Ánh Tuyết không đồng ý bán con cái, đã xảy ra tranh chấp bất đồng với người trong nhà, kể từ hôm nay ta tuyên bố rời khỏi Tô gia, không còn liên can gì nữa!"
Trưởng thôn mấp máy môi định khuyên can, lại nghe Tô Nghị nói tiếp: "Một nhà năm người chúng ta ra đi tay trắng, nhà cửa ruộng vườn của Tô gia một phân cũng không lấy. Còn về lão thái thái, ta đã gọi bà là nương mấy chục năm nay, đạo hiếu sau này nhất định sẽ không thiếu, nhưng những vị huynh đệ như Tô Kim, Tô Ngân, Tô Ngọc thì ta không dám nhận nữa, xin mọi người làm chứng cho phu thê ta, đa tạ!"
"Nghị ca nhi, thật sự phải vì chút chuyện nhỏ mà làm đến mức này sao?" Vị trưởng thôn già không nỡ lên tiếng, ông nhìn Tô Nghị lớn lên, tuy không phải dòng giống Tô gia nhưng đứa trẻ này luôn dốc hết tâm can báo đáp Tô gia.
Tô Nghị nhìn sang: "Muốn bóp chết con ta, muốn bán nữ nhi ta mà gọi là chuyện nhỏ sao? Vậy thì ta thực sự không biết thế nào mới là chuyện lớn nữa. Lời đã nói đến nước này là đủ rồi, trưởng thôn, ta còn phải đưa thê nhi đi tìm chỗ nương thân, cáo từ."
Lúc rời đi, Tô Nghị lại liếc nhìn ba huynh đệ Tô gia một cái: "Từ nay ta không còn là đại ca của các người nữa, tự lo liệu lấy đi, nếu còn dám động tới nhà chúng ta, ta sẽ khiến các người phải hối hận vì đã sinh ra trên đời này."
Tô Nghị một tay bế Tuyền Bảo, tay kia dìu Ngũ Ánh Tuyết, bảo Tô Thanh Dương cõng theo Tô Thanh Vân đang hôn mê, lưng thẳng tắp dẫn theo thê nhi bước ra khỏi cổng lớn Tô gia.
"Nghị ca, sau này chúng ta phải làm sao bây giờ?" Nghĩ đến việc có kẻ rắp tâm hại mạng con mình, lòng Ngũ Ánh Tuyết vẫn còn run rẩy, Tuyền Bảo đáng thương của bà chưa từng làm điều gì ác, sao ông trời lại đối xử với con bé như vậy?
Tô Nghị thở dài: "Tìm chỗ dừng chân trước đã, sư phụ dạy ta săn bắn vốn không con cái, trước khi qua đời có để lại cho ta một căn nhà, bao nhiêu năm rồi không biết đã sập chưa, tuy hơi xa thôn nhưng ít nhất cũng có mảnh ngói che thân. Ánh Tuyết, theo ta, vất vả cho nàng rồi."
Ngũ Ánh Tuyết nhìn Tuyền Bảo đang ngủ say trong lòng, lại nhìn hai nhi tử đi phía sau, khẽ lắc đầu: "Gả cho chàng là điều hạnh phúc nhất đời này của thiếp, Nghị ca, đừng nói những lời đó, có mảnh ngói che thân đã là tốt lắm rồi."
Tô Nghị không nói gì thêm, dẫn thê nhi đi về phía căn nhà cũ.
Quả nhiên, sau bao năm gió dập mưa vùi không người sửa sang, căn nhà cũ đã trở thành đống đổ nát, ba bức tường đã đổ mất hai, nửa căn nhà đã sập, chỉ còn sót lại một gian có thể ở được nhưng cũng có nguy cơ sụp đổ bất cứ lúc nào.
Thấy cảnh này, lòng Tô Nghị trĩu nặng, mắt Ngũ Ánh Tuyết nhòe lệ.
Chẳng lẽ trời thực sự tuyệt đường sống của con người, không muốn cho nhà họ được yên ổn hay sao?
Ngũ Ánh Tuyết không dám nghĩ nhiều.
Sau khi vào nhà cũ, bà bảo các con nghỉ ngơi nơi râm mát, rồi xé một mảnh vải rách làm giẻ lau, dự định dọn dẹp trong ngoài gian phòng chưa sập, nếu không thì không thể ở được.
Tô Nghị nhìn bóng dáng bận rộn tần tảo của thê tử, lại nhìn Tô Thanh Vân đang hôn mê trên tấm ván cửa và Tuyền Bảo đang ngủ say sưa đến mức ngáy khò khè, liền nghiến chặt răng.
"Dương nhi, ở nhà trông chừng đại ca và muội muội của con." Tô Nghị nói xong liền đi tới bên cạnh Ngũ Ánh Tuyết, dặn dò: "Đừng làm quá sức, ta ra ngoài một lát."
Ngũ Ánh Tuyết thấy trượng phu đội nắng chạy ra ngoài, xót xa hỏi: "Nghị ca, chàng đi đâu đấy?"
"Mượn lương thực."
Đoạn tuyệt, chia gia, ra đi tay trắng, cả nhà năm người không một xu dính túi, không một hạt gạo trong tay, điều duy nhất có thể làm là muối mặt đi mượn người khác.
Đợi sau khi cả nhà đã ổn định ở đây, ông sẽ vào rừng sâu, dù có phải cửu tử nhất sinh, vào sinh ra tử cũng phải tìm được con mồi để trả nợ và nuôi sống thê nhi.
Nhìn bóng lưng Tô Nghị rời đi, Ngũ Ánh Tuyết không khỏi xót xa, năm hạn hán đói kém, lương thực quý hơn vàng, ai chịu cho mượn đây?
E là sẽ phải về tay không thôi.
Ngũ Ánh Tuyết nén đau thương, tiếp tục quét dọn vệ sinh nhà cũ, bà không muốn khi Tô Nghị trở về nhà cửa vẫn còn mịt mù bụi bặm.
Đây là nơi an thân lập mệnh sau này của gia đình năm người bọn họ, bà sẽ lo liệu chu toàn việc nhà để Tô Nghị không phải bận lòng.
Có thể bạn cũng thích





