
Anh ấy nghĩ tôi sẽ ở lại: Sai lầm của anh ấy
Chương 2
BÙI TRÚC VÂN POV:
"Loại phụ nữ như vậy, chỉ thích hợp làm tình nhân trên giường."
Lời nói của Mã Thiên Tường cứ văng vẳng bên tai tôi, tàn nhẫn và lạnh lẽo. Tôi nhớ lại lần đầu tiên anh ta tỏ tình với tôi, cũng là vào một ngày nắng đẹp như thế này, dưới sân trường đại học.
Anh ta đứng dưới gốc cây phượng, tay cầm một bó hoa hồng lớn, ánh mắt si tình nhìn tôi.
"Bùi Trúc Vân, làm bạn gái anh nhé."
Suốt mấy tháng trời, ngày nào anh ta cũng đứng đợi tôi ở cổng trường, bất kể nắng mưa. Anh ta mua cho tôi những món đồ ăn vặt tôi thích, kiên nhẫn ngồi nghe tôi kể những câu chuyện không đầu không cuối.
Mọi cô gái trong trường đều ngưỡng mộ tôi, ghen tị vì tôi được thiếu gia nhà họ Mã theo đuổi.
Lúc đó, tôi chỉ cảm thấy phiền phức.
"Mã thiếu gia, cậu đừng lãng phí thời gian nữa. Chúng ta không cùng một thế giới." Tôi đã nói thẳng.
"Thế giới của anh chính là em." Anh ta trả lời không chút do dự, ánh mắt kiên định.
Gia thế của anh ta khiến tôi e ngại. Một công tử nhà giàu, thay bạn gái như thay áo, làm sao có thể thật lòng với một cô gái bình thường như tôi?
Nhưng Mã Thiên Tường đã dùng hành động để chứng minh. Anh ta từ chối mọi cuộc vui chơi, cắt đứt liên lạc với tất cả những cô gái vây quanh. Anh ta thậm chí còn vì tôi mà chuyển đến ở ký túc xá, ngày ngày ăn cơm canteen cùng tôi.
Mọi người đều nói anh ta điên rồi.
Tôi cũng cảm thấy khó tin. Tôi bắt đầu trốn tránh anh ta.
Cho đến một ngày, tôi bị một nhóm nữ sinh trong trường chặn đường. Họ là những người hâm mộ cuồng nhiệt của Mã Thiên Tường. Họ ghen tị, nói tôi dùng thủ đoạn quyến rũ anh ta.
Họ đẩy tôi, xé sách vở của tôi.
Ngay lúc tôi tuyệt vọng nhất, Mã Thiên Tường đã xuất hiện. Anh ta lao vào đám đông như một con thú dữ, ánh mắt đỏ ngầu.
"Đứa nào dám động vào cô ấy?"
Anh ta kéo tôi ra sau lưng, một mình đối mặt với cả đám người.
"Bùi Trúc Vân là người của tao. Ai dám làm cô ấy bị thương, tao sẽ khiến kẻ đó sống không bằng chết."
Cuộc ẩu đả nổ ra. Anh ta đã đánh nhau với cả đám con trai chỉ để bảo vệ tôi.
Cảnh tượng hỗn loạn, tiếng la hét, tiếng chửi bới. Tôi chỉ nhớ hình ảnh tấm lưng rộng lớn của anh ta che chắn trước mặt tôi, và cú đập mạnh vào đầu khiến anh ta ngã xuống.
Máu. Rất nhiều máu.
Anh ta ngất đi, đầu chảy đầy máu.
Tôi đã hoảng loạn đưa anh ta đến bệnh viện, run rẩy chờ đợi bên ngoài phòng cấp cứu. Cảm giác sợ hãi mất đi anh ta lúc đó, đến giờ tôi vẫn còn nhớ rõ.
Khi anh ta tỉnh lại, câu đầu tiên anh ta hỏi là: "Em có sao không?"
Anh ta nắm lấy tay tôi, ánh mắt vẫn còn yếu ớt nhưng đầy chân thành.
"Trúc Vân, anh có thể chết vì em. Làm bạn gái anh được không? Anh hứa sẽ bảo vệ em cả đời."
Trái tim tôi tan chảy. Tôi đã gật đầu.
...
"Trúc Vân? Em đang nghĩ gì vậy?"
Giọng nói của Mã Thiên Tường kéo tôi về thực tại. Tôi ngẩng đầu lên, nhìn thấy trái tim bằng bóng bay phía sau lưng anh ta. Mọi người đang vây quanh, chụp ảnh.
Lưu Diệu Hạnh đang nép vào lòng anh ta, nụ cười ngọt ngào như mật.
Tôi bị đẩy ra rìa, trở thành một người ngoài cuộc trong chính câu chuyện tình yêu của mình.
Mã Thiên Tường và Lưu Diệu Hạnh đứng đó, đẹp như một bức tranh. Anh ta nhìn cô ta bằng ánh mắt mà tôi đã từng ao ước có được, tràn đầy tình yêu và sự chiếm hữu.
Nhiếp ảnh gia nói đùa: "Tường thiếu gia, hôn cô dâu một cái đi nào!"
Thiên Tường thoáng nhìn về phía tôi, một tia do dự lướt qua mắt anh ta. Nhưng chỉ trong một giây, anh ta đã quay lại, cúi xuống và hôn lên môi Lưu Diệu Hạnh.
Nụ hôn đó, sâu và dài.
Tôi đứng ở rìa đám đông, cảm thấy mình thật nực cười.
Đây chẳng phải là màn cầu hôn mà tôi đã mong đợi sao?
Chỉ là cô dâu không phải tôi.
Bức ảnh chụp chung của họ nhanh chóng được đăng lên mạng xã hội, với dòng chú thích "Trai tài gái sắc, chúc phúc trăm năm". Tôi chỉ là một bóng mờ ở góc ảnh, không ai để ý.
"Trúc Vân, anh xin lỗi," Thiên Tường đến bên tôi sau đó, giọng nói có chút áy náy. "Anh sẽ bù đắp cho em. Sau này..."
"Sau này không còn nữa." Tôi lạnh lùng cắt ngang.
Anh ta sững người, nhưng rồi lại nhanh chóng quay về bên cạnh Lưu Diệu Hạnh đang gọi tên anh ta.
Trên đường về, anh ta để tôi ngồi ở ghế phụ lái, còn Lưu Diệu Hạnh ngồi ở phía sau.
"Tường, anh còn nhớ hồi nhỏ chúng ta hay trốn học đi chơi không? Anh đã cõng em đi qua cả một cánh đồng hoa..." Lưu Diệu Hạnh không ngừng kể lại những kỷ niệm của họ, giọng nói trong trẻo như chim sơn ca.
Trái tim tôi chua xót.
Hóa ra, khi tôi không ở bên cạnh, anh ta đã có cả một thế giới khác.
"Chị Trúc Vân này," Lưu Diệu Hạnh đột nhiên chuyển chủ đề sang tôi, "Sau này em và anh Tường kết hôn, chúng ta vẫn có thể sống cùng nhau mà. Bây giờ xã hội hiện đại rồi, nhiều người đàn ông có cả vợ cả và vợ bé, sống rất hòa thuận."
Cô ta cười khúc khích, "Anh Tường nhỉ?"
"Đúng vậy," Mã Thiên Tường đáp lại, giọng điệu thản nhiên. "Hạnh Nhi của anh là người rộng lượng nhất."
Anh ta quay sang tôi, giọng ra lệnh: "Trúc Vân, em nên cảm ơn Hạnh Nhi đi. Không phải ai cũng may mắn được như em đâu."
Cảm ơn? Cảm ơn vì đã trở thành kẻ thứ ba một cách danh chính ngôn thuận ư?
Tôi cười lạnh trong lòng.
Bùi Trúc Vân ơi Bùi Trúc Vân, mày đã sa ngã đến mức nào rồi, đến mức phải đi cầu xin sự thương hại của người khác để giữ lại một chút tình cảm rẻ mạt này sao?
Có thể bạn cũng thích





