
Tạm biệt, em không còn là vợ thay thế của anh nữa
Chương 2
Biện Vi Khanh POV:
Hợp đồng hôn nhân của chúng tôi rất đơn giản. Không được công khai mối quan hệ, không can thiệp vào cuộc sống riêng của nhau, và sau ba năm, nếu anh vẫn không yêu tôi, chúng tôi sẽ ly hôn trong hòa bình. Anh sẽ cung cấp cho tôi một khoản tiền đủ để tôi sống sung túc đến hết đời.
Một điều khoản lạnh lùng, rõ ràng như chính con người anh.
Tôi đã đồng ý, bởi vì tôi yêu anh. Tôi đã yêu anh từ cái nhìn đầu tiên trong một buổi tiệc kinh doanh nhiều năm về trước, khi anh vẫn còn là một chàng trai trẻ tuổi với ánh mắt đầy hoài bão, chứ không phải một vị CEO lạnh lùng như bây giờ.
Tôi đã nghĩ rằng, chỉ cần được ở bên cạnh anh, tôi có thể chấp nhận tất cả.
Đêm đó, sau buổi tiệc, Gia Anh trở về căn penthouse của chúng tôi rất muộn, người nồng nặc mùi rượu. Anh không nói gì, chỉ lẳng lặng đi vào phòng làm việc. Tôi biết, anh đang đau khổ vì sự trở về của Diệp Lan.
Ngày hôm sau, khi dọn dẹp phòng làm việc của anh, tôi vô tình làm rơi một cuốn sách. Một tấm ảnh cũ kỹ rơi ra từ bên trong.
Đó là ảnh của Diệp Lan, chụp từ thời trung học, nụ cười rạng rỡ dưới ánh nắng. Phía sau tấm ảnh là nét chữ quen thuộc của Gia Anh: "My Lan, my light." (Lan của tôi, ánh sáng của tôi.)
Trái tim tôi như bị bóp nát. Anh đã giữ tấm ảnh này suốt bao nhiêu năm. Ngay cả khi đã kết hôn với tôi, anh vẫn giữ nó như một báu vật.
Mọi hy vọng trong tôi hoàn toàn sụp đổ.
Tôi trở về phòng, lấy tờ giấy trắng với chữ ký của anh ra. Run rẩy, tôi điền vào những khoảng trống còn lại trên mẫu đơn ly hôn mà tôi đã chuẩn bị từ lâu.
Biện Vi Khanh. Dương Gia Anh.
Hai cái tên đặt cạnh nhau.
Tôi ký tên mình vào bên cạnh chữ ký của anh. Mọi chuyện đã kết thúc.
Tôi bắt đầu âm thầm thu dọn đồ đạc của mình. Quần áo, sách vở, những món đồ trang trí nhỏ mà tôi đã tự tay mua về để cố gắng biến nơi này thành một "ngôi nhà" .
Mỗi một món đồ đều gợi lại một ký ức. Ký ức về sự chờ đợi, hy vọng, và rồi thất vọng.
Tôi xếp những chiếc váy đắt tiền mà anh mua cho tôi vào vali. Anh mua chúng không phải vì anh nghĩ chúng hợp với tôi, mà vì anh nghĩ "Dương phu nhân" nên mặc như vậy.
Tôi cất đi những cuốn sách nấu ăn mà tôi đã miệt mài nghiên cứu, chỉ để mong có một ngày anh sẽ khen món tôi nấu ngon. Nhưng anh luôn bận rộn, bữa tối ở nhà là một điều xa xỉ.
Mọi thứ thuộc về tôi dần dần được đóng gói vào những chiếc thùng carton, lặng lẽ chất ở một góc phòng chứa đồ. Căn penthouse rộng lớn này dần dần trở lại dáng vẻ lạnh lẽo, trống rỗng như ngày đầu tôi mới đến.
Một buổi tối, Gia Anh về nhà sớm hơn thường lệ. Anh thấy tôi đang bê một chiếc thùng carton khá nặng.
"Em đang làm gì vậy?" Anh hỏi, giọng điệu không có chút quan tâm.
"Dọn dẹp một chút đồ cũ không dùng đến." Tôi bình thản trả lời.
Anh nhíu mày nhìn chiếc thùng. "Vứt đi là được rồi, cần gì phải đóng gói phiền phức vậy?"
Nói rồi, anh đi lướt qua tôi, tiện tay ném áo khoác vest lên sofa, một thói quen mà tôi đã sửa cho anh không biết bao nhiêu lần.
Tôi nhìn theo bóng lưng anh, một cảm giác chua xót dâng lên trong lòng. Anh thậm chí còn không nhận ra những thứ "đồ cũ" đó chính là dấu vết tồn tại của tôi trong ngôi nhà này.
Đêm đó, anh nằm trên giường, quay lưng về phía tôi như thường lệ. Bỗng nhiên, anh xoay người lại, vươn tay muốn ôm tôi.
Tôi theo phản xạ né tránh.
Cánh tay anh cứng lại giữa không trung. Anh nhìn tôi, ánh mắt có chút khó hiểu. "Em sao vậy?"
"Em hơi mệt." Tôi viện cớ.
Sự im lặng bao trùm giữa chúng tôi. Một lúc lâu sau, anh đột nhiên hỏi: "Tờ giấy hôm trước anh ký, em đã dùng làm gì rồi?"
Tim tôi giật thót. Anh nghi ngờ rồi sao?
Tôi cố gắng giữ cho giọng nói bình tĩnh. "Em đã gửi cùng hợp đồng đến trại trẻ mồ côi rồi. Sao vậy anh?"
Anh nhìn tôi chằm chằm, dường như muốn nhìn thấu tâm can tôi. Vừa khi tôi nghĩ anh đã phát hiện ra điều gì đó, điện thoại của anh đột ngột reo lên.
Anh liếc nhìn màn hình, và sự căng thẳng trên mặt anh ngay lập tức được thay thế bằng vẻ lo lắng.
"Anh nghe đây, Diệp Lan."
Lại là cô ấy. Luôn luôn là cô ấy.
Có thể bạn cũng thích





