
Tạm biệt, em không còn là vợ thay thế của anh nữa
Chương 3
Biện Vi Khanh POV:
"Cái gì? Em bị ngã à? Có nghiêm trọng không? Bây giờ em đang ở đâu?"
Dương Gia Anh bật dậy khỏi giường, giọng nói đầy vẻ hoảng hốt và lo lắng. Anh vơ vội chiếc áo sơ mi vắt trên ghế, vừa mặc vào vừa nói vào điện thoại.
"Được, đừng đi đâu cả, ở yên đó, anh đến ngay!"
Anh cúp máy, không thèm liếc nhìn tôi một cái, vội vã chạy ra khỏi phòng. Tôi chỉ kịp nghe thấy tiếng anh nói vọng lại: "Anh có việc gấp phải ra ngoài, em ngủ trước đi."
"Việc gấp" của anh, tất nhiên, là Hoàng Diệp Lan.
Tôi ngồi một mình trong căn phòng rộng lớn, bóng tối bao trùm. Đêm đó, tôi đã không ngủ. Tôi thức trắng, nhìn trần nhà, đầu óc trống rỗng nhưng lại vô cùng tỉnh táo.
Tôi đã hiểu ra rồi. Dù tôi có cố gắng bao nhiêu, dù tôi có làm gì đi chăng nữa, thì trong tim anh cũng không có chỗ cho tôi. Người anh lo lắng, người anh quan tâm, người có thể khiến anh vứt bỏ mọi thứ để chạy đến ngay lập tức, chỉ có một mình Hoàng Diệp Lan.
Tiếp tục ở lại đây chỉ là tự rước lấy nhục nhã.
Đã đến lúc tôi phải rời đi, để giữ lại chút tự trọng cuối cùng cho bản thân.
Những ngày tiếp theo, tôi lợi dụng lúc Gia Anh bận rộn với công việc và với Diệp Lan để chuyển dần những thùng đồ của mình đến căn hộ nhỏ mà tôi đã bí mật thuê. Quản gia Trương, người đã làm việc cho nhà họ Dương nhiều năm và luôn đối xử tốt với tôi, đã âm thầm giúp đỡ. Bà nhìn tôi với ánh mắt đầy thương cảm, nhưng không nói gì.
Có những lúc Gia Anh về nhà và thấy tôi đang lau dọn, anh còn nhíu mày nói: "Mấy việc này cứ để người giúp việc làm. Em dành thời gian làm những việc vô ích này làm gì?"
Anh không biết rằng, tôi đang lau dọn những dấu vết cuối cùng của mình khỏi cuộc đời anh. Sự vô tâm của anh, trớ trêu thay, lại trở thành sự trợ giúp lớn nhất cho kế hoạch rời đi của tôi.
Một buổi sáng, một tấm thiệp mời được gửi đến nhà. Đó là thiệp mời tham dự buổi tiệc sinh nhật của một đối tác kinh doanh lớn. Trong thiệp có một dòng chữ nhỏ được in nghiêng: "Chúng tôi đặc biệt mong chờ sự hiện diện của Ngài Dương và người trong lòng của ngài."
Người trong lòng. Cả thành phố này đều biết "người trong lòng" của Dương Gia Anh là ai.
Tôi cầm tấm thiệp, đi đến phòng làm việc của anh. Anh đang xem tài liệu, khuôn mặt tập trung.
"Gia Anh, cuối tuần này có tiệc sinh nhật của ông Trịnh." Tôi đặt tấm thiệp lên bàn. "Anh có đi không?"
Anh ngẩng đầu lên, liếc nhìn tấm thiệp, rồi lại nhìn tôi. Anh không trả lời ngay, ánh mắt có chút phức tạp.
"Em muốn đi cùng anh sao?" Anh hỏi ngược lại.
Trái tim tôi lại nhói lên một cách ngu ngốc. Có lẽ nào… có lẽ nào anh sẽ đưa tôi đi? Để công khai thân phận của tôi?
Nhưng rồi lý trí lạnh lùng đã kéo tôi trở lại thực tại. Không, Biện Vi Khanh, đừng ảo tưởng nữa. Anh ta hỏi vậy chỉ là vì lịch sự thôi. Anh ta chắc chắn sẽ đi cùng Diệp Lan.
Tôi không thể chịu nổi cảnh tượng mình phải đứng nhìn anh và cô ấy sánh đôi bên nhau, nhận lấy những lời chúc phúc của mọi người.
Tôi mỉm cười, một nụ cười mà tôi đã luyện tập hàng ngàn lần trước gương. "Không đâu anh. Cuối tuần đó em có hẹn với Hồng Nhi rồi. Em chỉ hỏi để sắp xếp lịch trình cho anh thôi."
Quản Hồng Nhi là bạn thân nhất của tôi, là người duy nhất biết về cuộc hôn nhân bí mật này và luôn ủng hộ tôi vô điều kiện.
Gia Anh nhìn tôi một lúc lâu, rồi gật đầu. "Vậy à. Được rồi, anh biết rồi."
Anh không nói thêm gì nữa, lại cúi đầu vào đống tài liệu. Sự im lặng của anh chính là câu trả lời rõ ràng nhất.
Tôi lặng lẽ quay người rời khỏi phòng làm việc. Khi cánh cửa đóng lại sau lưng, tôi tựa người vào tường, hít một hơi thật sâu.
Tạm biệt, Dương Gia Anh.
Tạm biệt, ba năm thanh xuân ngu ngốc của tôi.
Có thể bạn cũng thích





