
Hắn tưởng tôi sẽ âm thầm cam chịu
Chương 2
Góc nhìn của An Khuê:
Sáng hôm sau, tôi ngồi đối diện với cô bạn thân nhất của mình, Juliana, trong một quán cà phê yên tĩnh ở trung tâm thành phố. Làn hơi bốc lên từ tách cà phê của tôi chẳng thể làm ấm lên cái lạnh đã ngấm sâu vào xương tủy.
Juliana, một luật sư chuyên về luật gia đình với đầu óc sắc bén như bộ vest được may đo cẩn thận của cô, khuấy ly latte, ánh mắt dán chặt vào tôi. "Cậu nghiêm túc đấy," cô nói. Đó không phải là một câu hỏi.
"Nghiêm túc như một cơn đau tim."
Cô ấy ngả người ra sau, vẻ mặt là sự pha trộn giữa sốc và một thứ gì đó trông đáng ngờ giống như sự nhẹ nhõm. "An Khuê, tớ đã chứng kiến cậu yêu người đàn ông đó như thể anh ta là mặt trăng mặt trời. Cậu đã lên kế hoạch cho toàn bộ sự nghiệp của mình xoay quanh anh ta, chuyển đến công ty của anh ta để hỗ trợ anh ta, trang trí nhà cửa chính xác theo gu tối giản, lạnh lẽo của anh ta. Cậu đã học cách yêu cà phê đen vì anh ta thích."
"Tớ mệt rồi, Jules," tôi thì thầm, những từ ngữ nghe thật mỏng manh và không đủ. "Mệt mỏi đến không thể tin được vì phải cố gắng."
Rồi tôi kể cho cô ấy phần còn lại. "Cô ta đã trở lại."
Tôi không cần phải nói tên. Đôi mắt của Juliana cứng lại ngay lập tức. Cô ấy biết. Dĩ nhiên là cô ấy biết.
Yến Trang. Cái tên đó đã là một cái gai trong da thịt tôi suốt năm năm. Một sự nhiễm trùng âm ỉ, liên tục trong cuộc hôn nhân của tôi. Bảo Long bị ám ảnh bởi sự riêng tư, một pháo đài của mật khẩu và các tệp bị khóa trên máy tính, điện thoại của anh ta là vùng cấm. "Anh cần không gian riêng, An Khuê," anh ta sẽ nói nếu tôi chỉ liếc nhìn một thông báo trên màn hình của anh ta.
Tuy nhiên, các tài khoản mạng xã hội thời đại học cũ của anh ta, những tài khoản mà anh ta tuyên bố đã quên mật khẩu, lại là một phòng trưng bày công khai về thời gian của anh ta với cô ấy. Những bức ảnh họ hôn nhau, kèm theo những câu đùa nội bộ mà tôi sẽ không bao giờ hiểu được. Anh ta đã biến tôi thành vợ mình nhưng vẫn giữ cô ấy là lịch sử công khai của mình.
Cái gai đó càng đâm sâu hơn. Tôi nhớ lần đầu tiên anh ta đưa tôi đến nhà hàng Ý yêu thích của mình, khăng khăng đòi tôi thử món gnocchi. "Đây là món ngon nhất em từng ăn," anh ta đã hứa. Chỉ sau này, khi tôi thấy một bức ảnh của anh ta và Yến Trang trong cùng một gian hàng đó, một đĩa gnocchi trống rỗng giữa họ, tôi mới nhận ra anh ta không chia sẻ món ăn yêu thích của mình với tôi; anh ta đang sống lại một ký ức với cô ấy.
Anh ta đã dành năm năm với tôi, cố gắng tái tạo lại một cuộc sống mà anh ta đã có với người khác. Tôi không phải là bạn đời của anh ta; tôi là một diễn viên đóng thế, một nữ diễn viên ma trong vở kịch tái hiện quá khứ của chính anh ta. Anh ta không chỉ bỏ bê tôi; anh ta đã tích cực cố gắng xóa bỏ tôi, nhào nặn tôi thành một hình dạng phù hợp với khoảng trống mà cô ấy để lại.
"Tớ sẽ soạn thảo giấy tờ vào cuối ngày," Juliana nói, giọng cô ấy chắc nịch, kéo tôi ra khỏi vòng xoáy của những ký ức đau đớn. "Cậu có chắc không, An Khuê? Một khi chúng ta nộp đơn, sẽ không có đường lùi. Cậu biết anh ta thế nào rồi đấy. Anh ta sẽ chiến đấu với cậu."
"Tớ biết," tôi nói. "Anh ta sẽ coi đó là một thách thức đối với quyền lực của mình, chứ không phải là sự kết thúc của một mối quan hệ."
Juliana đã cảnh báo tôi về anh ta ngay từ đầu. "Anh ta nhìn cậu như thể cậu là một bức tranh đẹp mà anh ta vừa mua được," cô ấy đã nói sau đám cưới của chúng tôi. "Chứ không phải như người phụ nữ mà anh ta không thể sống thiếu." Tôi đã không nghe. Tôi đã tin rằng tình yêu là thứ bạn có thể xây dựng, rằng sự kiên nhẫn và tận tụy của tôi cuối cùng sẽ đủ.
"Cậu biết không," tôi nói, nhìn ra ngoài cửa sổ khi bầu trời bắt đầu tối sầm, "giống như mọi người đều nói với cậu rằng bếp lò rất nóng. Nhưng cậu không thực sự hiểu 'nóng' nghĩa là gì cho đến khi tự mình chạm vào nó."
Một cơn mưa rào đột ngột bắt đầu, mưa đập mạnh vào những ô cửa sổ lớn của quán cà phê, làm mờ đi thế giới bên ngoài. Vài phút sau, chồng sắp cưới của Juliana, một người đàn ông tốt bụng, hiền lành tên là Minh, xuất hiện với một chiếc ô.
"Anh nghĩ em có thể cần cái này," anh nói, đưa nó cho cô trước khi hôn nhẹ lên trán cô. "Sẵn sàng đi chưa?"
"Gần rồi," cô nói, đôi mắt dịu lại khi nhìn anh. "An Khuê, cậu có cần đi nhờ xe không?"
Sự trìu mến dễ dàng giữa họ, sự quan tâm bình thường, không suy nghĩ, là một sự tương phản rõ rệt với những giao dịch được tính toán trong cuộc hôn nhân của chính tôi. Bảo Long và tôi không có điều đó. Chúng tôi có lịch trình và nghĩa vụ. Chúng tôi có chung một địa chỉ và một họ, nhưng trái tim chúng tôi ở những thành phố khác nhau.
"Không, tớ ổn," tôi nói, cố gắng mỉm cười. "Tớ sẽ đợi mưa tạnh."
Tôi nhìn họ rời đi, nép vào nhau dưới một chiếc ô duy nhất, một bức tranh hoàn hảo về sự đồng hành. Câu hỏi vang vọng trong tâm trí tôi, một câu hỏi mà tôi đã cố gắng xua đuổi trong nhiều năm. Tại sao Bảo Long lại khó yêu tôi đến vậy? Tôi không đủ thông minh sao? Không đủ xinh đẹp? Không... đủ?
Mưa chảy thành vệt trên kính, như những giọt nước mắt trên một khuôn mặt lạnh lẽo. Và rồi, câu trả lời ập đến với tôi với sức mạnh của một cú đánh trời giáng, thật đơn giản và thật tàn khốc.
Nó hoàn toàn không phải về tôi. Tôi có thể là người phụ nữ hoàn hảo nhất trên thế giới. Điều đó cũng chẳng quan trọng.
Anh ta chỉ không yêu tôi đủ. Và anh ta sẽ không bao giờ.
Có thể bạn cũng thích





