
Anh ấy nhấn chìm tôi, tôi đốt cháy thế giới của anh ấy.
Chương 3
Võ Hoàn My POV:
Tôi ném điện thoại sang một bên, không muốn nhìn thấy bất cứ thứ gì liên quan đến hai con người đó nữa. Tôi lại một lần nữa chìm đắm vào thế giới của "Lạc Việt Truyền Kỳ".
Trong thế giới ảo này, tôi là "Vũ Điệp", một vũ công mạnh mẽ và tự do, không phải là một Võ Hoàn My tàn phế ngoài đời thực.
Tôi tự đặt ra mục tiêu cho mình, phải giành được chiến thắng trong cuộc thi offline sắp tới. Tôi muốn đứng trên đỉnh cao, để tất cả mọi người biết đến sự tồn tại của "Vũ Điệp", và cũng là để vạch trần bộ mặt thật của Bùi Nghiêm Minh.
Là một trong những cao thủ hàng đầu của game, tôi nhận được vô số lời mời tổ đội. Nhưng tôi đều từ chối, tôi muốn một mình vượt qua thử thách.
Thế nhưng, một sức mạnh vô hình đã cưỡng chế kéo tôi vào một đội.
Vừa vào đội, tôi đã nhận ra ngay người quen.
Phùng Giao, với cái tên trong game là "Tiểu Giao", đang đứng đó, mỉm cười nhìn tôi.
"Chị Vũ Điệp, không ngờ lại gặp chị ở đây. Nghe nói chị là cao thủ số một, có thể dẫn dắt em được không?" Giọng nói nũng nịu của cô ta vang lên, khiến tôi cảm thấy buồn nôn.
Chưa kịp để tôi từ chối, cô ta đã nhanh tay kéo thêm một người nữa vào đội.
Một bóng người cao lớn xuất hiện, mặc bộ trang phục đôi giống hệt của Phùng Giao. Hai người họ đứng cạnh nhau, trông thật xứng đôi vừa lứa.
Mặc dù người đàn ông đó đã thay đổi ngoại hình, nhưng tôi vẫn nhận ra anh ta ngay lập tức qua những cử chỉ quen thuộc.
Đó chính là Bùi Nghiêm Minh.
Tôi bấm vào xem thông tin cá nhân của anh ta. Tên trong game là "Minh Phong". Dưới tên anh ta, có một dòng chữ nhỏ: đã kết đôi với "Tiểu Giao".
Trái tim tôi lại một lần nữa như bị ai đó bóp nghẹt, đau đến mức không thở nổi.
Tôi tự hành hạ bản thân mình bằng cách xem lại lịch sử hoạt động của anh ta. Tôi phát hiện ra, anh ta và Phùng Giao đã kết đôi từ rất lâu rồi. Anh ta đã từng vì cô ta mà đi làm những nhiệm vụ mà ngày xưa anh ta nói là nhàm chán, đã từng vì cô ta mà chi rất nhiều tiền để mua những vật phẩm quý hiếm.
Tất cả những điều mà anh ta chưa từng làm cho tôi, anh ta đều đã làm cho Phùng Giao.
Tôi muốn offline, muốn thoát khỏi thế giới ảo này. Nhưng Phùng Giao đã giữ tôi lại.
"Chị Vũ Điệp, đừng đi vội. Em biết một phó bản mới, phần thưởng rất hấp dẫn, có thể giúp chị hồi phục nhanh hơn đó."
Lời đề nghị của cô ta đánh trúng vào điểm yếu của tôi. Tôi cần những vật phẩm đó để tăng cường sức mạnh, để chuẩn bị cho cuộc thi.
Tôi đồng ý.
Cả đội tiến vào phó bản. Ban đầu, mọi chuyện đều diễn ra suôn sẻ. Nhưng càng vào sâu, tôi càng nhận ra sự thiên vị của Nghiêm Minh dành cho Phùng Giao.
Trong một lần chiến đấu với quái vật, tôi bị thương. Cảm giác đau đớn chân thật truyền đến từ thiết bị thực tế ảo, khiến tôi phải cắn chặt răng chịu đựng. Tôi nhớ lại, Nghiêm Minh đã từng nói, anh ta đã điều chỉnh độ chân thật của cảm giác đau lên mức cao nhất, để tôi có thể cảm nhận được mọi thứ một cách rõ ràng nhất, để tôi có thể tiến bộ nhanh hơn.
Thật nực cười.
Khi tôi chuẩn bị tung ra đòn kết liễu cuối cùng, Nghiêm Minh đột nhiên dùng một kỹ năng định thân, khóa chặt tôi lại.
Quái vật tấn công tôi, trong khi anh ta lại nhường đòn kết liễu cho Phùng Giao.
Máu từ miệng tôi trào ra, không chỉ trong game, mà cả ngoài đời thực, sắc mặt tôi cũng trở nên trắng bệch.
"Tại sao?" Tôi chất vấn.
Phùng Giao cười khẩy, "Chị Vũ Điệp, chị vẫn chưa hiểu sao? Anh Minh yêu em, anh ấy làm tất cả những điều này là vì em."
Cô ta đưa tay ra, định chạm vào tôi.
Tôi ghê tởm gạt tay cô ta ra, "Phần thưởng của tôi đâu?"
"Phần thưởng đã được khóa lại rồi, không thể đưa cho chị được." Phùng Giao nói với vẻ mặt vô tội.
Máu lại một lần nữa trào ra từ miệng tôi. Thiết bị thực tế ảo phát ra tiếng cảnh báo.
Hệ thống cưỡng chế tôi offline.
Trong khoảnh khắc ý thức rời đi, tôi nghe thấy giọng nói nũng nịu của Phùng Giao: "Anh Minh, anh hứa sẽ tặng em chiếc cúp vô địch mà."
"Được, anh hứa." Giọng nói của Nghiêm Minh dịu dàng đến đáng sợ.
Tôi nhắm mắt lại, một giọt nước mắt lăn dài trên má, rồi chìm vào hôn mê.
Có thể bạn cũng thích





