Theo dõi
Chương
Chia sẻ
Bìa tiểu thuyết Anh ấy nghĩ tôi sẽ ở lại: Sai lầm của anh ấy

Anh ấy nghĩ tôi sẽ ở lại: Sai lầm của anh ấy

Dự định nhận lời cầu hôn vào kỷ niệm bốn năm yêu nhau của tôi tan vỡ khi thấy bạn trai quỳ gối trước người phụ nữ khác. Anh ta tàn nhẫn coi tôi chỉ là tình nhân để thỏa mãn dục vọng, thậm chí dùng mộ phần của mẹ tôi để ép tôi phải hầu hạ vị hôn thê mới của mình. Bị sỉ nhục và chà đạp lòng tin, tôi quyết định liên lạc với ông ngoại để quay về kế thừa tập đoàn Nghiêm Thị. Tôi nhanh chóng bước vào cuộc hôn nhân chớp nhoáng với vị tỷ phú quyền lực nhất giới tài chính để bắt đầu lại cuộc đời.
Chương
Chia sẻ

Chương 1

Vào ngày kỷ niệm bốn năm yêu nhau, tôi đã chuẩn bị sẵn sàng để nói "Em đồng ý".

Nhưng thay vào đó, tôi lại tận mắt chứng kiến bạn trai mình quỳ gối cầu hôn một người phụ nữ khác.

Anh ta giới thiệu cô ta là vợ sắp cưới, còn tôi chỉ là "bạn gái".

Anh ta sỉ nhục tôi là một đứa con gái mồ côi, ngoài khuôn mặt và thân thể ra thì chẳng có gì, chỉ thích hợp làm tình nhân trên giường để thỏa mãn dục vọng.

Thậm chí, anh ta còn dùng mộ của mẹ tôi để uy hiếp, bắt tôi phải ở chung nhà, hầu hạ cho vị hôn thê của anh ta, nhìn họ ân ái mỗi đêm.

Lời thề non hẹn biển ngọt ngào vẫn còn vang vọng bên tai, mà giờ đây, người đàn ông tôi yêu lại đang chà đạp tôi không thương tiếc.

Trong tuyệt vọng, tôi run rẩy gửi đi một tin nhắn:

"Ông ngoại, con đồng ý. Con sẽ quay về kế thừa Nghiêm Thị."

Ngay sau đó, tôi bước vào một cuộc hôn nhân chớp nhoáng với người đàn ông quyền lực nhất giới tài chính, người mà mẹ tôi đã từng cứu mạng.

Chương 1

BÙI TRÚC VÂN POV:

Vào ngày kỷ niệm bốn năm yêu nhau, tôi đã chuẩn bị sẵn sàng để nói "Em đồng ý", nhưng thay vào đó, tôi lại tận mắt chứng kiến bạn trai mình quỳ gối cầu hôn một người phụ nữ khác.

Hôm nay cũng là ngày Mã Thiên Tường kết thúc bốn năm du học trở về.

Anh ấy nói muốn cho tôi một bất ngờ lớn.

Tôi đã mong chờ một màn cầu hôn lãng mạn tại khu nghỉ dưỡng sang trọng bậc nhất thành phố này.

Tôi đã dành cả buổi chiều để trang điểm, chọn lựa chiếc váy dạ hội màu trắng tinh khôi mà Thiên Tường thích nhất, mái tóc dài được uốn xoăn nhẹ nhàng, điểm xuyết vài bông hoa nhí. Trong gương, cô gái có đôi mắt trong veo, khóe môi luôn mỉm cười, tràn đầy hạnh phúc và chờ mong.

Tôi đã luyện tập câu trả lời "Em đồng ý" trước gương không biết bao nhiêu lần, mỗi lần đều cảm thấy tim mình đập loạn nhịp vì sung sướng.

Nhưng khi tôi đẩy cánh cửa của nhà hàng trên tầng thượng, nụ cười trên môi tôi cứng đờ.

Cả không gian được trang hoàng lộng lẫy bằng hoa hồng trắng và ánh nến lung linh. Một con đường trải đầy cánh hoa dẫn đến trung tâm, nơi có một trái tim khổng lồ kết bằng bóng bay.

Đúng là một khung cảnh cầu hôn trong mơ.

Chỉ có điều, người đứng trong trái tim ấy, không phải là tôi.

Mã Thiên Tường, người đàn ông tôi yêu bốn năm, đang quỳ một gối, ánh mắt anh ta dịu dàng và say đắm đến mức khiến tôi đau lòng. Anh ta ngẩng đầu nhìn cô gái trước mặt, người bạn thanh mai trúc mã của anh ta, Lưu Diệu Hạnh.

"Hạnh Nhi, anh đã đợi ngày này rất lâu rồi."

Giọng nói trầm ấm quen thuộc của Thiên Tường vang lên, từng chữ như nhát dao cứa vào tim tôi.

"Anh trở về là để thực hiện lời hứa của chúng ta."

Anh ta từ từ mở hộp nhẫn, nhưng thứ khiến hơi thở của tôi ngưng lại không phải là viên kim cương lấp lánh, mà là thứ anh ta cẩn thận lấy ra từ trong túi áo vest.

Một bông cỏ bốn lá khô, được ép phẳng phiu trong một miếng nhựa trong suốt.

"Em còn nhớ nó không? Bông cỏ bốn lá may mắn chúng ta cùng tìm thấy dưới gốc cây ở sân sau nhà hồi nhỏ. Anh đã hứa, khi nào tìm được bông cỏ bốn lá, anh sẽ cưới em làm vợ."

Lưu Diệu Hạnh che miệng, đôi mắt xinh đẹp ngấn lệ, cảm động gật đầu. "Em nhớ, Thiên Tường. Em vẫn luôn đợi anh."

Thiên Tường mỉm cười, nụ cười rạng rỡ mà tôi chưa bao giờ thấy. Anh ta nói, giọng đầy trân trọng: "Anh đã ép nó vào cuốn sách anh yêu quý nhất, luôn mang theo bên mình suốt những năm qua. Nó là vật quan trọng nhất của anh, cũng giống như em vậy."

Vật quan trọng nhất...

Đầu óc tôi ong ong. Tôi nhớ có lần tò mò hỏi về cuốn sách cũ kỹ mà anh ta luôn mang theo, anh ta chỉ mỉm cười xoa đầu tôi và nói: "Đây là vật quan trọng nhất của anh."

Hóa ra, ngay từ đầu, tôi đã là một con ngốc.

"Trời ơi, lãng mạn quá! Tường thiếu gia chung tình thật đấy, bao nhiêu năm vẫn chỉ nhớ đến Diệu Hạnh tiểu thư."

"Đúng vậy, họ mới là kim đồng ngọc nữ, môn đăng hộ đối."

Tiếng xì xào bàn tán của những người xung quanh truyền đến tai tôi, mỗi lời đều như một cái tát giáng thẳng vào mặt.

Màn cầu hôn kết thúc bằng một nụ hôn sâu. Mãi cho đến khi tiếng vỗ tay vang lên, Mã Thiên Tường mới dường như nhận ra sự tồn tại của tôi. Vẻ dịu dàng trên mặt anh ta thoáng chút bối rối, rồi nhanh chóng biến thành sự lạnh nhạt.

Anh ta kéo tay Lưu Diệu Hạnh vẫn còn đang e thẹn, bước về phía tôi.

"Trúc Vân, em đến rồi à. Để anh giới thiệu, đây là..."

Anh ta dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua vẻ mặt tái nhợt của tôi, rồi thản nhiên nói tiếp.

"Đây là Diệu Hạnh, vợ sắp cưới của anh."

Vợ. Sắp. Cưới.

Sau đó, anh ta quay sang Lưu Diệu Hạnh, nở nụ cười nuông chiều: "Hạnh Nhi, đây là Bùi Trúc Vân, bạn gái của anh."

Lưu Diệu Hạnh tỏ ra ngạc nhiên, nhưng trong đáy mắt lại ánh lên vẻ đắc thắng. Cô ta vươn tay về phía tôi, giọng nói ngọt ngào nhưng đầy gai góc: "Chào cô Bùi, cảm ơn cô đã chăm sóc Thiên Tường giúp tôi suốt thời gian qua."

Bàn tay tôi run rẩy, nhưng tôi vẫn cố gắng ngẩng cao đầu, giữ lại chút tự trọng cuối cùng.

"Không cần cảm ơn, dù sao thì chó mèo nuôi lâu cũng có tình cảm."

Sắc mặt hai người họ khẽ biến đổi.

Tôi để ý thấy, chiếc vòng tay kim cương trên cổ tay Lưu Diệu Hạnh, giống hệt chiếc vòng mà Thiên Tường đã tặng tôi vào dịp kỷ niệm hai năm yêu nhau, chỉ khác là của cô ta có vẻ lớn hơn và đắt tiền hơn.

Tim tôi lại nhói lên một cái.

"Tường, sắp tới em sẽ ở lại đây, nhưng nhà mới chưa sửa xong," Lưu Diệu Hạnh nũng nịu nói, "Hay là để em đến ở tạm căn hộ của anh nhé? Dù sao chúng ta cũng sắp cưới rồi."

Cô ta liếc nhìn tôi, vẻ mặt đầy khiêu khích. "Chị Trúc Vân sẽ không ngại có thêm người ở chung chứ?"

Mã Thiên Tường thậm chí còn không thèm hỏi ý kiến tôi, anh ta lập tức đồng ý: "Được chứ, em ở đâu cũng được."

Tôi không nói gì, chỉ cảm thấy một sự mệt mỏi rã rời bao trùm lấy cơ thể. Tôi đã chấp nhận lời đề nghị vô lý đó trong sự tê dại.

Tôi viện cớ không khỏe để rời đi trước, tìm đến nhà vệ sinh. Nhìn mình trong gương, khuôn mặt được trang điểm kỹ lưỡng giờ đây trông thật nực cười. Nụ cười hạnh phúc ban sáng giờ chỉ còn là một sự châm biếm cay đắng.

Ngay khi tôi định rửa mặt cho tỉnh táo, tôi chợt nghe thấy giọng nói quen thuộc của Mã Thiên Tường và bạn thân của anh ta ở bên ngoài.

"Tường, cậu làm vậy có quá đáng với Trúc Vân không?"

"Có gì mà quá đáng? Đàn ông có mấy người vợ là chuyện bình thường." Giọng Mã Thiên Tường lười biếng, đầy vẻ khinh miệt. "Diệu Hạnh mới là người vợ môn đăng hộ đối mà Mã gia cần. Cô ta trong sáng, thuần khiết, gia thế hiển hách, có thể giúp ích cho sự nghiệp của tôi."

Người bạn kia do dự: "Vậy còn Trúc Vân thì sao? Dù sao hai người cũng có bốn năm tình cảm."

Mã Thiên Tường cười khẩy một tiếng, giọng nói tàn nhẫn đến mức khiến máu trong người tôi như đông lại.

"Bùi Trúc Vân? Cô ta chỉ là một đứa con gái mồ côi không cha không mẹ, ngoài khuôn mặt và thân thể ra thì có gì? Loại phụ nữ như vậy, chỉ thích hợp làm tình nhân trên giường để thỏa mãn dục vọng thôi. Cô ta nên biết ơn vì tôi đã cho cô ta một danh phận."

Tầm nhìn của tôi mờ đi, nước mắt không thể kiểm soát mà tuôn rơi.

"Anh yêu em, Trúc Vân. Cả đời này anh chỉ yêu mình em."

"Chờ anh về, chúng ta sẽ kết hôn."

Những lời thề non hẹn biển ngọt ngào vẫn còn vang vọng bên tai, mà giờ đây, người nói ra những lời đó lại đang chà đạp tôi không thương tiếc.

Lời thề của đàn ông, hóa ra chỉ có hạn sử dụng ngắn ngủi đến vậy.

Mã Thiên Tường, anh có thật sự từng yêu tôi không?

Hay tất cả chỉ là một vở kịch do anh đạo diễn, và tôi là con rối ngu ngốc nhất?

Tôi run rẩy lấy điện thoại ra, bàn tay gần như không bấm nổi số. Cuối cùng, tôi cũng tìm được một số điện thoại đã lưu từ rất lâu nhưng chưa bao giờ dám gọi.

Một tin nhắn được gửi đi:

[Ông ngoại, con đồng ý. Con sẽ quay về kế thừa Nghiêm Thị.]

Rất nhanh, bên kia đã trả lời, chỉ có hai chữ ngắn gọn nhưng đầy uy lực.

[Hoan nghênh.]

Có thể bạn cũng thích

Bìa tiểu thuyết Ly hôn xong, đại lão toàn cầu quỳ gối hoan nghênh
8.2
Sau ly hôn, người chồng cũ liên tục khoe khoang về những nhân vật tầm cỡ mà anh ta ngưỡng mộ, từ thần đua No1 đến đại sư trang sức Alan. Thế nhưng, anh không ngờ rằng tất cả những thiên tài đó đều là danh phận bí mật hoặc học trò của vợ mình. Khi cô thu mua một công ty tồi tàn và khiến sự nghiệp của anh sụp đổ, người chồng mới bàng hoàng nhận ra giá trị thực sự của người cũ. Anh hối hận cầu xin sự tha thứ, nhưng cô thẳng thừng từ chối thứ tình cảm rẻ tiền đó. Không chút luyến tiếc, cô nắm tay Mặc thiếu Kinh Thành, hiên ngang bước tiếp trên con đường rực rỡ của chính mình.
Bìa tiểu thuyết Ly hôn xong, tổng tài bám vợ bị từ chối
8.6
Trong mắt mọi người, cô là nữ thư ký toàn năng, chu toàn từ công việc đến đời sống cho Phó tổng. Thế nhưng, ít ai biết cô còn mang danh phận vợ hợp pháp suốt ba năm qua. Hiểu rõ bản thân chỉ là kẻ thế thân cho mối tình đầu của chồng, cô luôn nỗ lực bắt chước hình bóng ấy để đổi lấy một chút quan tâm từ anh. Sự hy sinh thầm lặng ấy sụp đổ khi anh tìm thấy một người khác giống với người cũ hơn cả cô. Nhận ra vị trí của mình đã không còn, cô quyết định buông bỏ tất cả và chủ động đề nghị ly hôn để giải thoát cho cả hai.
Bìa tiểu thuyết Sau khi ly hôn, phát hiện vợ cũ là đại ca max cấp
8.2
Suốt ba năm chung sống, Khương Tuệ tận tụy làm người vợ hiền nhưng vẫn không thể khiến trái tim Úc Cẩn Thâm rung động. Khi nhận ra sự vô vọng, cô quyết định ký đơn ly hôn để anh tự do bên tình cũ. Giới thượng lưu mỉa mai cô dại dột, nhưng Khương Tuệ thản nhiên tuyên bố rời đi để thừa kế khối tài sản khổng lồ. Chẳng ai tin lời cô cho đến khi báo chí đồng loạt đưa tin về nữ tỷ phú giàu nhất thế giới chính là vợ cũ của họ Úc. Gặp lại nhau, thấy Khương Tuệ rạng rỡ bên dàn mỹ nam, Úc Cẩn Thâm ghen tuông đề nghị dùng toàn bộ gia sản để mong cô quay lại bên mình.
Bìa tiểu thuyết Cấm chọc lửa, anh đừng làm loạn
8.0
Bề ngoài là cô con gái nuôi yếu thế thường xuyên bị bắt nạt, nhưng thực chất cô lại là Bông hồng đêm lừng lẫy giới đua xe ngầm thành phố H. Ban ngày cô sống khép mình để tồn tại, đêm về lại bùng nổ đam mê tốc độ. Cuộc sống hai mặt ấy dần xáo trộn khi người thừa kế tập đoàn chính thức về nước. Một sự cố ngoài ý muốn đã phá hỏng kế hoạch chạy trốn của cô, đồng thời khiến người đàn ông quyền lực vốn sắc sảo, quyết đoán phải lún sâu vào lưới tình. Đối mặt với cô em gái nuôi mang nhiều thân phận bí ẩn từ tay đua đến đối tác kinh doanh, anh từng bước bị cuốn vào vòng xoáy mê hoặc không thể dứt ra.
Bìa tiểu thuyết Sau khi cưới chớp nhoáng, phát hiện chồng là tỷ phú giấu mặt
7.9
Ngày trọng đại nhất đời, Kiều Tinh Thần bị chính chú rể phản bội để chạy theo nhân tình. Trong cơn phẫn nộ, cô quyết định kết hôn chớp nhoáng với một người lạ mặt. Không ngờ, chồng mới của cô lại là Lục Đình Kiêu – vị đại thiếu gia vốn bị người đời coi khinh là kẻ phế vật vô dụng. Bất chấp những lời mỉa mai từ dư luận và sự giả tạo của người yêu cũ, Tinh Thần vẫn quyết liệt bảo vệ cuộc hôn nhân này. Cô không thể lường trước rằng, người đàn ông bên cạnh mình thực chất là một tỷ phú ẩn danh nắm giữ khối tài sản khổng lồ. Sự thật chấn động chỉ được phơi bày khi Lục Đình Kiêu công khai quỳ gối cầu hôn cô trước sự chứng kiến của toàn thế giới, khẳng định vị thế phu nhân tỷ phú độc tôn của cô.
Bìa tiểu thuyết Anh ngã xuống khi thâm tình
8.2
Trong đêm tân hôn, Tô Khanh bị mẹ kế hãm hại, buộc phải gả cho đại thiếu gia họ Lục vốn mang tiếng tàn tật và xấu xí. Sau khi bỏ trốn, cô tình cờ hẹn hò với một chàng trai nghèo mà không hề hay biết đó chính là vị hôn phu Lục Dung Uyên của mình. Anh che giấu thân phận thật để hết lòng cưng chiều bạn gái. Sự thật chỉ vỡ lở khi Tô Khanh phát hiện người yêu mình thực chất sở hữu khối tài sản nghìn tỷ, đôi chân vẫn khỏe mạnh và diện mạo chẳng hề bị hủy hoại như lời đồn. Trước cơn thịnh nộ của vợ, đại thiếu gia quyền quý chỉ biết đem con ra làm bia đỡ đạn và chấp nhận quỳ ván vò đồ để tạ lỗi.